Tin Tức

Là người chứng kiến cảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa, em hãy kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm của An-đéc-xen

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Là người chứng kiến cảnh cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa, em hãy kể lại câu chuyện Cô nhỏ bán diêm của An-đéc-xen phải ko?Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết hay khác tại đây => Tin tức

Đề bài: Là người chứng kiến ​​cảnh bán diêm của cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa, hãy kể lại câu chuyện về cô nhỏ bán diêm của Andersen

Bạn đang xem: Là người chứng kiến ​​cảnh bán diêm của cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa, hãy kể lại câu chuyện về cô nhỏ bán diêm của Andersen

Đó là những người bình thường không thể nhận được tiền cho các cuộc họp, hoặc có những người bạn không thể nhận được tiền?

3 bài văn của fan chứng kiến ​​cảnh cô nhỏ bán diêm trong ngày Tết, kể chuyện cô nhỏ bán diêm của Andersen

Ví dụ Bài 1: Kể chuyện Cô nhỏ bán diêm của Anderson làm nhân chứng cho cảnh cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa.

Em là cây thông – một loại cây xinh xẻo được các gia đình săn đón vào dịp Giáng sinh. Sau lễ tưng bừng đó, tôi được đưa về rừng trồng lại để mùa sau tiếp tục góp phần mang lại thú vui cho bà con. Điều đó có tức là tôi đã trải qua nhiều Christmases và chứng kiến ​​nhiều câu chuyện cảm động. Nhưng có một câu chuyện tôi sẽ luôn nhớ. Câu chuyện về cô gái bán diêm trong đêm giáng sinh lạnh giá.

Vâng, đó là đêm giao thừa, cái lạnh tới như cắt da cắt thịt. Tôi được đặt trong phòng khách sang trọng của một ngôi nhà có cửa kính nhìn ra đường. Tôi đang nghĩ tới việc kì vọng khoảnh khắc giao thừa thì tiếng la hét của trẻ em vang lên ngoài đường. Tôi nhìn ra ngoài và thấy một nhóm trẻ em nhà giàu hư hỏng đi ngang qua đôi giày rách nát của một cô gái bán diêm. Những cô gái gầy gò, mặc quần áo rách rưới, đuổi theo họ cho tới lúc họ ngã xuống tuyết. Chiếc giày kia của cô bị trượt và chiếc xe trượt đi qua, và cô nhanh chóng tránh né, bánh xe mài giày, cuốn nó đi. Cô gái nhỏ bất lực khóc. Lòng tôi ngập tràn niềm tiếc thương vô hạn. Cô đó là con gái của người nào?

Tôi đã hỏi anh đó câu hỏi này tại bàn ăn. Anh buồn phiền lắc đầu và kể cho tôi nghe về cô gái. Trước đây, nhà cô đó ở ngay sau ngôi nhà nhưng mà tôi đang đứng. Như bao ngôi nhà khác, cũng là một ngôi nhà phổ biến, ko giàu có nhưng rất đầm ấm, hạnh phúc. Sau đó mẹ cô mất, và người bà mến thương nhất của cô cũng vậy. Bố cô buồn phiền, ngao ngán, suốt ngày rượu chè, ko chí thú làm ăn khiến gia đình điêu đứng. Rồi nhà bị trưng thu, hai cha con phải dọn tới ở trong căn nhà dột nát. Kể từ hôm đó, cô phải đi bán diêm. Hằng ngày, cô đi ngoài đường từ sáng sớm tới tối mù nhưng vẫn bị bố đánh. Đêm nay đêm giao thừa, có nhẽ bố cô lại say và bắt cô đi bán diêm …

Cô gái vẫn chơ vơ trên đường. Mặc chiếc áo choàng rách nát, anh như thu mình lại. Bất kỳ lúc nào gặp người nào, cô đó cũng đưa ra những que diêm. Nhưng vào một đêm đặc trưng như đêm nay, người nào cũng vội vã về nhà, người nào còn quan tâm tới cô nhỏ bán diêm? Chân cô bị bầm tím và đông cứng, cô ko thể đi lại được nữa. Đôi mắt cô nhỏ nhìn chúng tôi đầy khát khao và thương hại. Rồi cô nhìn xuống bao diêm … Cô vùng vẫy tới vết nứt giữa hai ngôi nhà liền kề. Tôi thấy cô đó lặng lẽ mở hộp diêm và châm que diêm trước tiên. Ánh sáng của những que diêm phản chiếu đôi mắt nhấp nhánh của em nhỏ. Tôi nhìn thấy lò sưởi ấm áp trong mắt cô đó, đôi chân cô đó hơi duỗi ra, như muốn giữ ấm. Sau đó, trò chơi trước tiên kết thúc. Cô đó có vẻ lạc lõng, do dự một lúc rồi đánh tiếp trận thứ hai. Đôi mắt cô đó nhấp nhánh, đôi môi mấp máy, và có nhẽ cô đó đang nhìn vào một bàn ăn thịnh soạn. Trong hiệp thứ hai, cô đó đánh thứ ba. Lần này, ngay lúc ánh sáng lóe lên, tôi như nhìn thấy chính mình trong mắt cô đó. Tôi có rất nhiều đồ chơi treo trên người và cô đó vui vẻ chạy quanh tôi. Nhưng rồi ảo giác tan biến, cô gái tích cực đánh tiếp trận thứ tư. Tôi ko biết cô đó đã nhìn thấy gì trong trò chơi đó, chỉ biết mặt cô đó sáng lên một cách kỳ lạ. Đôi mắt anh rực lửa, ấm áp và say đắm. Vào cuối ván thứ tư, tôi nghe thấy cô đó hoảng sợ, nước mắt lưng tròng:

Bỏ qua! đừng bỏ em! Bà xin cho con theo bà về với Chúa nhân hậu! Cô đó đã thề sẽ ko bao giờ rời xa tôi …!

Vừa nói, cô vừa vội vã đánh cái này tới cái khác. Lúc này, thời khắc giao thừa sắp tới. Trong ngôi nhà nơi tôi đang đứng, mọi người đổ xô tới. Tôi phải quay trở lại làm việc và ko còn quan tâm tới việc mai mối cho các cô gái nữa.

Sáng hôm sau, tôi nghe thấy tiếng động sột soạt từ vết nứt trên bức tường nơi Cô nhỏ bán diêm đứng đêm qua. Tôi thấy mọi người tụ họp với nhau để trò chuyện. Cô gái bán diêm đêm qua đã chết. Cô đó chết giữa bao nhiêu que diêm bị cháy.

Có nhẽ anh đang cố giữ ấm – người nào đó nói khẽ.

Nhiều Christmases đã trôi qua và cái chết của Cô nhỏ bán diêm luôn ám ảnh tôi. Giáng sinh tới rồi em ko còn vui nữa, ngoài đường vẫn có những cô gái bán diêm … Mong rằng trên đời này ko còn những cô gái bán diêm nữa.

Ví dụ Bài 2: Kể chuyện Cô nhỏ bán diêm của Anderson làm nhân chứng cho cảnh cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa.

Tôi là một trong những que diêm nhưng mà cô nhỏ sắm ở shop tạp hóa thị thành. Tôi cuộn tròn trong một chiếc hộp nhỏ vì đó là Giáng sinh. Tôi nghe thấy tiếng bà chủ quán bán diêm vang vọng qua những con phố băng giá … phủ đầy tuyết băng. Cô đó bán chúng tôi để mang về số tiền ít ỏi để trang trải một phần cho gia đình và cuộc sống khó khăn của bản thân. Ông chủ bán rẻ lắm, mỗi trận chỉ một xu, nhưng ko người nào sắm chúng tôi. Trời càng về đêm càng lạnh, chắc hẳn ông chủ cũng như chúng tôi, chen chúc trong chiếc áo mỏng và rẻ tiền. Lúc cô đó bước xuống phố, tôi có thể nghe thấy tiếng nhạc Giáng sinh và tiếng mọi người vui vẻ chúc Tết nhau. Thỉnh thoảng tôi có cảm giác như cô đó đã ngừng lại ở đâu đó rất lâu. Có thể đó là một shop với những cây thông được trang trí thích mắt. Có thể là một gia đình đang cười nói vui vẻ trong hơi ấm của gà tây, rượu, bánh … Người chủ trông đói, co ro trong khu nhà tránh bão, gió lạnh. Cô đó thắp lửa cho chúng tôi, hết người này tới người khác. Lúc tới lượt tôi, cô đó đã ngã trên tuyết lạnh giá. Trước lúc nó vang lên, tôi cũng đã nhìn thấy nụ cười trên môi cô đó, một nụ cười hạnh phúc. Chủ nhà chắc đang mơ … một giấc mơ ngọt ngào vào một đêm mùa đông. Christmas Eve – Merry Christmas …

Xem thêm bài viết hay:   Bình giảng bài thơ Tôi yêu em

Đời ko có ước mơ thật buồn tẻ, mỗi que diêm đều là ước mơ của một tâm hồn nhỏ nhỏ và trong sáng, và mỗi ngọn lửa là một tí tình người còn sót lại. Câu chuyện kết thúc thật buồn, nhưng đâu đó ta vẫn thấy một cái kết có hậu, cô gái đó hẳn đã nghĩ rằng mình đã được về với mẹ, được rúc vào lòng mẹ như hằng mong ước.

“Hãy biết ước mơ của bạn dù thỉnh thoảng chỉ là một giấc mơ, nhưng hãy cứ mơ đi …” Đó là thông điệp đằng sau câu chuyện, cô gái nhỏ đã chết, nhưng ko phải là một cái chết vô nghĩa, cô đó vẫn tồn tại trong tâm trí chúng tôi, người dân Zhongda tin rằng nên có có hoài bão trong cuộc sống, dù hoàn cảnh có xấu tới đâu, chúng ta cũng ko thể từ bỏ, hay thương hại cho một tâm hồn nhỏ nhỏ như tôi, những người ko có nhiều điều kiện trong giấc mơ thuở nhỏ – đó là lòng nhân ái.

Ví dụ Bài 3: Kể chuyện Cô nhỏ bán diêm của Anderson làm nhân chứng cho cảnh cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa.

“Lời tường thuật đầy thông minh của Thiên thần nhỏ trong đêm giao thừa …

Vào một đêm giao thừa lạnh giá, một em nhỏ bò ra khỏi đám đông. Cái bóng nhỏ tội nghiệp đó khiến tôi chú ý. Chẳng hiểu sao lòng tôi trào dâng niềm thương cảm vô hạn. Có bạn hữu của cô đó lặng thầm theo dõi cô đó, tôi thấy tất cả những suy nghĩ trong đầu cô đó. Thương tâm! Một em nhỏ nhanh chóng mất đi bà nội và mẹ – những người mến thương em nhất, ngôi nhà xinh xẻo được xung quanh bởi cây thường xuân, sống với người cha độc ác và tàn nhẫn, suốt ngày rượu chè. Đổ hết mọi thứ lên đầu cô đó, sống trong căn gác xép, ngoài trời gió lạnh, cuộc sống của cô đó khiến trái tim tôi tan tành.

Cô đó nhìn những người đó với ánh mắt đáng thương, và tôi nghĩ người nào đó sẽ dụ sắm cho cô đó một bao diêm. Nhưng hỡi ơi, chẳng người nào sắm cho tôi một thứ gì, chẳng người nào trả cho tôi một xu. Đôi mắt cô đó ướt đẫm lệ – giọt nước mắt của nỗi buồn và sự đớn đau. Đói và lạnh khiến đôi chân trần băng giá của cô tê tái, và cô nhốt mình trong góc tối của bức tường của một ngôi nhà gần đó. Gió vẫn rít … Xueman bất cẩn che đầu … Chà, thật đáng thương! Tôi có thể làm gì để cho cô đó một tí kỳ vọng trong cuộc sống?

Những con người trên phố … họ tàn nhẫn như trái tim của mùa đông, trong những chiếc áo ấm, những chiếc khăn quàng cổ, những đôi tất chân ấm áp, họ nhìn thấy những em nhỏ lẻ loi và dễ bị tổn thương … vẫn nhìn thấy và làm ngơ, giả vờ như ko thấy. Tôi ko còn kỳ vọng gì ở họ… Mắt tôi xẻn lẻn nhìn em, thân hình gầy guộc run lên theo tiếng gió hú “Em ơi… Nhẹ một que diêm em sẽ chết cóng…” Trái tim tôi bật ra câu nói đó. Và cô đó dường như hiểu ý tôi, cô đó ngước đôi mắt đờ đẫn, mỏi mệt nhìn tôi (dù chưa bao giờ nhìn thấy tôi) … ko, cô đó đang nhìn ngôi nhà bên kia cửa sổ, bố, mẹ, các con và đồ ăn. được bày sẵn trên bàn và cây thông Noel, với hơi ấm của lò sưởi và mùi ngỗng quay. Chỉ cách một bức tường, một bức tường cách nhau … Anh trai lạnh lùng và gia đình hạnh phúc của tôi.

Đánh liều, tôi đốt một que diêm theo đúng nghĩa đen. Lần trước tiên nhìn thấy rõ ràng bóng vía mờ mịt lò sưởi đang cháy trước mặt, nàng cười duỗi chân, nhưng nàng chỉ là đêm lạnh lúc diêm tắt phụt. Lần thứ hai, que diêm bắt lửa trên bàn và trên con ngỗng quay sốt dẻo thơm phức và dao nĩa. Tôi đưa tay lên để ngăn chặn mọi thứ, nhưng nó chỉ là vô vọng. Lần thứ ba, que diêm cháy và cây thông Noel xuất hiện, một cây cao và uy nghi, với những chùm sao giấy và những món quà. Rồi nó cũng lụi tàn theo những tưởng tượng tưởng như phổ biến của những đứa trẻ khác nhưng lại có ý nghĩa rất lớn đối với cô. Tôi đã khóc…. Tôi thực sự đã khóc … đứa em gái nhưng mà tôi chưa từng biết … bởi vì tôi vẫn chưa trở thành một thiên thần nhỏ. Lần thứ 4 tôi châm que diêm, mặt mũi đờ đẫn và vô vọng thì bất thần trước mặt tôi xuất hiện một bà cụ rất hiền lành và xinh đẹp. Khát khao cháy bỏng trong lòng, tôi kêu lên – tiếng khóc từ tận đáy lòng: “Bà ơi, bà đừng đi, bà đưa cháu đi, biết hết diêm rồi, bà sẽ mất tích như cái lò, con ngỗng quay, con thông. … Em ko cần gì cả, chỉ cần anh, hãy lấy em đi. ”… Rồi như một kẻ điên, tôi châm lửa cho tất cả những que diêm nhưng mà tôi có thể nhúng tay vào. Những que diêm cháy như ban ngày, bà rạng rỡ, bà nắm tay tôi, hai người cùng nhau bay cao, những tia lửa nhỏ … Sau lưng tôi, đôi cánh thiên thần xuất hiện, tôi về với Chúa với bà, tôi khóc hiện giờ, nhưng nước mắt tôi ko còn chua chua ngọt ngọt như xưa nữa và tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì cuối cùng cô đó cũng thực hiện được ước mơ của mình …

Sáng hôm sau, người ta phát hiện thi thể cháu nhỏ nằm giữa hai bức tường, má hồng hào tươi cười. Và xung quanh tôi là những bao diêm cháy dở rơi vãi … Ko người nào biết vì sao tôi lại chết … Biết đâu, sự bất cẩn của họ đã dẫn tới cái chết đớn đau … Nhưng cái chết đó là sự xả stress nỗi xấu số của kiếp người con. ..

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục


Xem thêm chi tiết: Là người chứng kiến cảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa, em hãy kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm của An-đéc-xen

Là người chứng kiến cảnh cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa, em hãy kể lại câu chuyện Cô nhỏ bán diêm của An-đéc-xen

Hình Ảnh về: Là người chứng kiến cảnh cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa, em hãy kể lại câu chuyện Cô nhỏ bán diêm của An-đéc-xen

Video về: Là người chứng kiến cảnh cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa, em hãy kể lại câu chuyện Cô nhỏ bán diêm của An-đéc-xen

Wiki về Là người chứng kiến cảnh cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa, em hãy kể lại câu chuyện Cô nhỏ bán diêm của An-đéc-xen

Là người chứng kiến cảnh cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa, em hãy kể lại câu chuyện Cô nhỏ bán diêm của An-đéc-xen -

Đề bài: Là người chứng kiến ​​cảnh bán diêm của cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa, hãy kể lại câu chuyện về cô nhỏ bán diêm của Andersen

Bạn đang xem: Là người chứng kiến ​​cảnh bán diêm của cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa, hãy kể lại câu chuyện về cô nhỏ bán diêm của Andersen

Đó là những người bình thường không thể nhận được tiền cho các cuộc họp, hoặc có những người bạn không thể nhận được tiền?

3 bài văn của fan chứng kiến ​​cảnh cô nhỏ bán diêm trong ngày Tết, kể chuyện cô nhỏ bán diêm của Andersen

Ví dụ Bài 1: Kể chuyện Cô nhỏ bán diêm của Anderson làm nhân chứng cho cảnh cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa.

Em là cây thông - một loại cây xinh xẻo được các gia đình săn đón vào dịp Giáng sinh. Sau lễ tưng bừng đó, tôi được đưa về rừng trồng lại để mùa sau tiếp tục góp phần mang lại thú vui cho bà con. Điều đó có tức là tôi đã trải qua nhiều Christmases và chứng kiến ​​nhiều câu chuyện cảm động. Nhưng có một câu chuyện tôi sẽ luôn nhớ. Câu chuyện về cô gái bán diêm trong đêm giáng sinh lạnh giá.

Vâng, đó là đêm giao thừa, cái lạnh tới như cắt da cắt thịt. Tôi được đặt trong phòng khách sang trọng của một ngôi nhà có cửa kính nhìn ra đường. Tôi đang nghĩ tới việc kì vọng khoảnh khắc giao thừa thì tiếng la hét của trẻ em vang lên ngoài đường. Tôi nhìn ra ngoài và thấy một nhóm trẻ em nhà giàu hư hỏng đi ngang qua đôi giày rách nát của một cô gái bán diêm. Những cô gái gầy gò, mặc quần áo rách rưới, đuổi theo họ cho tới lúc họ ngã xuống tuyết. Chiếc giày kia của cô bị trượt và chiếc xe trượt đi qua, và cô nhanh chóng tránh né, bánh xe mài giày, cuốn nó đi. Cô gái nhỏ bất lực khóc. Lòng tôi ngập tràn niềm tiếc thương vô hạn. Cô đó là con gái của người nào?

Tôi đã hỏi anh đó câu hỏi này tại bàn ăn. Anh buồn phiền lắc đầu và kể cho tôi nghe về cô gái. Trước đây, nhà cô đó ở ngay sau ngôi nhà nhưng mà tôi đang đứng. Như bao ngôi nhà khác, cũng là một ngôi nhà phổ biến, ko giàu có nhưng rất đầm ấm, hạnh phúc. Sau đó mẹ cô mất, và người bà mến thương nhất của cô cũng vậy. Bố cô buồn phiền, ngao ngán, suốt ngày rượu chè, ko chí thú làm ăn khiến gia đình điêu đứng. Rồi nhà bị trưng thu, hai cha con phải dọn tới ở trong căn nhà dột nát. Kể từ hôm đó, cô phải đi bán diêm. Hằng ngày, cô đi ngoài đường từ sáng sớm tới tối mù nhưng vẫn bị bố đánh. Đêm nay đêm giao thừa, có nhẽ bố cô lại say và bắt cô đi bán diêm ...

Cô gái vẫn chơ vơ trên đường. Mặc chiếc áo choàng rách nát, anh như thu mình lại. Bất kỳ lúc nào gặp người nào, cô đó cũng đưa ra những que diêm. Nhưng vào một đêm đặc trưng như đêm nay, người nào cũng vội vã về nhà, người nào còn quan tâm tới cô nhỏ bán diêm? Chân cô bị bầm tím và đông cứng, cô ko thể đi lại được nữa. Đôi mắt cô nhỏ nhìn chúng tôi đầy khát khao và thương hại. Rồi cô nhìn xuống bao diêm ... Cô vùng vẫy tới vết nứt giữa hai ngôi nhà liền kề. Tôi thấy cô đó lặng lẽ mở hộp diêm và châm que diêm trước tiên. Ánh sáng của những que diêm phản chiếu đôi mắt nhấp nhánh của em nhỏ. Tôi nhìn thấy lò sưởi ấm áp trong mắt cô đó, đôi chân cô đó hơi duỗi ra, như muốn giữ ấm. Sau đó, trò chơi trước tiên kết thúc. Cô đó có vẻ lạc lõng, do dự một lúc rồi đánh tiếp trận thứ hai. Đôi mắt cô đó nhấp nhánh, đôi môi mấp máy, và có nhẽ cô đó đang nhìn vào một bàn ăn thịnh soạn. Trong hiệp thứ hai, cô đó đánh thứ ba. Lần này, ngay lúc ánh sáng lóe lên, tôi như nhìn thấy chính mình trong mắt cô đó. Tôi có rất nhiều đồ chơi treo trên người và cô đó vui vẻ chạy quanh tôi. Nhưng rồi ảo giác tan biến, cô gái tích cực đánh tiếp trận thứ tư. Tôi ko biết cô đó đã nhìn thấy gì trong trò chơi đó, chỉ biết mặt cô đó sáng lên một cách kỳ lạ. Đôi mắt anh rực lửa, ấm áp và say đắm. Vào cuối ván thứ tư, tôi nghe thấy cô đó hoảng sợ, nước mắt lưng tròng:

Bỏ qua! đừng bỏ em! Bà xin cho con theo bà về với Chúa nhân hậu! Cô đó đã thề sẽ ko bao giờ rời xa tôi ...!

Vừa nói, cô vừa vội vã đánh cái này tới cái khác. Lúc này, thời khắc giao thừa sắp tới. Trong ngôi nhà nơi tôi đang đứng, mọi người đổ xô tới. Tôi phải quay trở lại làm việc và ko còn quan tâm tới việc mai mối cho các cô gái nữa.

Sáng hôm sau, tôi nghe thấy tiếng động sột soạt từ vết nứt trên bức tường nơi Cô nhỏ bán diêm đứng đêm qua. Tôi thấy mọi người tụ họp với nhau để trò chuyện. Cô gái bán diêm đêm qua đã chết. Cô đó chết giữa bao nhiêu que diêm bị cháy.

Có nhẽ anh đang cố giữ ấm - người nào đó nói khẽ.

Nhiều Christmases đã trôi qua và cái chết của Cô nhỏ bán diêm luôn ám ảnh tôi. Giáng sinh tới rồi em ko còn vui nữa, ngoài đường vẫn có những cô gái bán diêm ... Mong rằng trên đời này ko còn những cô gái bán diêm nữa.

Ví dụ Bài 2: Kể chuyện Cô nhỏ bán diêm của Anderson làm nhân chứng cho cảnh cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa.

Tôi là một trong những que diêm nhưng mà cô nhỏ sắm ở shop tạp hóa thị thành. Tôi cuộn tròn trong một chiếc hộp nhỏ vì đó là Giáng sinh. Tôi nghe thấy tiếng bà chủ quán bán diêm vang vọng qua những con phố băng giá ... phủ đầy tuyết băng. Cô đó bán chúng tôi để mang về số tiền ít ỏi để trang trải một phần cho gia đình và cuộc sống khó khăn của bản thân. Ông chủ bán rẻ lắm, mỗi trận chỉ một xu, nhưng ko người nào sắm chúng tôi. Trời càng về đêm càng lạnh, chắc hẳn ông chủ cũng như chúng tôi, chen chúc trong chiếc áo mỏng và rẻ tiền. Lúc cô đó bước xuống phố, tôi có thể nghe thấy tiếng nhạc Giáng sinh và tiếng mọi người vui vẻ chúc Tết nhau. Thỉnh thoảng tôi có cảm giác như cô đó đã ngừng lại ở đâu đó rất lâu. Có thể đó là một shop với những cây thông được trang trí thích mắt. Có thể là một gia đình đang cười nói vui vẻ trong hơi ấm của gà tây, rượu, bánh ... Người chủ trông đói, co ro trong khu nhà tránh bão, gió lạnh. Cô đó thắp lửa cho chúng tôi, hết người này tới người khác. Lúc tới lượt tôi, cô đó đã ngã trên tuyết lạnh giá. Trước lúc nó vang lên, tôi cũng đã nhìn thấy nụ cười trên môi cô đó, một nụ cười hạnh phúc. Chủ nhà chắc đang mơ ... một giấc mơ ngọt ngào vào một đêm mùa đông. Christmas Eve - Merry Christmas ...

Đời ko có ước mơ thật buồn tẻ, mỗi que diêm đều là ước mơ của một tâm hồn nhỏ nhỏ và trong sáng, và mỗi ngọn lửa là một tí tình người còn sót lại. Câu chuyện kết thúc thật buồn, nhưng đâu đó ta vẫn thấy một cái kết có hậu, cô gái đó hẳn đã nghĩ rằng mình đã được về với mẹ, được rúc vào lòng mẹ như hằng mong ước.

"Hãy biết ước mơ của bạn dù thỉnh thoảng chỉ là một giấc mơ, nhưng hãy cứ mơ đi ..." Đó là thông điệp đằng sau câu chuyện, cô gái nhỏ đã chết, nhưng ko phải là một cái chết vô nghĩa, cô đó vẫn tồn tại trong tâm trí chúng tôi, người dân Zhongda tin rằng nên có có hoài bão trong cuộc sống, dù hoàn cảnh có xấu tới đâu, chúng ta cũng ko thể từ bỏ, hay thương hại cho một tâm hồn nhỏ nhỏ như tôi, những người ko có nhiều điều kiện trong giấc mơ thuở nhỏ - đó là lòng nhân ái.

Ví dụ Bài 3: Kể chuyện Cô nhỏ bán diêm của Anderson làm nhân chứng cho cảnh cô nhỏ bán diêm trong đêm giao thừa.

"Lời tường thuật đầy thông minh của Thiên thần nhỏ trong đêm giao thừa ...

Vào một đêm giao thừa lạnh giá, một em nhỏ bò ra khỏi đám đông. Cái bóng nhỏ tội nghiệp đó khiến tôi chú ý. Chẳng hiểu sao lòng tôi trào dâng niềm thương cảm vô hạn. Có bạn hữu của cô đó lặng thầm theo dõi cô đó, tôi thấy tất cả những suy nghĩ trong đầu cô đó. Thương tâm! Một em nhỏ nhanh chóng mất đi bà nội và mẹ - những người mến thương em nhất, ngôi nhà xinh xẻo được xung quanh bởi cây thường xuân, sống với người cha độc ác và tàn nhẫn, suốt ngày rượu chè. Đổ hết mọi thứ lên đầu cô đó, sống trong căn gác xép, ngoài trời gió lạnh, cuộc sống của cô đó khiến trái tim tôi tan tành.

Cô đó nhìn những người đó với ánh mắt đáng thương, và tôi nghĩ người nào đó sẽ dụ sắm cho cô đó một bao diêm. Nhưng hỡi ơi, chẳng người nào sắm cho tôi một thứ gì, chẳng người nào trả cho tôi một xu. Đôi mắt cô đó ướt đẫm lệ - giọt nước mắt của nỗi buồn và sự đớn đau. Đói và lạnh khiến đôi chân trần băng giá của cô tê tái, và cô nhốt mình trong góc tối của bức tường của một ngôi nhà gần đó. Gió vẫn rít ... Xueman bất cẩn che đầu ... Chà, thật đáng thương! Tôi có thể làm gì để cho cô đó một tí kỳ vọng trong cuộc sống?

Những con người trên phố ... họ tàn nhẫn như trái tim của mùa đông, trong những chiếc áo ấm, những chiếc khăn quàng cổ, những đôi tất chân ấm áp, họ nhìn thấy những em nhỏ lẻ loi và dễ bị tổn thương ... vẫn nhìn thấy và làm ngơ, giả vờ như ko thấy. Tôi ko còn kỳ vọng gì ở họ… Mắt tôi xẻn lẻn nhìn em, thân hình gầy guộc run lên theo tiếng gió hú “Em ơi… Nhẹ một que diêm em sẽ chết cóng…” Trái tim tôi bật ra câu nói đó. Và cô đó dường như hiểu ý tôi, cô đó ngước đôi mắt đờ đẫn, mỏi mệt nhìn tôi (dù chưa bao giờ nhìn thấy tôi) ... ko, cô đó đang nhìn ngôi nhà bên kia cửa sổ, bố, mẹ, các con và đồ ăn. được bày sẵn trên bàn và cây thông Noel, với hơi ấm của lò sưởi và mùi ngỗng quay. Chỉ cách một bức tường, một bức tường cách nhau ... Anh trai lạnh lùng và gia đình hạnh phúc của tôi.

Đánh liều, tôi đốt một que diêm theo đúng nghĩa đen. Lần trước tiên nhìn thấy rõ ràng bóng vía mờ mịt lò sưởi đang cháy trước mặt, nàng cười duỗi chân, nhưng nàng chỉ là đêm lạnh lúc diêm tắt phụt. Lần thứ hai, que diêm bắt lửa trên bàn và trên con ngỗng quay sốt dẻo thơm phức và dao nĩa. Tôi đưa tay lên để ngăn chặn mọi thứ, nhưng nó chỉ là vô vọng. Lần thứ ba, que diêm cháy và cây thông Noel xuất hiện, một cây cao và uy nghi, với những chùm sao giấy và những món quà. Rồi nó cũng lụi tàn theo những tưởng tượng tưởng như phổ biến của những đứa trẻ khác nhưng lại có ý nghĩa rất lớn đối với cô. Tôi đã khóc…. Tôi thực sự đã khóc ... đứa em gái nhưng mà tôi chưa từng biết ... bởi vì tôi vẫn chưa trở thành một thiên thần nhỏ. Lần thứ 4 tôi châm que diêm, mặt mũi đờ đẫn và vô vọng thì bất thần trước mặt tôi xuất hiện một bà cụ rất hiền lành và xinh đẹp. Khát khao cháy bỏng trong lòng, tôi kêu lên - tiếng khóc từ tận đáy lòng: “Bà ơi, bà đừng đi, bà đưa cháu đi, biết hết diêm rồi, bà sẽ mất tích như cái lò, con ngỗng quay, con thông. … Em ko cần gì cả, chỉ cần anh, hãy lấy em đi. ”… Rồi như một kẻ điên, tôi châm lửa cho tất cả những que diêm nhưng mà tôi có thể nhúng tay vào. Những que diêm cháy như ban ngày, bà rạng rỡ, bà nắm tay tôi, hai người cùng nhau bay cao, những tia lửa nhỏ ... Sau lưng tôi, đôi cánh thiên thần xuất hiện, tôi về với Chúa với bà, tôi khóc hiện giờ, nhưng nước mắt tôi ko còn chua chua ngọt ngọt như xưa nữa và tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì cuối cùng cô đó cũng thực hiện được ước mơ của mình ...

Sáng hôm sau, người ta phát hiện thi thể cháu nhỏ nằm giữa hai bức tường, má hồng hào tươi cười. Và xung quanh tôi là những bao diêm cháy dở rơi vãi ... Ko người nào biết vì sao tôi lại chết ... Biết đâu, sự bất cẩn của họ đã dẫn tới cái chết đớn đau ... Nhưng cái chết đó là sự xả stress nỗi xấu số của kiếp người con. ..

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục

[rule_{ruleNumber}]

#Là #người #chứng #kiến #cảnh #cô #nhỏ #bán #diêm #trong #đêm #giao #thừa #hãy #kể #lại #câu #chuyện #Cô #nhỏ #bán #diêm #của #Anđécxen

[rule_3_plain]

#Là #người #chứng #kiến #cảnh #cô #nhỏ #bán #diêm #trong #đêm #giao #thừa #hãy #kể #lại #câu #chuyện #Cô #nhỏ #bán #diêm #của #Anđécxen

[rule_1_plain]

#Là #người #chứng #kiến #cảnh #cô #nhỏ #bán #diêm #trong #đêm #giao #thừa #hãy #kể #lại #câu #chuyện #Cô #nhỏ #bán #diêm #của #Anđécxen

[rule_2_plain]

#Là #người #chứng #kiến #cảnh #cô #nhỏ #bán #diêm #trong #đêm #giao #thừa #hãy #kể #lại #câu #chuyện #Cô #nhỏ #bán #diêm #của #Anđécxen

[rule_2_plain]

#Là #người #chứng #kiến #cảnh #cô #nhỏ #bán #diêm #trong #đêm #giao #thừa #hãy #kể #lại #câu #chuyện #Cô #nhỏ #bán #diêm #của #Anđécxen

[rule_3_plain]

#Là #người #chứng #kiến #cảnh #cô #nhỏ #bán #diêm #trong #đêm #giao #thừa #hãy #kể #lại #câu #chuyện #Cô #nhỏ #bán #diêm #của #Anđécxen

[rule_1_plain]

Nguồn:chinphu.vn
Phân mục: Tin tức

#Là #người #chứng #kiến #cảnh #cô #nhỏ #bán #diêm #trong #đêm #giao #thừa #hãy #kể #lại #câu #chuyện #Cô #nhỏ #bán #diêm #của #Anđécxen

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button