Tin Tức

Phân tích tâm trạng của các nhân vật trong Hạnh phúc của một tang gia

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Phân tích tâm trạng của các nhân vật trong Hạnh phúc của một tang gia phải ko?Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết hay khác tại đây => Tin tức

chủ đề: Xin vui lòng Phân tích xúc cảm của các nhân vật trong “Thú vui mất mạng”, để từ đó phân tích xã hội thượng lưu tư sản đương thời.

Phân tích ba trang về các thành viên trong gia đình hạnh phúc

Phân tích xúc cảm của các nhân vật trong cuộc vui trong đám tang

Bạn đang xem: Phân tích tình cảm của các nhân vật trong Người mất mạng

1. Phân tích ngắn gọn cung bậc xúc cảm của các nhân vật trong “Hạnh phúc của tang gia” (Bản chuẩn)

1. Mở đầu một lớp học

Giới thiệu Trích đoạn “Hạnh phúc của người được cứu”

2. Thân thể

——Phân tích tình cảm của các thành viên trong gia đình ông cố của Hong:
+ Cụ cố Hồng: “Nhắm mắt nhắm mũi lại mơ thấy mình đội khăn xô, quỳ gối chống gậy, ho sặc sụa, người nào cũng khen ngợi là tỏ ra già dặn, hiếu danh, hiếu thảo. Con hãy khoe mình. gia đình hạnh phúc.
+ Chồng Văn Minh: Khoe bộ đồ mới của tiệm may tối tân, anh vui tươi chia tài sản.
+ Vợ của Văn Minh: Thời cơ mặc đồ ngủ hiện đại và quảng cáo thời trang quần áo của shop uization.
+ Cô Tuyết: Đẹp lắm lúc mặc đồ “trong sáng” và chứng minh cho người đời thấy “mình chưa mất trinh”.
+ Tutan: thời cơ trình bày kỹ năng chụp ảnh của mình … (còn tiếp)

>> Xem bản phác thảo cụ thể Dưới đây là bài phân tích xúc cảm của các nhân vật trong “Phù Tang”.

2. Bài văn mẫu phân tích xúc cảm của các nhân vật trong truyện “Hạnh phúc của một tang gia” (Bản chuẩn)

Nếu những người nông dân được các nhà văn đương thời mô tả phải chịu thảm cảnh nghèo đói và bị xa lánh thì Wu Zhongfeng lại tập trung vào việc bóc lột từng lớp thượng lưu để phản ánh sự đạo đức giả của xã hội. Những điều này, anh trình bày rất rõ trong đoạn trích “Thú vui của người mất” – thuộc chương thứ mười lăm của tiểu thuyết “Số đỏ”.

Các nhân vật trong đoạn trích là tiêu biểu cho từng lớp thượng lưu thành thị thời bấy giờ. Mọi người ngợi ca các cuộc nổi dậy và học một lối sống “văn minh”, nhưng mà ko nhìn thấy rằng chính sự học hỏi này đã dẫn tới sự mất tích của các trị giá đạo đức và bị thay thế bởi sự băng hoại của phẩm giá. Chương mở đầu của “Thú vui mất mạng”: “Ba ngày nữa cụ mất thật”, thông báo về việc cụ cố đã từ trần, đồng thời cũng là dịp để con cháu, người ngoài bộc bạch thú vui với gia đình. Đó là một đám tang hoàn toàn trái ngược với những đám tang khác, người ta thường tiếc thương về cái chết của người thân, nhưng đám tang của cụ cố lại khiến nhiều người hạnh phúc. Cái chết của anh “khiến nhiều người rất vui tươi”. Con cháu trong gia đình là những người vui nhất, vui tươi nhất là “bên kia bước vào kỳ thực hành, ko còn là lý thuyết nữa”. Hạnh phúc đó là hạnh phúc của những con người vì lợi danh nhưng mà đánh mất đi đạo đức và những trị giá cao đẹp của đạo đức xã hội.

Họ đều mừng cho hạnh phúc của cả gia đình, nhưng người nào cũng có hạnh phúc của riêng mình. Tâm trạng của người con cả phản ánh sự đạo đức giả và bất hiếu đối với cha mẹ. Trước lúc bố mất, “cụ cố Hồng” nhắm mắt nhắm mũi mơ thấy mình mặc đồ ngủ, chống gậy thở hổn hển, vừa ho vừa khóc khiến người ta phải xuýt xoa: Chà, Hoa hậu già quá! “Những tiếng ho, tiếng khóc và những giọt nước mắt đó là thật sự thương hại, hay những giọt nước mắt chỉ nói điêu để che mắt người đời? Ông cố Hồng muốn khoe với xã hội rằng gia đình ông là một gia đình giàu có, thượng lưu. Thực tiễn thì sao. anh đó đã làm Tất cả những gì tôi làm là để trình bày tuổi già, lòng hiếu thảo và danh dự của mình: “Tôi vững chắc 10% rằng mọi người nên khen ngợi một đám tang tương tự, một cây gậy tương tự.” Cứng cáp sẽ khiến mọi người cảm thấy rằng đây là một sự kiện hạnh phúc gia đình, vì ông cố là người có tuổi thọ cao.

Fan Ming – chắt của ông cố nên để tang ông nội, nhưng Fan Ming vẫn vui vẻ chia tài sản. Thật là vô đạo đức đối với một người đột nhiên ko ưng ý về tiền nong và tài sản, nhưng lại vui tươi vì lợi ích của cái chết của một người thân yêu. Fan Ming chỉ có một mối quan tâm duy nhất, đó là “yêu cầu luật sư chứng kiến ​​cái chết của ông nội” và phân chia tài sản theo di chúc của ông. Đó là thời cơ để anh đó trình bày thời trang mới trong hiệu thuốc và để trình bày danh dự của mình. Trong thú vui sướng đó, anh “chỉ quan tâm tới việc biết đối xử với Xuan Hongfa như thế nào cho đúng” bởi vì Xuan “tuy phạm tội dụ dỗ em gái và lên án ngoại tình của một cô gái khác, nhưng lại vô tình dẫn tới cái chết của một ông già đáng tuổi” Fan Ming. biết Hồng Mao Xuân là người ko có y thuật nhưng vẫn nhờ ông chữa bệnh cho ông nội. Hành động đó chẳng phải đã gián tiếp dẫn tới cái chết của cụ cố sao? Chính vì nghĩ cách trả ơn Xuân đã phát sinh tư tưởng và khuôn mặt thời thượng, “khuôn mặt rối ren”. Tác giả đi sâu vào suy nghĩ của nhân vật và làm nổi trội tâm trạng, tính cách của Tôn Tử, người nổi tiếng du học.

Kế bên thú vui của chồng, bà xã của Fan Ming cũng ngây ngất vì có dịp truyền bá mốt mới trong một tiệm may hiện đại, “có thể dành cho những người đã mất mạng vì quân địch. Ngay cả cái chết cũng là một ít tận hưởng. Hạnh phúc trong cuộc sống. Là một cô cháu gái chỉ đơn giản là thiếu nhẫn nại với việc “luôn ko thể mặc bộ đồ ngủ hiện đại và đội mũ trắng viền đen – dernières créations”. Mục tiêu chính của bà Fanming là thông báo và quảng cáo các thiết kế của nhà may, ko phải để tang cụ cố Tổ nghề tang lễ đã trở thành sân khấu thời trang chứ ko còn là nơi để mọi người chia buồn cùng người đã khuất, động thái này đi trái lại với trị giá văn hóa truyền thống của dân tộc.

Ông Phàn tỏ ra rất hào hứng lúc được ông cố Hồng cho biết sẽ “chia cho con gái và con rể vài nghìn đồng”. Chính anh cũng ko ngờ rằng “những chiếc gạc vô hình trên đầu lại có trị giá tương tự”. Anh ta dường như ko cảm thấy tên tuổi của mình bị hoen ố, nhưng mà còn hàm ơn vì việc vợ ngoại tình đã mang lại cho anh ta những lợi ích to lớn. Chính trong đám tang đó, anh đã lên kế hoạch “làm ăn” với Xuan Hongfa và kiếm thêm hàng nghìn USD vì rất có tài làm quảng cáo. Lúc Wu Zhongpeng mô tả tiếng khóc của mình, độc giả nghĩ rằng ông Pan là một người cháu hiếu thảo, nhưng tiếng khóc của ông là “Hừm! Hừm! Hừm!” Mãi mãi. Tiếng kêu đó đã vạch trần thực chất bội bạc của đứa cháu trai quý giá, chỉ là cái cớ để anh ta sa ngã, rồi nhét vào tay Xuanhongfa tờ 5 tệ 40%. Với anh, đám tang là nơi giao lưu, giao thương của Xuân – người đã góp công lớn giúp anh thu phục mấy nghìn bang hội.

Xem thêm bài viết hay:   Bộ đề thi học kì 2 môn Giáo dục công dân lớp 11 năm 2020 - 2021

Một trong những cô em gái của Fan Ming nhưng mà Xuan dụ dỗ là Tuye thơ ngây. Kế bên thú vui trình diễn thời trang và mặc những bộ đồ ngủ hiện đại, cô còn muốn trình bày tài năng của mình với toàn cầu. Cô đó đang mặc y phục của Innocence – “một chiếc váy voan mỏng với phần vạt áo trông như để khoe nách và nửa bầu ngực – nhưng có viền đen và đội một chiếc mũ đẹp.” Tuyết mặc chiếc váy đó để chứng minh với xã hội rằng “Tôi chưa mất trinh ”. Cô diện chiếc váy này để xóa tan tin đồn rằng cô quá cưng chiều của người đời. Đứa cháu hiếu thảo nào lại ăn mặc như thế này trong đám tang của ông nội? Hóa ra đám ma là dịp để Tuye khoe sắc, khoe tài, khoe mình là một cô gái đoan trang, nhưng thực chất Tuye thơ ngây lại là một cô gái hư hỏng. Gương mặt của cô “có chút gì đó đượm buồn lãng mạn, thời thượng của một gia đình có gia đình”, nhưng nỗi buồn đó ko phải tới từ việc tiếc thương ông cố của mình, nhưng mà là từ việc ngồi đợi Tóc Tiên nhưng mà ko thấy “bạn gái” của mình xuất hiện. Nó khiến cô cảm thấy như có một mũi kim đâm vào tim mình.

Chàng trai Tử Tấn đã tận dụng thời cơ ông cố mất để trổ tài. Anh đó “phát điên” vì anh đó “sẵn sàng sử dụng một chiếc máy ảnh nhưng mà anh đó chưa bao giờ sử dụng trước đây”. Anh yêu cầu mọi người trong đám tang chụp ảnh chung, và anh “năn nỉ từng người một, hoặc chống nạng, hoặc cúi đầu, hoặc khom lưng, hoặc lau mắt thế này, thế kia …” như một lễ hội. Khu chợ dành cho anh và những người có thị hiếu chụp ảnh và trình bày tài năng của mình.

Con cháu đã thông minh ra một bức tranh biếm họa phản ánh thực tiễn xã hội của “thằng chó đẻ”. Họ hoàn toàn thờ ơ và ko có tình cảm với những người thân yêu đã khuất của mình. Đây là một gia đình đạo đức giả, ko hiếu nghĩa, sống và đối xử với người lạ. Họ luôn chạy theo tiền nong nhưng lại nhẫn tâm và vô cảm với những người thân thiết.

Nhà văn Wu Zhongfeng ko chỉ mô tả tâm trạng của những người con trong gia đình ông cố nhưng mà còn trình bày tâm trạng của những người ngoài dòng tộc tới dự tang lễ. Họ đại diện cho các từng lớp trong xã hội đương thời, có tên tuổi và chức vụ. Các sĩ quan cảnh sát Minder và Minto được “thuê để duy trì trật tự tại đám tang”. Họ “rất vui” và “chăm sóc tận tình” vì gia đình ông cố Hồng đã tạo công ăn việc làm cho họ. Họ hàng, bằng hữu của Hong tới chia buồn nhưng mục thực thụ sự là để khoe những huy chương như “Beidou Baojing, Long Baojing, Gaomen Baojing” … Họ khoe tên, khoe râu “dài hay ngắn, hoặc đen hoặc rám nắng, hoặc nhăn nheo hoặc um tùm, hoặc xoăn “. Họ cũng là những kẻ tham lam “thấy làn da trắng tuyết ngực áo voan trên cánh tay, còn hơn nghe tiếng kèn xuân buồn man mác”. Như một thời cơ để giới thiệu thời trang mới, Mr Typn đã “thất vọng vì ko thể xem tác phẩm của mình để công chúng xem truyền thông đang nói gì”. Báo Gò Mô nhà sư Tăng Phú “mừng rỡ” và “phò tá” vì thắng lợi trước Phật hội. Nhà sư tham gia đám tang để trình bày niềm vinh dự và chiến công của mình. Tóc Xuanhong cũng đã được mọi người thẩm định cao và khen ngợi. Sự xuất hiện của anh đó tại đám tang cũng là một cách để trình bày chiến công và tăng lên trị giá bản thân. Ngoài ra, tác giả cũng ko quên nhắc tới các cô, các chị thanh lịch tới dự đám tang. Đó là thời cơ để họ “yêu, cười, chỉ trích, chỉ trích, ghen tuông tuông, hò hẹn và buồn chán.”

Bằng nghệ thuật trào phúng, Vũ Trọng Phụng đã tố cáo thực chất vô lý, giả dối của từng lớp thành thị trước cách mệnh. Mỗi nhân vật là một nét vẽ chân thực, tạo nên một bức tranh sống động. Do đó, “King of Beiji Phóng sự” cũng cho thấy sự nhạo báng và mỉa mai đạo đức giả, vô nhân đạo, vô nhân đạo và bất lương của giới tinh hoa. Những nhà văn cùng chí hướng như Wu Zhongfeng “muốn cuốn tiểu thuyết là sự thực” trong lúc những nhà văn khác “kỳ vọng cuốn tiểu thuyết là một cuốn tiểu thuyết”. Chính vì vậy, ngòi bút của ông luôn nói lên sự thực và luôn xoáy sâu vào mặt tối của hiện thực xã hội.

– – – -chấm dứt- – – –

Cái chết của cụ cố Hồng ko những ko mang lại nỗi đau thương, tang thương cho gia đình nhưng mà còn mang lại niềm hạnh phúc lạ thường cho gia đình, nhưng mà còn xuất phát từ cái chết của nhà văn Wu Zhongpeng đã vạch trần cái kết của xã hội tư sản suy vi, nơi con người sống chung với nhau. giả dối, vô thức. Để hiểu thêm về nét lạ mắt của đoạn trích Phù Tang, các bạn có thể tham khảo: Phân tích nhân vật tóc Xuanhong Trích từ Phúc lạc tang lễ, Cảm nhận tiếng khóc của Thẩm phán Longhorn trong Phúc lạc tang lễ, Phân tích những cảnh đám tang tiêu biểu trong đám tang hạnh phúcPhân tích nghệ thuật trào phúng qua đoạn trích “Hạnh phúc của người được cứu” của Wu Zhongfeng

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục


Xem thêm chi tiết: Phân tích tâm trạng của các nhân vật trong Hạnh phúc của một tang gia

Phân tích tâm trạng của các nhân vật trong Hạnh phúc của một tang gia

Hình Ảnh về: Phân tích tâm trạng của các nhân vật trong Hạnh phúc của một tang gia

Video về: Phân tích tâm trạng của các nhân vật trong Hạnh phúc của một tang gia

Wiki về Phân tích tâm trạng của các nhân vật trong Hạnh phúc của một tang gia

Phân tích tâm trạng của các nhân vật trong Hạnh phúc của một tang gia -

chủ đề: Xin vui lòng Phân tích xúc cảm của các nhân vật trong “Thú vui mất mạng”, để từ đó phân tích xã hội thượng lưu tư sản đương thời.

Phân tích ba trang về các thành viên trong gia đình hạnh phúc

Phân tích xúc cảm của các nhân vật trong cuộc vui trong đám tang

Bạn đang xem: Phân tích tình cảm của các nhân vật trong Người mất mạng

1. Phân tích ngắn gọn cung bậc xúc cảm của các nhân vật trong “Hạnh phúc của tang gia” (Bản chuẩn)

1. Mở đầu một lớp học

Giới thiệu Trích đoạn "Hạnh phúc của người được cứu"

2. Thân thể

——Phân tích tình cảm của các thành viên trong gia đình ông cố của Hong:
+ Cụ cố Hồng: "Nhắm mắt nhắm mũi lại mơ thấy mình đội khăn xô, quỳ gối chống gậy, ho sặc sụa, người nào cũng khen ngợi là tỏ ra già dặn, hiếu danh, hiếu thảo. Con hãy khoe mình. gia đình hạnh phúc.
+ Chồng Văn Minh: Khoe bộ đồ mới của tiệm may tối tân, anh vui tươi chia tài sản.
+ Vợ của Văn Minh: Thời cơ mặc đồ ngủ hiện đại và quảng cáo thời trang quần áo của shop uization.
+ Cô Tuyết: Đẹp lắm lúc mặc đồ "trong sáng" và chứng minh cho người đời thấy "mình chưa mất trinh".
+ Tutan: thời cơ trình bày kỹ năng chụp ảnh của mình ... (còn tiếp)

>> Xem bản phác thảo cụ thể Dưới đây là bài phân tích xúc cảm của các nhân vật trong "Phù Tang".

2. Bài văn mẫu phân tích xúc cảm của các nhân vật trong truyện “Hạnh phúc của một tang gia” (Bản chuẩn)

Nếu những người nông dân được các nhà văn đương thời mô tả phải chịu thảm cảnh nghèo đói và bị xa lánh thì Wu Zhongfeng lại tập trung vào việc bóc lột từng lớp thượng lưu để phản ánh sự đạo đức giả của xã hội. Những điều này, anh trình bày rất rõ trong đoạn trích “Thú vui của người mất” - thuộc chương thứ mười lăm của tiểu thuyết “Số đỏ”.

Các nhân vật trong đoạn trích là tiêu biểu cho từng lớp thượng lưu thành thị thời bấy giờ. Mọi người ngợi ca các cuộc nổi dậy và học một lối sống "văn minh", nhưng mà ko nhìn thấy rằng chính sự học hỏi này đã dẫn tới sự mất tích của các trị giá đạo đức và bị thay thế bởi sự băng hoại của phẩm giá. Chương mở đầu của “Thú vui mất mạng”: “Ba ngày nữa cụ mất thật”, thông báo về việc cụ cố đã từ trần, đồng thời cũng là dịp để con cháu, người ngoài bộc bạch thú vui với gia đình. Đó là một đám tang hoàn toàn trái ngược với những đám tang khác, người ta thường tiếc thương về cái chết của người thân, nhưng đám tang của cụ cố lại khiến nhiều người hạnh phúc. Cái chết của anh "khiến nhiều người rất vui tươi". Con cháu trong gia đình là những người vui nhất, vui tươi nhất là “bên kia bước vào kỳ thực hành, ko còn là lý thuyết nữa”. Hạnh phúc đó là hạnh phúc của những con người vì lợi danh nhưng mà đánh mất đi đạo đức và những trị giá cao đẹp của đạo đức xã hội.

Họ đều mừng cho hạnh phúc của cả gia đình, nhưng người nào cũng có hạnh phúc của riêng mình. Tâm trạng của người con cả phản ánh sự đạo đức giả và bất hiếu đối với cha mẹ. Trước lúc bố mất, “cụ cố Hồng” nhắm mắt nhắm mũi mơ thấy mình mặc đồ ngủ, chống gậy thở hổn hển, vừa ho vừa khóc khiến người ta phải xuýt xoa: Chà, Hoa hậu già quá! "Những tiếng ho, tiếng khóc và những giọt nước mắt đó là thật sự thương hại, hay những giọt nước mắt chỉ nói điêu để che mắt người đời? Ông cố Hồng muốn khoe với xã hội rằng gia đình ông là một gia đình giàu có, thượng lưu. Thực tiễn thì sao. anh đó đã làm Tất cả những gì tôi làm là để trình bày tuổi già, lòng hiếu thảo và danh dự của mình: "Tôi vững chắc 10% rằng mọi người nên khen ngợi một đám tang tương tự, một cây gậy tương tự." Cứng cáp sẽ khiến mọi người cảm thấy rằng đây là một sự kiện hạnh phúc gia đình, vì ông cố là người có tuổi thọ cao.

Fan Ming - chắt của ông cố nên để tang ông nội, nhưng Fan Ming vẫn vui vẻ chia tài sản. Thật là vô đạo đức đối với một người đột nhiên ko ưng ý về tiền nong và tài sản, nhưng lại vui tươi vì lợi ích của cái chết của một người thân yêu. Fan Ming chỉ có một mối quan tâm duy nhất, đó là "yêu cầu luật sư chứng kiến ​​cái chết của ông nội" và phân chia tài sản theo di chúc của ông. Đó là thời cơ để anh đó trình bày thời trang mới trong hiệu thuốc và để trình bày danh dự của mình. Trong thú vui sướng đó, anh “chỉ quan tâm tới việc biết đối xử với Xuan Hongfa như thế nào cho đúng” bởi vì Xuan “tuy phạm tội dụ dỗ em gái và lên án ngoại tình của một cô gái khác, nhưng lại vô tình dẫn tới cái chết của một ông già đáng tuổi” Fan Ming. biết Hồng Mao Xuân là người ko có y thuật nhưng vẫn nhờ ông chữa bệnh cho ông nội. Hành động đó chẳng phải đã gián tiếp dẫn tới cái chết của cụ cố sao? Chính vì nghĩ cách trả ơn Xuân đã phát sinh tư tưởng và khuôn mặt thời thượng, “khuôn mặt rối ren”. Tác giả đi sâu vào suy nghĩ của nhân vật và làm nổi trội tâm trạng, tính cách của Tôn Tử, người nổi tiếng du học.

Kế bên thú vui của chồng, bà xã của Fan Ming cũng ngây ngất vì có dịp truyền bá mốt mới trong một tiệm may hiện đại, "có thể dành cho những người đã mất mạng vì quân địch. Ngay cả cái chết cũng là một ít tận hưởng. Hạnh phúc trong cuộc sống. Là một cô cháu gái chỉ đơn giản là thiếu nhẫn nại với việc "luôn ko thể mặc bộ đồ ngủ hiện đại và đội mũ trắng viền đen - dernières créations". Mục tiêu chính của bà Fanming là thông báo và quảng cáo các thiết kế của nhà may, ko phải để tang cụ cố Tổ nghề tang lễ đã trở thành sân khấu thời trang chứ ko còn là nơi để mọi người chia buồn cùng người đã khuất, động thái này đi trái lại với trị giá văn hóa truyền thống của dân tộc.

Ông Phàn tỏ ra rất hào hứng lúc được ông cố Hồng cho biết sẽ "chia cho con gái và con rể vài nghìn đồng". Chính anh cũng ko ngờ rằng “những chiếc gạc vô hình trên đầu lại có trị giá tương tự”. Anh ta dường như ko cảm thấy tên tuổi của mình bị hoen ố, nhưng mà còn hàm ơn vì việc vợ ngoại tình đã mang lại cho anh ta những lợi ích to lớn. Chính trong đám tang đó, anh đã lên kế hoạch "làm ăn" với Xuan Hongfa và kiếm thêm hàng nghìn USD vì rất có tài làm quảng cáo. Lúc Wu Zhongpeng mô tả tiếng khóc của mình, độc giả nghĩ rằng ông Pan là một người cháu hiếu thảo, nhưng tiếng khóc của ông là "Hừm! Hừm! Hừm!" Mãi mãi. Tiếng kêu đó đã vạch trần thực chất bội bạc của đứa cháu trai quý giá, chỉ là cái cớ để anh ta sa ngã, rồi nhét vào tay Xuanhongfa tờ 5 tệ 40%. Với anh, đám tang là nơi giao lưu, giao thương của Xuân - người đã góp công lớn giúp anh thu phục mấy nghìn bang hội.

Một trong những cô em gái của Fan Ming nhưng mà Xuan dụ dỗ là Tuye thơ ngây. Kế bên thú vui trình diễn thời trang và mặc những bộ đồ ngủ hiện đại, cô còn muốn trình bày tài năng của mình với toàn cầu. Cô đó đang mặc y phục của Innocence - "một chiếc váy voan mỏng với phần vạt áo trông như để khoe nách và nửa bầu ngực - nhưng có viền đen và đội một chiếc mũ đẹp." Tuyết mặc chiếc váy đó để chứng minh với xã hội rằng "Tôi chưa mất trinh ”. Cô diện chiếc váy này để xóa tan tin đồn rằng cô quá cưng chiều của người đời. Đứa cháu hiếu thảo nào lại ăn mặc như thế này trong đám tang của ông nội? Hóa ra đám ma là dịp để Tuye khoe sắc, khoe tài, khoe mình là một cô gái đoan trang, nhưng thực chất Tuye thơ ngây lại là một cô gái hư hỏng. Gương mặt của cô “có chút gì đó đượm buồn lãng mạn, thời thượng của một gia đình có gia đình”, nhưng nỗi buồn đó ko phải tới từ việc tiếc thương ông cố của mình, nhưng mà là từ việc ngồi đợi Tóc Tiên nhưng mà ko thấy “bạn gái” của mình xuất hiện. Nó khiến cô cảm thấy như có một mũi kim đâm vào tim mình.

Chàng trai Tử Tấn đã tận dụng thời cơ ông cố mất để trổ tài. Anh đó "phát điên" vì anh đó "sẵn sàng sử dụng một chiếc máy ảnh nhưng mà anh đó chưa bao giờ sử dụng trước đây". Anh yêu cầu mọi người trong đám tang chụp ảnh chung, và anh "năn nỉ từng người một, hoặc chống nạng, hoặc cúi đầu, hoặc khom lưng, hoặc lau mắt thế này, thế kia ..." như một lễ hội. Khu chợ dành cho anh và những người có thị hiếu chụp ảnh và trình bày tài năng của mình.

Con cháu đã thông minh ra một bức tranh biếm họa phản ánh thực tiễn xã hội của “thằng chó đẻ”. Họ hoàn toàn thờ ơ và ko có tình cảm với những người thân yêu đã khuất của mình. Đây là một gia đình đạo đức giả, ko hiếu nghĩa, sống và đối xử với người lạ. Họ luôn chạy theo tiền nong nhưng lại nhẫn tâm và vô cảm với những người thân thiết.

Nhà văn Wu Zhongfeng ko chỉ mô tả tâm trạng của những người con trong gia đình ông cố nhưng mà còn trình bày tâm trạng của những người ngoài dòng tộc tới dự tang lễ. Họ đại diện cho các từng lớp trong xã hội đương thời, có tên tuổi và chức vụ. Các sĩ quan cảnh sát Minder và Minto được "thuê để duy trì trật tự tại đám tang". Họ “rất vui” và “chăm sóc tận tình” vì gia đình ông cố Hồng đã tạo công ăn việc làm cho họ. Họ hàng, bằng hữu của Hong tới chia buồn nhưng mục thực thụ sự là để khoe những huy chương như "Beidou Baojing, Long Baojing, Gaomen Baojing" ... Họ khoe tên, khoe râu "dài hay ngắn, hoặc đen hoặc rám nắng, hoặc nhăn nheo hoặc um tùm, hoặc xoăn ". Họ cũng là những kẻ tham lam “thấy làn da trắng tuyết ngực áo voan trên cánh tay, còn hơn nghe tiếng kèn xuân buồn man mác”. Như một thời cơ để giới thiệu thời trang mới, Mr Typn đã "thất vọng vì ko thể xem tác phẩm của mình để công chúng xem truyền thông đang nói gì". Báo Gò Mô nhà sư Tăng Phú “mừng rỡ” và “phò tá” vì thắng lợi trước Phật hội. Nhà sư tham gia đám tang để trình bày niềm vinh dự và chiến công của mình. Tóc Xuanhong cũng đã được mọi người thẩm định cao và khen ngợi. Sự xuất hiện của anh đó tại đám tang cũng là một cách để trình bày chiến công và tăng lên trị giá bản thân. Ngoài ra, tác giả cũng ko quên nhắc tới các cô, các chị thanh lịch tới dự đám tang. Đó là thời cơ để họ "yêu, cười, chỉ trích, chỉ trích, ghen tuông tuông, hò hẹn và buồn chán."

Bằng nghệ thuật trào phúng, Vũ Trọng Phụng đã tố cáo thực chất vô lý, giả dối của từng lớp thành thị trước cách mệnh. Mỗi nhân vật là một nét vẽ chân thực, tạo nên một bức tranh sống động. Do đó, "King of Beiji Phóng sự" cũng cho thấy sự nhạo báng và mỉa mai đạo đức giả, vô nhân đạo, vô nhân đạo và bất lương của giới tinh hoa. Những nhà văn cùng chí hướng như Wu Zhongfeng "muốn cuốn tiểu thuyết là sự thực" trong lúc những nhà văn khác "kỳ vọng cuốn tiểu thuyết là một cuốn tiểu thuyết". Chính vì vậy, ngòi bút của ông luôn nói lên sự thực và luôn xoáy sâu vào mặt tối của hiện thực xã hội.

- - - -chấm dứt- - - -

Cái chết của cụ cố Hồng ko những ko mang lại nỗi đau thương, tang thương cho gia đình nhưng mà còn mang lại niềm hạnh phúc lạ thường cho gia đình, nhưng mà còn xuất phát từ cái chết của nhà văn Wu Zhongpeng đã vạch trần cái kết của xã hội tư sản suy vi, nơi con người sống chung với nhau. giả dối, vô thức. Để hiểu thêm về nét lạ mắt của đoạn trích Phù Tang, các bạn có thể tham khảo: Phân tích nhân vật tóc Xuanhong Trích từ Phúc lạc tang lễ, Cảm nhận tiếng khóc của Thẩm phán Longhorn trong Phúc lạc tang lễ, Phân tích những cảnh đám tang tiêu biểu trong đám tang hạnh phúcPhân tích nghệ thuật trào phúng qua đoạn trích "Hạnh phúc của người được cứu" của Wu Zhongfeng

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #tâm #trạng #của #các #nhân #vật #trong #Hạnh #phúc #của #một #tang #gia

[rule_3_plain]

#Phân #tích #tâm #trạng #của #các #nhân #vật #trong #Hạnh #phúc #của #một #tang #gia

[rule_1_plain]

#Phân #tích #tâm #trạng #của #các #nhân #vật #trong #Hạnh #phúc #của #một #tang #gia

[rule_2_plain]

#Phân #tích #tâm #trạng #của #các #nhân #vật #trong #Hạnh #phúc #của #một #tang #gia

[rule_2_plain]

#Phân #tích #tâm #trạng #của #các #nhân #vật #trong #Hạnh #phúc #của #một #tang #gia

[rule_3_plain]

#Phân #tích #tâm #trạng #của #các #nhân #vật #trong #Hạnh #phúc #của #một #tang #gia

[rule_1_plain]

Nguồn:chinphu.vn
Phân mục: Tin tức

#Phân #tích #tâm #trạng #của #các #nhân #vật #trong #Hạnh #phúc #của #một #tang #gia

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button