Tin Tức

Phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa phải ko?Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết hay khác tại đây => Tin tức

Cùng https://chinphu.vn/ tìm hiểu một số bài văn mẫu: phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa.

Dàn ý phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa

I. Mở bài

– Giới thiệu tác giả tác phẩm và nêu bật được tình huống truyện lạ mắt trong tác phẩm là gì.

II. Thân bài

1. Giới thiệu chung

  • Nguyễn Minh Châu là nhà văn giàu tâm huyết, luôn trằn trọc về một nền văn học xứng đáng với tầm vóc dân tộc và với sự kỳ vọng của nhân dân.
  • Từ cảm hứng sử thi lãng mạn, huyền ảo đã từng tạo nên vẻ đẹp rực rỡ trong các tác phẩm thời kì chiến tranh, cảm hứng của ông dần dần chuyển sang tính chất triết luận về những trị giá nhân văn đời thường, khám phá ý nghĩa thực chất con người trong cuộc mưu sinh, trong hành trình nhọc nhằn tìm kiếm hạnh phúc và hoàn thiện tư cách. Hai tập truyện ngắn “Người phụ nữ trên chuyến tàu tốc hành” (1983) và “Bến quê” (1985) đã đưa Nguyễn Minh Châu lên vị trí “Người mở đường tinh nhanh và tài năng” (Nguyên Ngọc) của văn học nước ta từ sau năm 1975.
  • Truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” được in lần trước hết trong tập “Bến quê“, sau được tác giả lấy làm tên chung cho cả tuyển tập truyện ngắn của mình, in năm 1987. Trong thiên truyện ngắn này, Nguyễn Minh Châu đã tạo dựng được một tình huống truyện vô cùng rực rỡ.

2. Phân tích tình huống truyện trong “Chiếc thuyền ngoài xa”

a. Khái niệm tình huống truyện:

– Là hoàn cảnh được tác giả tạo dựng bằng một sự kiện đặc thù để từ đó trình bày được chủ đề, tư tưởng của tác giả.

b. Tình huống truyện trong “Chiếc thuyền ngoài xa” được xây dựng qua việc phát xuất hiện những nghịch lý của Phùng, một nghệ sĩ nhiếp ảnh săn tìm cái đẹp ở ngoài bãi biển và ở toà án huyện

– Ở ngoài bãi biển

  • Phát hiện thứ nhất đầy thơ mộng: Bức tranh tự nhiên toàn bích của chiếc thuyền lưới vó đang tiến gần bờ trong buổi sớm mai “trước mắt tôi là một bức tranh mực tàu… tôi tưởng chính mình vừa khám phá cái chân lý của sự hoàn thiện…”. Trong đôi mắt người nghệ sĩ khát khao cái đẹp thì đó là “cảnh đắt trời cho” chứa đựng chân lý sự hoàn thiện, khiến tâm hồn anh như được tẩy rửa, thanh lọc.
  • Phát hiện thứ hai đầy nghịch lý, phi nghệ thuật: Cảnh tượng xấu xí: người phụ nữ xấu xí, mỏi mệt, người đàn ông cục mịch, hung bạo. Thiếu tính người: người chồng đánh đập vợ thô bạo, đứa con bảo vệ mẹ, đánh lại cha => Người nghệ sĩ đắng cay nhìn thấy: đằng sau cái đẹp cảnh “đắt” trời cho là quang cảnh xấu xí, chứa đựng sự thực tàn nhẫn – nạn bạo hành gia đình.

– Trong toà án huyện

+ Người phụ nữ dù bị đánh đập, bị nguyền rủa mỗi ngày bởi người chồng vũ phu nhưng lúc tòa khuyên bà bỏ chồng thì bà lại van xin “quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được, đừng bắt con bỏ nó”. Với bà “người phụ nữ trên một chiếc thuyền ko có đàn ông” là rất khó khăn. Dù người đó có vũ phu thì cũng cần tới những lúc sóng gió ngoài biển khơi.

Thú vui của bà là được ngắm con cái ăn no, ngủ say và hy vọng những đôi lúc “vợ chồng con cái hòa thuận vui vẻ”, người phụ nữ trên thuyền sống vì con.

  • Câu chuyện người phụ nữ khiến Phùng và Đẩu một lần nữa nhận thức sâu hơn về cuộc đời:
  • Cuộc sống mưu sinh có thể làm người hiền lành trở thành thô bạo.
  • Đằng sau vẻ xấu xí kia thì người phụ nữ lại nhân hậu, vị tha, hiểu đời.
  • Vị chánh án nhìn thấy cuộc sống hôn nhân ko dễ dàng khắc phục được bằng cách dứt khoát như anh nghĩ.
  • Nhà nhiếp ảnh nhìn thấy nghệ thuật thì đẹp đấy nhưng cuộc đời sinh ra nghệ thuật vẫn nhiều khuyết thiếu. Hình thức bên ngoài của người phụ nữ ko nói lên được lòng vị tha, nhân hậu và nỗi đau bên trong. Người cán bộ thỉnh thoảng lại chưa thể thấu hiểu vì còn thiếu trải nghiệm.

3. Ý tình nghĩa huống truyện:

– Tư tưởng và chủ đề của tác phẩm được trình bày qua tình huống truyện: Đó là những phát hiện thâm thúy của người nghệ sĩ về cuộc đời, con người, sự gắn kết giữa nghệ thuật và đời sống.

  • Cuộc đời vốn là bức tranh nhiều màu sắc, nhiều nghịch lý nhưng mà lúc nhìn vẻ hình thức khó lòng nhưng mà thẩm định. Từ cái nhìn của chánh án Đẩu, tác giả cho ta cái nhìn đa chiều, toàn diện.
  • Đôi lúc thiện chí ko là chưa đủ để giúp sức người nào đó, cần phải gắn liền với thực tiễn để trải nghiệm, thấu hiểu họ.
  • Mỗi chúng ta cần nhìn lại bản thân để hoàn thiện tư cách.
  • Nghệ thuật ko thể tách rời cuộc đời, nó phải có cội rễ từ đời sống và phản ánh đời sống chân thực nhất.

– Tình huống truyện còn mang ý nghĩa nền tảng để nhà văn xây dựng thành người lao động vật:

  • Người phụ nữ hàng chài với nỗi khổ cả thể xác lẫn tâm hồn thế nhưng vẫn ngời lên đức tính tốt đẹp của người phụ nữ.
  • Người chồng là kết quả của cuộc sống túng thiếu, thất vọng.
  • Phùng – người nghệ sĩ tha thiết với cuộc đời, Đẩu – chánh án có lòng tốt nhưng cả hai còn thiếu kinh nghiệm sống.

– Tình huống truyện còn thu hút người đọc bởi nhiều sự vỡ ra, bất thần.

– Tình huống truyện chứa đựng trị giá hiện thực và trị giá nhân đạo thâm thúy của nhà văn:

  • Trị giá hiện thực: Cuộc sống nghèo đói lỗi thời u tối là nguyên nhân dẫn tới nạn bạo hành gia đình. Trận chiến đấu bảo vệ quyền sống của cả dân tộc trải qua bao hy sinh gian truân nhưng cuộc đấu tranh bảo vệ quyền sống của từng con người còn đầy gay cấn, trong khoảng thời gian dài, cần có sự quan tâm của cách mệnh, của tập thể.
  • Trị giá nhân đạo: Sự san sớt thông cảm của tác giả với những số phận thống khổ tủi nhục của những người lao động vô danh đông đảo trong xã hội. Lên án, đấu tranh với cái xấu, cái ác vẫn còn tồn tại trong từng gia đình. Phát hiện, ngợi ca những phẩm chất tốt đẹp của người lao động.

III. Kết bài

  • Tình huống truyện là một thành công lớn của truyện ngắn nói chung và của tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa” nói riêng.
  • Với tình huống truyện lạ mắt sẽ tạo ra tài năng của tác giả.

Tổng hợp một số bài mẫu phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa

Tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 1

Nam Cao đã từng có một ý kiến nghệ thuật rất hay và thâm thúy rằng: “Chao ôi! Nghệ thuật ko cần phải là ánh trăng lừa dối, cũng ko nên là ánh trăng lừa dối nhưng mà nghệ thuật chỉ có thể là những tiếng thống khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than. Và nhà văn ko được trốn tránh sự thực nhưng mà phải đứng trong lao khổ mở hồn ra để đón lấy những tiếng vang động của đời”. Ý kiến đó của nhà văn Nam Cao đã cho chúng ta những cảm nhận thâm thúy về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời, nhưng mà có thể tổng kết bằng mấy chữ ngắn gọn – “nghệ thuật vị nhân sinh”. Cùng với ý kiến đó, nhà văn Nguyễn Minh Châu trong các sáng tác của mình đã trình bày rất rõ lập trường của bản thân lúc liên tục tạo ra các tác phẩm làm rõ khởi nguồn của nghệ thuật thông qua số phận có phần xấu số của các nhân vật. Trong tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa, mối quan hệ giữa nghệ thuật nhưng mà cuộc đời cũng như trị giá nhân văn của tác phẩm đều xuất phát từ tình huống truyện rực rỡ, được tác giả xây dựng vô cùng ấn tượng.

Tình huống truyện có thể hiểu là hoàn cảnh, bối cảnh của một câu chuyện nhưng mà trong đó có một hoặc một vài sự kiện đặc thù xảy ra, nhưng mà theo như Nguyễn Minh Châu đó là “tình thế của câu chuyện, là khoảnh khắc nhưng mà trong đó sự sống xuất hiện rất đậm đặc”. Và chính tình huống truyện đã trở thành chìa khóa then chốt, là điểm tựa để tác giả dễ dàng làm nổi trội cuộc sống cũng như phong cách của toàn nhân vật, đồng thời cũng là cách để tác giả bộc lộ những tư tưởng, những suy nghĩ của của mình. Và trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa tình huống truyện ở đây là một tình huống mang tính nhận thức thông qua hai bức tranh, một là bức tranh ở bãi biển sáng sớm và bức tranh thứ hai chính là bức tranh ở tòa án của huyện. Điểm chung là chúng đều chứa đựng những nghịch lý bất thần, từ đó để lại cho nhiếp ảnh Phùng, cũng như độc giả những nhận thức mới mẻ về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống.

Tình huống truyện trước hết diễn ra trên bãi biển, mở đầu với chuyện thợ chụp ảnh Phùng được giao nhiệm vụ chụp lấy một bức ảnh đẹp về cảnh biển buổi sáng sương mù để in làm bộ lịch nghệ thuật. Với tâm thế của một nhà nghệ thuật chân chính khát khao cái đẹp, Phùng đã phục kích ở bãi biển này tới cả chục ngày, tuy nhiên vẫn chưa chụp được bức nào thật sự đáng giá. Trong lúc người nghệ sĩ quyết định chọn một bức ảnh trong số ảnh đã chụp được làm kết quả báo báo, thì bất thần anh lại gặp được một cảnh “đắt” trời cho, cảnh nhưng mà suốt đời cầm máy Phùng chưa bao giờ thấy được nhưng mà người nghệ sĩ đã xuýt xoa ví như “một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ”. Hình ảnh chiếc thuyền lưới vó dưới ánh rạng đông mờ ảo, với những gam màu hồng hồng của ánh nắng rạng đông tạo nên một “vẻ đẹp thực đơn giản và toàn bích”, nhưng mà đứng trước cảnh tượng đó người nghệ sĩ thấy trái tim mình thắt lại, bối rối, rồi đưa máy lên chụp “liên thanh” hết cả một phần tư cuốn phim. Thậm chí người nghệ sĩ đã nhận định rằng bản thân đã “khám phá ra chân lý của sự toàn thiện, khám phá ra khoảnh khắc trong ngần của tâm hồn”. Đây có thể nói là sự phát hiện của một người nghệ sĩ chân chính, người có thể hiểu, khám phá và chỉ cần lướt qua cũng đã có thể nắm bắt được cái thần của bức tranh, nắm bắt được vong linh của sự vật. Và cũng từ tình huống truyện thông qua phát hiện thứ nhất của nghệ sĩ Phùng, nhà văn Nguyễn Minh Châu đã khôn khéo bộc lộ ý kiến của mình về cái đẹp “bản thân cái đẹp là đạo đức”. Thế nhưng đối lập hoàn toàn với cái cảnh “đắt” trời cho, với bức tranh toàn thiện, toàn mỹ, thì bước xuống từ chính con thuyền đó lại là hai con người đọng lại như một nỗi ám ảnh, trên con thuyền đó cũng có những mảnh đời xấu số, những nỗi khốn khổ của một gia đình làng chài lênh đênh trên sóng biển ẩn dưới cái vẻ đẹp thơ mộng tới ko thực trong mắt người nghệ sĩ. Tiếng thét của người đàn ông dường như đã xé tan cái bức họa toàn bích “Cứ ngồi nguyên đấy. Động đậy tao làm thịt cả mày đi hiện giờ”. Bóng người hiện rõ hơn, đó là một người phụ nữ xấu xí, thô kệch, mặt đầy rỗ, trông mỏi mệt sau một đêm dài thức kéo lưới, người đàn ông đi sau mái tóc tổ quạ, chân đi hình chữ bát, ánh mắt độc dữ nhìn chằm chằm vào tấm lưng người phụ nữ. Rồi một cuộc bạo hành gia đình diễn ra ngay trước mắt Phùng, gã đàn ông rút thắt lưng quất liên tục vào vợ, mồm rít lên những tiếng căm hờn “Mày chết đi cho ông nhờ. Chúng mày chết hết đi cho ông nhờ”, những tưởng chỉ có quân thù mới đối với nhau như thế chứ ko phải là một cặp vợ chồng. Người phụ nữ yên lặng, nhẫn nhục chịu đựng, ko chống trả cũng ko chạy trốn. Tất cả những sự việc kinh hoàng đó diễn ra nhanh quá, khiến Phùng chưa thể phản ứng lại được, bởi chỉ mới 5, 10 phút trước nó còn là một cảnh “đắt” trời cho, còn hiện giờ lại là một cảnh kinh khủng, Phùng ko thể hiểu nổi những gì đang xảy ra trước mắt. Chỉ kịp vứt máy ảnh chạy tới ngăn cản, rồi anh chàng lại chứng kiến tiếp cảnh đứa đàn ông vì thương mẹ nhưng mà đánh lại cả bố, nó lại căm thù bố như quân thù, như ác quỷ. Cuối cùng những con người đó rời đi chỉ để lại một bãi cát mênh mông và hoang vắng, ko còn bóng vía của một cảnh “đắt” trời cho nhưng mà người nghệ sĩ chộp được ban nãy. Tương tự tổng kết lại tình huống truyện trên bãi biển mở ra bằng một bức họa tuyệt diệu, toàn bích, sau đó bị phá vỡ bởi cảnh tượng gia đình toang hoang, thù ghét lẫn nhau cũng bởi chính những con người bước xuống từ chiếc thuyền trong sương sớm. Và cái phát hiện tưởng như trong sáng, tổng hợp vẻ đẹp chân thiện mỹ đó hóa ra lại ẩn chứa những điều gớm ghê và đáng sợ.

Tình huống truyện thứ hai diễn ra trong tòa án huyện, trước những nhận thức của mình về gia đình của người phụ nữ làng chài, Phùng và Đẩu (chánh án của toà án huyện) đã có ý muốn giúp chị ly hôn. Thế nhưng trái với những mong đợi về việc người phụ nữ này có thể thoát khỏi cảnh bạo hành, thì chị lại một mực ko muốn ly hôn: “Con lạy quý tòa, quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được, đừng bắt con bỏ nó,…”. Phản ứng đó của người phụ nữ làng chài khiến cả Phùng và Đẩu vô cùng khó hiểu, gian phòng trở thành ngột ngạt và khó chịu vô cùng. Cũng từ đây Phùng mở đầu nhận thức được nỗi lòng của người phụ nữ, hóa ra chị cam chịu nhẫn nhục từng đó năm, rốt cuộc cũng chỉ vì một chục đứa con đang chờ ăn trên chiếc thuyền của hai vợ chồng chị. Qua lời lý giải của người phụ nữ, Đẩu cũng hiểu ra rằng mình ko hiểu nỗi khốn khổ của một người phụ nữ, đặc thù lại là người phụ nữ làm nghề chài lưới nhưng mà ko có người đàn ông lèo lái những ngày mưa bão, trở trời. Mình bản thân chị ko thể nào gồng gánh nuôi nấng từng đó đứa con nhưng mà ko có chồng, những nỗi vất vả đó cả Phùng và Đẩu sẽ chẳng bao giờ hiểu được bởi họ ko phải là chị, ko phải là một người phụ nữ có số kiếp xấu số và chịu đựng hy sinh vì con cái. Và trong cuộc đời khổ cực của người phụ nữ làng chài cũng có những lúc chị cảm thấy hạnh phúc lúc được nhìn thấy các con ăn no, chỉ bấy nhiêu đấy thôi cũng đáng để cho chỉ đánh đổi bằng những trận đòn, sự nhẫn nhục, chịu đựng chung sống với gã chồng vũ phu. Ngay lúc này đây trong đầu Phùng và Đẩu mới vỡ ra một lẽ rằng cái có lý nó tồn tại ngay trong nghịch lý của cuộc sống, sự cố chấp ko ly hôn của người phụ nữ nếu chỉ nhìn từ vựng trí khách quan của hai người thì đó là nghịch lý tới khó hiểu, thế nhưng đứng vào vị trí của người phụ nữ đó thì nó lại trở thành có lý. Rốt cuộc phụ nữ hy sinh, chịu đựng cũng chỉ vì con cái, vì muốn con được ăn no, được lớn lên, và được có một gia đình đầy đủ cả cha lẫn mẹ. Ko chỉ vậy xét từ vựng trí của người phụ nữ làng chài, thì sự vũ phu của chồng cũng chỉ vì khổ quá, chị hiểu chồng và bênh vực chồng, người đã có ơn với chị, và chị trân trọng gia đình, mái ấm của mình, ko muốn nó sự xáo trộn nào cả.

Tương tự thông qua hai tình huống truyện ở bờ phá và ở tòa án huyện, tác giả Nguyễn Minh Châu đã cho chúng ta những nhận thức rõ nét hơn về cách nhìn nhận cuộc đời và con người. Chúng ta ko thể chỉ nhìn nhận sự vật một cách phiến diện, nhưng mà phải có cái nhìn đa diện nhiều chiều, ko thể chỉ muốn thu lấy một vẻ đẹp tĩnh nhưng mà bỏ qua sự tồn tại của con người, cũng ko thể vì tôn thờ nghệ thuật tuyệt đối nhưng mà bỏ qua những sự thực, những trái ngang bất công đang tồn tại đằng sau nó, nhưng mà lúc làm nghệ thuật quan trọng nhất người nghệ sĩ phải đi sâu vào cuộc đời để thấm thía, để cảm nhận vẻ đẹp thật sự ko ở đâu xa trong chính tâm hồn của con người. Bởi nghệ thuật thì xa nhưng cuộc đời thì gần. Đồng thời tình huống truyện cũng cho chúng ta những cảm nhận rõ ràng hơn về vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ làng chài.

Tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 2

Nguyễn Minh Châu là một nhà văn tiền phong trong thời kỳ đổi mới, người được xem là “ko thể thay thế” cho thời đoạn văn học này. Hành trình sáng tác của ông trải qua hai thời kỳ chống Mỹ và thời kỳ đổi mới sau 1975. Ở thời kỳ đổi mới Nguyễn Minh Châu được coi là “người mở đường tinh nhanh và tài năng”, truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” là một truyện ngắn rực rỡ của ông. Truyện xoáy sâu vào bức tranh hiện thực đời thường của người lao động ở một vùng ven biển miền Trung sau chiến tranh. Trình bày cái nhìn thâm thúy của

tác giả về cuộc sống và băn khoăn về thân phận con người. Thành công và nghệ thuật nổi trội của Nguyễn Minh Châu trong tác phẩm là xây dựng tình huống truyện vô cùng lạ mắt.

Đối với truyện ngắn, tình huống truyện giữ vai trò là hạt nhân của cấu trúc thể loại, nó chính là cái hoàn cảnh riêng (thời kì, ko gian, sự việc diễn ra trong thời kì, ko gian đó,…) được tạo nên bởi một sự kiện đặc thù làm cho tại đó, cuộc sống hiện lên rực rỡ nhất và tư tưởng của tác giả cũng được bộc lộ rõ nét nhất.

Có ba loại tình huống phổ quát trong truyện ngắn: tình huống hành động, tình huống tâm trạng và tình huống nhận thức. Tình huống hành động nhằm hướng tới hành động có tính bước ngoặt của nhân vật, tình huống tâm trạng chủ yếu khám phá diễn biến tình cảm, xúc cảm của nhân vật và tình huống nhận thức chủ yếu giảng nghĩa phút giây “tỉnh ngộ” chân lý của nhân vật. Tình huống trong “Chiếc thuyền ngoài xa” thuộc loại tình huống nhận thức.

Tình huống truyện được xây dựng bởi những nghịch lí, qua con mắt của nghệ sĩ Phùng. Trước tiên là ngoài bãi biển, khía cạnh nghịch lý của tình huống. Bức tranh tự nhiên thật đẹp dưới con mắt của thợ chụp ảnh. Một cảnh đẹp trời cho trên một vẻ đẹp mờ sương, toàn bích: hình ảnh chiếc thuyền lướt vó nhạt nhòa trong làn sương mù màu trắng buổi rạng đông. Phát hiện đó khiến người nghệ sĩ cảm thấy sung sướng hạnh phúc, tưởng tâm hồn mình được tẩy rửa, trở lên trong trẻo, tinh khôi lúc bắt gặp tận Thiên, tận Mỹ. Trong truyện ngắn, Nguyễn Minh Châu đã tạo ra tình huống truyện hết sức lạ mắt: Nghệ sĩ Phùng tới ven biển miền Trung chụp tấm ảnh cho cuốn lịch năm sau, anh thấy cảnh đẹp như tranh vẽ. Phùng đã phục kích mấy buổi sáng nhưng mà chưa chụp được bức nào. Sau một tuần lễ suy nghĩ tìm kiếm Phùng quyết định thu vào cuốn lịch năm sau bức ảnh cảnh thuyền đánh cá thu lưới lúc rạng đông. Đó là chiếc thuyền ngoài xa trong màn sương sớm đẹp như tranh vẽ cảnh đẹp tới mức Phùng thấy “có nhẽ suốt cuộc đời cầm máy ảnh chưa bao giờ tôi thấy một cảnh đắt trời cho tương tự”… cái khoảnh khắc đó hạnh phúc tràn trề tâm hồn mình. Do cái đẹp tuyệt đỉnh ngoại cảnh vừa đem lại “Phùng nhanh chóng bấm máy

thu lấy một cảnh ko dễ gì gặp trong đời”. Nhưng lúc đó, lúc chiếc thuyền đâm thẳng vào bờ Phùng thấy hai vợ chồng làng chài đi xuống, anh chứng kiến những người chồng đánh vợ hết sức man di, lão đàn ông hùng hổ, mặt đỏ gay, hắn rút trong người ra một chiếc thắt lưng quất túi bụi vào lưng người đàn và lão vừa đánh vừa thở hộc hộc, hai hàm răng nghiến ken két, mỗi phát quất xuống hắn lại nguyền rủa bằng cái giọng đớn đau. Đứa con ko thể đứng yên nhìn mẹ bị đánh, đã giành được chiếc thắt lưng, ưỡn thẳng người vung chiếc khóa sắt quất vào khuôn ngực trần vạm vỡ cháy nắng. Ba hôm sau, cũng trong màn sương sớm Phùng lại chứng kiến cảnh lão đàn ông đánh vợ, cả chị gái tước đoạt dao găm nhưng mà đứa em trai định dùng để bảo vệ người mẹ đáng thương. Phùng ko thể ngờ rằng đằng sau bao cảnh đẹp tựa mộng mị lại là bao ngang trái của đời thường.

Ngoài ra là khía cạnh nhận thức của tình huống trình bày qua những phát hiện về đời sống của hai nhân vật Phùng và Đẩu.

Phùng nhận thấy cái đẹp của ngoại cảnh có lúc che khuất cái xấu của đời sống. Lúc đầu, người nghệ sĩ ngây ngất trước vẻ đẹp hình thức của hình ảnh con thuyền nhưng sau đó Phùng nhìn thấy vẻ đẹp ngoại cảnh đó đã che lấp cuộc sống nhức nhối bên trong con thuyền. Cái xấu cũng có thể làm cái đẹp bị khuất lấp. Lúc tìm hiểu sâu về gia đình hàng chài, Phùng thấy cuộc sống nhức nhối đó làm che lấp đi vẻ đẹp của thành viên trong gia đình. Trước đó, anh hàng chài cũng là một người hiền lành, ko bao giờ đánh vợ, người đàn ông chính là nạn nhân của nghèo đói lam lũ đã trở thành vũ phu, thô bạo, đánh vợ như để giải thoát tâm lý, nỗi khổ thường nhật. Vẻ đẹp của người phụ nữ yêu chồng, thương con, biết thấu hiểu, cam chịu và hiểu lí lẽ. Chính từ những sự phức tạp đó, Phùng nhìn thấy rằng để hiểu được sự thực đời sống ko thể nhìn đơn giản, người nghệ sĩ phải có cái nhìn đa chiều và thâm thúy hơn.

Ở nhân vật Đẩu – với tư cách là thẩm phán huyện, ở Đẩu cũng đã đọng lại những phát hiện. Đằng sau cái vô lý là cái có lý, việc người phụ nữ bị chồng hành tội là vô lý nhưng người phụ nữ đó ko muốn rời bỏ chồng lại có lý do riêng. Đằng sau cái tưởng chừng đơn giản lại chất chứa nhiều thứ phức tạp.

Thuở đầu, Đẩu tưởng ly hôn là cách khắc phục dứt điểm sự việc, nhưng sau lúc nghe những lời phân trần của người phụ nữ từng trải anh nhìn thấy quan hệ của họ có nhiều ràng buộc phức tạp hơn. Từ những điều chiêm nghiệm của Phùng và Đẩu mang lại một bài học: muốn khắc phục những vấn đề của đời sống, ko chỉ dựa vào thiện chí, pháp luật hoặc lý thuyết sách vở nhưng mà phải thấu hiểu cuộc sống và cần có giải pháp thiết thực.

Thành công trong truyện ngắn chính là việc Nguyễn Minh Châu xây dựng được tình huống truyện rực rỡ, lạ mắt, nhấn mạnh mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời. Người đọc ngộ ra từng điều sau những tình huống truyện mang ý nghĩa thâm thúy, càng thêm thấm thía về lẽ đời. Tác giả đã mang đến cho người đọc những cái nhìn mới mẻ về con người về đời sống

Tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 3

Sự thành công của một truyện ngắn hay một cuốn tiểu thuyết phần lớn do nghệ thuật tạo ra tình huống truyện của tác giả. Sự thành công của Nguyễn Minh Châu trong truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” cũng ko ngoài điều đó. Vậy muốn phân tích nghệ thuật tạo nên tình huống truyện trong truyện ngắn này trước tiên là phải hiểu tình huống truyện là gì? Tình huống truyện là hoàn cảnh riêng (thời kì, ko gian; sự việc diễn ra trong thời kì, ko gian đó …) được tạo nên bởi một sự kiện đặc thù làm cho tại đó, cuộc sống hiện lên đậm đặc nhất và tư tưởng của tác giả cũng được bộc lộ rõ nét nhất. Đối với truyện ngắn, tình huống giữ một vai trò rất quan trọng của truyện, là hạt nhân của cấu trúc thể loại

Có ba loại tình huống phổ quát trong truyện ngắn: tình huống hành động, tình huống tâm trạng và tình huống nhận thức. Nếu tình huống hành động chủ yếu nhằm tới hành động có tính bước ngoặt của nhân vật, tình huống tâm trạng chủ yếu khám phá diễn biến tình cảm, xúc cảm của nhân vật thì tình huống nhận thức chủ yếu giảng nghĩa phút giây “tỉnh ngộ” chân lý của nhân vật. Tình huống trong Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu thuộc loại tình huống nhận thức.

Trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa, Nguyễn Minh Châu đã tạo ra tình huống truyện hết sức lạ mắt: Anh phóng viên Phùng đang làm mướn việc đi săn ảnh nghệ thuật và phong cảnh để làm lịch. Một buổi sáng sớm anh đi trên bãi hiển, anh bỗng phát xuất hiện một bức tranh tuyệt tác của tự nhiên, đó hình ảnh một chiếc thuyền ngoài xa nhấp nhoáng trong màn sương sớm, lúc ẩn lúc hiện. Cảnh vật hiện lên trước mặt anh phóng viên Phùng là “một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ. Mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe” bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào “Toàn thể quang cảnh từ đường nét tới ánh sáng đều hài hòa và đẹp, một vẻ đẹp đơn giản và toàn bích” đã khiến Phùng bối rối và trong trái tim Phùng “như có gì bóp thắt vào”, và trong cái phút giây bối rối đó Phùng “tưởng chính mình vừa khám phá thấy cái chân lý của sự toàn thiện, khám phá thấy cái ko khí trong ngần của tâm hồn”. Cái đẹp tuyệt đỉnh của ngoại cảnh đã mang lại “khoảnh khắc hạnh phúc tràm ngập tâm hồn Phùng” và Phùng đã bấm máy liên tục để thu hết vẻ đẹp tuyệt đỉnh của cảnh vật vào trong ống kính của mình.

Thế nhưng, lúc chiếc thuyền vào tới bờ thì một sự thực trần truồng phơi bày trước Phùng, một sự thực bi thương, đó là hình ảnh những con người lao động nghèo khổ, xơ xác, như ko hề có chút thú vui, hạnh phúc nào cả. Phùng nghe tiếng anh hàng chài quát vợ “Cứ ngồi nguyên đấy. Động đậy tạo làm thịt cả mày đi hiện giờ” rồi nhìn cảnh anh hàng chài “mặt đỏ gay, lão rút trong người ra một chiếc thắt lưng của lính ngụy ngày xưa… quất túi bụi vào lưng người phụ nữ, hắn vừa đánh vừa thở hồng hộc, hai hàm răng nghiến ken két, cứ mỗi nhát quất xuống lão lại nguyền rủa bằng cái giọng rên rỉ đớn đau: “Mày chết đi cho ông nhờ. Chúng mày chết hết đi cho ông nhờ!”trong lúc đỏ thì người phụ nữ nhẫn nhục cam chịu tất cả những sự việc đó diễn ra làm cho Phùng “ngạc nhiên tới mức, trong mấy phút đầu tôi cứ đứng há mồm ra nhưng mà nhìn…”. Điều làm cho Phùng càng ngạc nhiên sững sờ hơn lúc nhìn cảnh thằng Phác lao vun vút tới chỗ bố nó, giằng lấy cái thắt lưng trong tay bố nó “liền rướn thẳng người vụng chiếc khóa sắt quật vào giữa khuôn ngực trần vạm vờ cháy nắng có những đám lông đen như hắc ín, loăn xoăn từ rốn mọc ngược lên” của bố nó để bảo vệ mẹ nó. Tình huống truyện này đã đưa ra những vấn đề đầy nghịch lý, nghịch lý giữa cái đẹp của nghệ thuật với sự trần

Nghịch lý giữa người vợ tốt bị hành tội nhưng vẫn ko bỏ chồng, nghịch lý giữa sự vũ phu tàn bạo của anh hàng chài với vợ nhưng ko bỏ vợ. Với tình huống của truyện, nhà văn Nguyễn Minh Châu đã đặt ra một vấn đề rất quan trọng để người đọc suy nghĩ, đó là mối quan hệ giữa văn học, nghệ thuật với cuộc sống. Nghệ thuật là một cái gì xa vời như chiếc thuyền ngoài xa trong màn sương sớm mờ ảo, còn cuộc sống thì rất cần như con thuyền lúc đã vào tới bờ. Hay nói một cách khác, Nguyễn Minh Châu cho rằng nghệ thuật trước hết phải gắn liền với cuộc sống, phải phản ánh chân thực cuộc sống và góp phần cải tạo cuộc sống, làm cho cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn. Ý kiến này của Nguyễn Minh Châu rất gần với ý kiến của nhà văn Nam Cao “nghệ thuật ko cần phải là ánh trăng lừa dối, ko nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật chỉ có thể là tiếng thống khổ kia, thoát ra từ những kiếp lầm than… (Trăng sáng)”.

Một tình huống truyện khá lạ mắt nữa nhưng mà Nguyễn Minh Châu đã tạo ra trong truyện ngắn này đó là lúc người phụ nữ được Đẩu (Bao Công của cái chuyện ven biển này) mời tới huyện để khuyên người phụ nữ ly hôn với chồng. Sau lúc dùng các giải pháp giáo dục, răn đe người chồng ko có kết quả, Đẩu với tư cách là thẩm phán huyện – đã khuyên người vợ nên ly hôn với chồng để khỏi bị hành tội, ngược đãi, để sống một cuộc sống cho ra con người. Đẩy tin giải pháp của mình là hợp lý, đúng mực, trình bày lòng tốt của mình. Nhưng sau buổi nói chuyện với người phụ nữ thì mọi phép tắc, mọi suy nghĩ của anh đều bị người phụ nữ chất phác, lam lũ từ chối, ko chấp nhận. Người đàn đó đã nhìn thấu suốt cả cuộc đời mình, những điều nhưng mà Đẩu và cả Phùng chưa bao giờ nhìn thấy được: “lòng chú tốt nhưng các chú đâu có phải là người làm ăn…cho nên các chú đâu có thể hiểu được cái việc của các người làm ăn lam lũ, khó nhục…”, ” là bởi các chú ko phải là phụ nữ, chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người phụ nữ trên một chiếc thuyền ko có đàn ông…”, “Nữ giới ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ ko phải sống cho mình như ở trên đất được! Mong các chú lượng tình cho cái sự lỗi thời. Các chú đừng bắt tôi bỏ nó!”.

Những lời lẽ của người phụ nữ khiến “Một cái gì mới vừa vỡ ra trong đầu vị Bao Công của cái phố huyện miền biển”. Đẩu chợt nhìn thấy rằng lòng tốt của

anh hóa ra phi thực tiễn. Anh bảo vệ pháp luật bằng sự thông hiểu sách vở nhưng trước thực tiễn nhiều chủng loại, muôn nỗi, anh trở thành kẻ thơ ngây.

Những lời lẽ của người phụ nữ đã giúp Đẩu nhìn thấy những nghịch lý của đời sống – những nghịch lí buộc con người phải chấp nhận một cách chua chát “trên thuyền phải có một người đàn ông dù hắn man rợ, tàn bạo”. Từ đây, Đẩu có thể đã mở đầu hiểu ra rằng muốn con người thoát ra khỏi cảnh thống khổ, u tối, man rợ cần thiết những giải pháp thiết thực chứ ko phải chỉ là lòng tốt, thiện chí hoặc các lí thuyết đẹp tươi nhưng xa vắng thực tiễn.

Tình huống này cùng với tình huống trên của truyện, Phùng đã nhìn thấy rằng để hiểu được sự thực đời sống ko thể nhìn một cách đơn giản, phải đi sâu vào thực tiễn cuộc sống để hiểu được thực tiễn cuộc sống, những nghịch lý nhưng cổ lý của cuộc sống.

Tóm lại, trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa nhà văn Nguyễn Minh Châu đã tạo nên những tình huống truyện khá lạ mắt, tạo cho người đọc sự suy nghĩ về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống và đặt ra một vấn đề hết sức quan trọng của xã hội là lúc nhìn cuộc sống chúng ta phải có cái nhìn đa chiều, chúng ta mới hiểu cuộc sống thâm thúy hơn. Nếu nhìn cuộc sống một cách nông cạn, theo cảm tính, theo sách vở… thì chúng ta chưa thể hiểu hết được những nghịch lý nhưng hợp lí của thực tiễn cuộc sống.

Tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 4

Sau năm 1975, văn học trở về với cuộc sống thường nhật. Và Nguyễn Minh Châu cũng là một trong số những nhà văn tiên phong đổi mới. Ông khám phá nghệ thuật ở phương diện thế sự, làm cho người đọc ý thức hơn về những vấn đề phức tạp của đời sống. Từ đó, con người ý thức hơn về cuộc sống. Từ “Mảnh trăng cuối rừng” cho tới “Chiếc thuyền ngoài xa” là một quá trình thay đổi ko chỉ về quan niệm nhân sinh nhưng mà còn về cả về quan niệm nghệ thuật. Tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa đã trình bày rõ quan niệm của Nguyễn Minh Châu về nghệ thuật và văn học. Cùng phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa.

Trước lúc tìm hiểu và phân tích phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, chúng ta cần nắm được những nét chính về tác giả cũng như tác phẩm.

Nguyễn Minh Châu là nhà văn của quân đội. Ông sinh năm 1930 mất năm 1989, quê ở Thanh Hóa. Nguyễn Duy tên thật là Nguyễn Duy Nhuệ. Ông hăng say tham gia cách mệnh cùng góp sức trong công cuộc kháng chiến chống Mỹ. Năm 1965, ông từng làm tiểu đội trưởng tiểu đội dân quân trực chiến tại khu vực cầu Hàm Rồng.

Năm 1966, ông tòng ngũ tham gia đấu tranh nhiều chiến trường thảm khốc nhất của cuộc kháng chiến. Sau lúc xuất ngũ, làm việc tại Tuần báo Văn nghệ thuộc Hội Nhà văn Việt Nam và là Trưởng Đại diện của báo này tại phía Nam. Ông là một trong những nhà văn tiến phong của thời kỳ đổi mới. Nguyễn Minh Châu luôn đi sâu khám phá đời sống ở phương diện thế sự.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy tác phẩm mang đậm dấu ấn phong cách tự sự triết lý của ông. Truyện ngắn này được in trong tập truyện cùng tên xuất bản năm 1987. Chiếc thuyền ngoài xa là truyện ngắn tiêu biểu cho hướng tiếp cận đời sống từ góc độ thế sự của Nguyễn Minh Châu ở giai đoạn sáng tác thứ hai.

Đối với truyện ngắn hay tùy bút, tình huống truyện chính là yếu tố then chốt, có vai trò quan trọng trong việc trình bày tư tưởng và nội dung của tác phẩm. Tình huống truyện cũng là cơ sở để tác giả xây dựng câu chuyện một cách lạ mắt cũng như thu hút sự chú ý của người đọc.

Nhìn chung tình huống truyện được phân thành ba loại cơ bản là tình huống hành động, tình huống tâm trạng và tình huống nhận thức. Nếu tình huống hành động chủ yếu nhằm tới hành động có tính bước ngoặt của nhân vật trong truyện, tình huống tâm trạng thì chủ yếu khám phá diễn biến tình cảm hay xúc cảm của nhân vật, thì tình huống nhận thức lại chủ yếu giảng nghĩa phút giây “tỉnh ngộ” trong chân lý của nhân vật. Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy nó thuộc tình huống nhận thức.

Tình huống truyện theo Nguyễn Minh Châu chính là “Đôi lúc người ta nghĩ ra một cái tình thế xảy ra câu chuyện thật hay và thế là coi như xong một nửa. Nó là cái cớ vững chắc hết sức cụ thể và mang tính riêng ở đó tình tiết và nhân vật nương tựa vào nhau để thực hiện đắc lực tất cả ý định của tác giả”.

Đối với truyện ngắn, tình huống truyện tạo nên các sự kiện đặc thù gây tác động mạnh mẽ tới đời sống nhân vật và ở đó quan niệm nhân sinh của tác giả hiện lên rõ nét. Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy tình huống truyện là một hoàn cảnh đầy trái ngang. Đó là tình huống nhận thức của nhân vật để dẫn tới những phút giây tỉnh ngộ sau này của nhân vật. Tình huống truyện nằm ở hai phát hiện của nhân vật Phùng – đặc thù ở cảnh Phùng và Đẩu gặp lại sức phụ nữ ở tòa án huyện.

Có thể thấy, phân tích tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy nó gắn liền với hai phát hiện của người nghệ sĩ và sự “vỡ ra” của chánh án sau lúc nghe câu chuyện của người phụ nữ hàng chài.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa trước hết cần nói đến tới vẻ đẹp của con thuyền ngoài xa. Phùng là một nghệ sĩ nhiếp ảnh được phân công nhiệm vụ tới một vùng biển để chụp ảnh sẵn sàng cho bộ sưu tập năm sau. Anh đã phục kích mấy buổi sáng nhưng vẫn chưa chụp được tấm nào vừa ý. Sau gần một tuần lễ suy nghĩ, tìm kiếm, Phùng quyết định thu cảnh đánh cá vào lúc rạng đông. Và đó cũng là lúc Phùng phát hiện vẻ đẹp của chiếc thuyền ngoài xa.

Ở cự ly xa, đó là một chiếc thuyền lưới vó trong cảnh biển mờ sương. Là một người nghệ sĩ, Phùng thẩm định quang cảnh đó rất đẹp, rất quý và cũng rất hiếm gặp. “Có nhẽ suốt một đời cầm máy chưa bao giờ tôi thấy được cảnh “đắt” trời cho tương tự: trước mặt tôi là bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ”.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, người đọc thấy Phùng đang đứng trước một bức tranh tự nhiên ko chỉ mang vẻ đẹp cổ truyền nhưng mà đó là một vẻ đẹp ko thể gặp lại lần thứ hai. Bức tranh đó có sự hài hòa giữa đường nét, ánh sáng cho tới màu sắc. “Mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng do ánh mặt trời chiếu vào”, chỉ với vài đường nét phác họa, tác giả đã vẽ ra một quang cảnh tuyệt vời như những bức tranh cổ thi.

Ko chỉ có hình ảnh tự nhiên, trong bức tranh đó còn có sự xuất hiện của con người “Vài bóng người lớn trẻ em ngồi im phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum khum”. Con người cũng như cảnh vật đều yên lặng, con người như cũng muốn hòa cùng cảnh vật và cũng ko muốn phá vỡ bầu ko khí yên tĩnh này. Con thuyền đang chuyển động nhưng dường như lại đứng yên trong phút giây nó xuất hiện trước mắt Phùng.

Điều đặc thù đó là quang cảnh đó “được nhìn qua những cái mắt lưới và tấm lưới nằm giữa hai chiếc gọng vó” y hệt “cánh một con dơi”. Các từ láy liên kết với hình ảnh so sánh đã góp phần cho thấy vẻ mơ hồn, huyền ảo, tinh khôi và sự hài hòa giữa con người và tự nhiên. Vẻ đẹp đó làm người nghệ sĩ phải rung động. Đối diện với hình ảnh “chiếc thuyền ngoài xa” với vẻ đẹp “đơn giản và toàn bích” làm cho Phùng cảm thấy “bối rối, trong trái tim như co cái gì bóp thắt vào”.

Đây là trạng thái vừa xao xuyến vừa căng thẳng tới nghẹt thở lúc lần trước hết anh phát hiện cái đẹp quý giá tới thế. Anh liên tưởng tới câu nói “bản thân cái đẹp chính là đạo đức” và tưởng như chính bản thân mình đã vừa khám phá ra “chân lý của sự toàn thiện, khám phá thấy cái khoảnh khắc trong ngầm của tâm hồn”.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, người đọc dễ dàng nhìn thấy với Phùng, cái đẹp hướng con người tới những trị giá đạo đức, những điều thanh cao trong sạch “chân – thiện – mỹ”. Cái đẹp đó còn có thể thanh lọc tâm hồn con người, tẩy rửa đi những lấm lem của đời sống.

Vì ý thức được vai trò của cái đẹp đối với đời sống con người, Phùng đã phấn đấu thu giữa hết lấy mọi khoảnh khắc đó để dâng tặng cho đời. Chính vì vậy, anh đã “bấm liên thanh một hồi hết một phần tư cuốn phim, thu vào chiếc Praktica” cái đẹp tuyệt đỉnh đó. Sau này, bức ảnh chiếc thuyền ngoài xa của Phùng có mặt “trong các gia đình sành nghệ thuật”.

Đây có thể được xem là một phần thưởng cao quý, một cách khẳng định tài năng của những người làm nghệ thuật đều khát khao. Qua việc Phùng phát hiện bức ảnh tuyệt bích của tự nhiên trong cảnh sương mờ đó, tác giả muốn nhấn mạnh vai trò, công dụng của nghệ thuật. Nghệ thuật phải hướng con người tới cái đẹp, “chân – thiện – mỹ” ở đời. Và người nghệ sĩ phải là người phải biết phát hiện, rung cảm và dâng tặng cái đẹp đó cho đời.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa còn trình bày ở thảm kịch của gia đình người phụ nữ làng chài. Lúc tiếp cận chiếc thuyền ở cự ly gần, Phùng lại phát xuất hiện thêm bao điều. Đó là những xấu xí trong cuộc sống của một gia đình ngư gia. Chưa kịp ngắm nhìn tuyệt tác tự nhiên thì bỗng chốc “chiếc thuyền đăm thẳng vào chỗ Phùng đang đứng”. Từ trên thuyền bước xuống một người đàn ông và một người phụ nữ.

Hai nhân vật này đều có vẻ ngoài hoàn toàn đối lập với quang cảnh nên thơ. Người phụ nữ “trạc ngoài bốn mươi”, thân hình “cao lớn với những đường nét thô kệch”. Còn khuôn mặt người phụ nữ thì rỗ mặt, “tái ngắt” và “mỏi mệt sau một đêm thức trắng kéo lưới”. Còn người đàn ông thì xuất hiện với “mái tóc tổ quạ”, “chân đi chữ bát”, “hai con mắt đầy vẻ độc dữ”.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy trong tác phẩm ko chỉ xuất hiện những con người với vẻ ngoài xấu xí, thô kệch, nhưng mà đó còn là một cảnh bạo hành vi phạm đạo đức, sự xáo trộn luân thường đạo lý trong chính gia đình đó. Đôi vợ chồng đi về phía bãi xe tăng. Người đàn ông “trút cơn giận như lửa cháy bằng cách dùng chiếc thắt lưng quật túi bụi vào lưng người phụ nữ”. Lão vừa đánh vừa nguyền rủa bằng một giọng rên rỉ “mày chết … cho ông nhờ”.

Nhưng thằng Phác – con của gia đình hàng chài, đã tìm tới kịp lúc để chở che cho mẹ mình. “Nó giằng được chiếc thắt lưng” rồi quật vào khuôn ngực của ba nó. Thế nhưng, lão đàn ông dáng cho nó hai cái tát rồi bỏ đi về phía chiếc thuyền. Thế nhưng, ko chỉ cảnh bạo hành đó khiến Phùng bất thần nhưng mà còn chính là sự nhẫn nhục, cam chịu tới mức nhu nhược của người phụ nữ lúc bị đánh.

Trước những trận đòn roi của chồng, chị “ko hề kêu một tiếng, ko chống trả, cũng ko tìm cách chạy trốn”. Hay chứng kiến cảnh thằng Phác đánh cha và bị cha đánh, chị chỉ có thể “ôm chầm lấy nó rồi lại buông ra, chắp tay vái lấy vái để, rồi lại ôm chầm lấy”. Trước bức tranh hiện thực cuộc sống trần truồng đó xuất hiện, Phùng đã phải trải qua biết bao thái cực không giống nhau của xúc cảm.

Nếu đứng trước chiếc thuyền ngoài xa Phùng cảm thấy rung động và thăng hoa trước cái đẹp, thì giờ đây chứng kiến chiếc thuyền ngoài xa đó ở cự ly gần Phùng lại chỉ có thể “ngạc nhiên tới mức (…) há mồm ra nhưng mà nhìn”. Rồi sau đó, anh liền vội “vứt chiếc máy ảnh xuống đất, chạy nhào tới”. Anh ngạc nhiên bởi sự thực quá trớ trêu, nghiệt ngã.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, người đọc nhìn thấy nếu chiếc thuyền ở ngoài xa là biểu tượng của vẻ đẹp toàn thiện toàn bích hướng con người tới những trị giá đạo đức, thì giờ đây chiếc thuyền – nhìn từ cự ly gần lại trở thành hiện thân của sự nghèo nàn, bạo hành, là sự thay đổi vị trí xáo trộn luân thường đạo lý – chồng đánh vợ, con đánh cha.

Hành động “vứt chiếc máy ảnh” của Phùng như nói lên anh ko cần giữ lại bức ảnh cảnh đắt trời cho này nhưng mà trong phút giây này chuyện quan trọng nhất đối với Phùng chính là cứu người phụ nữ. Chiếc thuyền tuyệt đẹp trong biển trời mờ sương bỗng chốc là những trái chiều trớ trêu tới mức gần như Phùng ko tin vào điều mình vừa tận mắt chứng kiến. Đẹp và xấu, thiện và ác, giữa tâm hồn trong ngần và những dằn vặt đớn đau, tất cả hòa lẫn vào nhau trong cùng một quang cảnh.

Đặt Phùng trong tình huống trái ngang đó, nhà văn muốn đặt ra mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống. Nghệ thuật phải vì cuộc sống, người nghệ sĩ phải biết đấu tranh nhìn nhận đúng mực về sự vật, hiện tượng. Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy nhà văn ko được cực đoan, phiến diện một chiều nhưng mà phải có cái nhìn xa và gần, từ bên ngoài tới bên trong thì mới có thể thẩm định đúng thực chất của sự vật hiện tượng.

Kế bên vẻ đẹp ẩn sâu của con thuyền ngoài xa cùng với thảm kịch gia đình của người đàn hàng chai thì tình huống truyện của tác phẩm còn trình bày ở câu chuyện người phụ nữ hàng chài kể ở tòa án huyện. Ấn tượng ban sơ của Phùng về người phụ nữ là sự xấu xí, nghèo khổ, cam chịu nhẫn nhục tới đáng thương. Lần đầu, Phùng gặp người phụ nữ ở bãi xe tăng. Đó là người phụ nữ xấu xí thô kệch nhưng quan trọng hơn đó là sự cam chịu lúc bị chồng đánh bà ko hề kêu la hay chống trả. Lần thứ hai, Phùng gặp người phụ nữ đó cũng chính tại nơi chỗ cũ và cũng trong hoàn cảnh cũ – tự nguyện rút vào bãi xe tăng cho chồng đánh. Lần thứ ba, gặp lại nhưng trong một hoàn cảnh khác – tòa án huyện.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy vì cứu người phụ nữ bị bạo hành nên Phùng bị thương và được đưa vào trạm xá bệnh viện. Tại đây, anh tình cờ gặp người phụ nữ tới tòa án huyện. Bà tới đây theo lời mời của chánh án Đẩu để bàn về công việc gia đình. Sau bức màn, Phùng yên lặng lắng tai chị một cách tỉ mỉ. Lúc mới tới, chị “sợ sệt, bối rối” rồi “tìm tới một góc tường để ngồi”, đôi mắt chị lúc ngước lên nhìn Đẩu lúc thì khúm núm hướng nhìn xuống đất.

Nhưng lúc nghe Đẩu nói về việc ly hôn, chị lại “chắp tay lạy vái lia lịa” và van xin “Con lạy quý tòa (…), quý tòa bắt tội con cũng được, bỏ tù con cũng được, đừng bắt con bỏ nó”. Qua ba lần gặp mặt, Phùng vẫn mang ấn tượng về người phụ nữ vẫn ko đổi – một người phụ nữ thât học, thô kệch. Những lời van xin của chị trước Đẩu làm Phùng cảm thấy “gian phòng ngủ lồng lộn gió biển như bị hút hết ko khí, trở thành ngột ngạt”, ko chịu nổi anh liền vén màn bước ra.

Lúc thấy Phùng, người phụ nữ cứ ngỡ anh là nhân chứng cho việc bà bị chồng đánh đập – là chứng cớ để Đẩu bắt chị ly hôn. Nhưng sau lúc thấy Phùng và Đẩu ko còn ép buộc người phụ nữ ly hôn nữa, bà liền thổ lộ câu chuyện đời mình. Qua câu chuyện của người phụ nữ, Phùng hiểu vì tình thương con nhưng mà chị ko muốn ly hôn, chấp nhận bị đánh đập và hành tội để nuôi con lớn khôn. “Ông trời sinh ra người phụ nữ là để đẻ con, rồi nuôi con cho tới lúc lớn khôn (…) Nữ giới ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ ko thể sống cho mình”.

Trong quá trình phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, người đọc thấy rằng bà hiểu rõ với nghề đi biển này cần một người đàn ông trụ cột “Chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người phụ nữ trên chiếc thuyền ko có đàn ông.”, “phụ nữ hàng chài chúng tôi cần thiết người đàn ông lèo lái phong ba.. để cùng làm ăn nuôi nấng đặng một sắp con”. Phùng hiểu chính vì tình thương con, trách nhiệm của một người mẹ nhưng mà chị sẵn sàng bỏ qua hết tất cả. Người phụ nữ ko chỉ thương con nhưng mà còn là một người phụ nữ thấu hiểu bao dung và hết sức vị tha.

Xem thêm bài viết hay:   Hãy tưởng tượng và kể lại truyện cổ tích Sọ Dừa theo một kết thúc mới

Nếu ko nghe câu chuyện của người phụ nữ, người nào sẽ biết được đằng sau vẻ cộc tính có phần hung bạo của người đàn ông là một người từng “cục tính nhưng hiền lành”, chấp nhận mọi lầm lỡ trẻ tuổi của người phụ nữ. Người phụ nữ cũng biết, cũng hiểu vì sao người đàn ông lại đánh mình. Vì đó chính là cách ông xả stress nỗi uất ức, bức bách “bất kể lúc nào thấy khổ là lão xách tôi ra đánh”.

Người phụ nữ tự nhận tất cả mọi tội tình về mình “cái lỗi chính là đám phụ nữ ở thuyền đẻ nhiều quá, nhưng mà thuyền lại chật”. Điều hạnh phúc của người phụ nữ cũng rất bình dị. Người phụ nữ nói về những lần vui vẻ hiếm hoi của gia đình mình “Ở trên thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hòa thuận, vui vẻ”, “vui nhất là ngồi nhìn đàn con chúng tôi được ăn no”.

Nói về những điều đó “mặt chị bừng sáng lên như một nụ cười”. Đây cũng chính là động lực giúp bà vượt qua mọi khó khăn. Từ câu chuyện đó, Phùng chợt nhìn thấy, người phụ nữ tuy vẻ bên ngoài thô lỗ, quê mùa nhưng sâu bên trong là một người thâm thúy hiểu lẽ đời, giàu tình mến thương cũng như sự hy sinh.

Lúc phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy nhà văn tiếp tục đặt nhân vật Phùng vào một tình huống đầy nghịch lý. Đó là phát hiện người phụ nữ hàng chài với những tranh chấp giữ dáng vẻ thái độ bên ngoài và tâm hồn bên trong. Từ đó, Nguyễn Minh Châu đã đặt ra vấn đề về cách nhìn nhận và thẩm định con người. Con người vốn ko hề đơn giản nhưng mà vô cùng phức tạp. Người nghệ sĩ cần phải biết lắng tai hòa nhập vào đời sống.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy nhà văn Nguyễn Minh Châu đã xây dựng một tình huống truyện cuốn hút và lạ mắt. Phía sau bức ảnh tuyệt đẹp là những đớn đau, ngang trái trong gia đình người phụ nữ. Phía sau vẻ ngoài xấu xí là một vẻ đẹp tâm hồn bị khuất lấp của người phụ nữ. Từ tình huống đó nhưng mà tính cách của các nhân vật và chủ đề tư tưởng của tác phẩm được trình bày. Nhân vật Phùng cũng chính là hóa thân của tác giả. Một góc nhìn tinh tế, khách quan đầy khám phá của nhà văn và cũng là một trái tim cháy bỏng vì cuộc đời.

Tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa thuộc tình huống nhận thức, mang tính khám phá, phát hiện về sự thực đời sống – Đây cũng là đặc điểm chính của tình huống nhận thức. Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy nó đã nhấn mạnh mối quan hệ gắn bó giữa nghệ thuật và cuộc sống. Qua đó, nhà văn nhắn gửi tới mọi người cần phải hòa mình vào cuộc sống và có cái nhìn đa chiều để có thể khám phá ra những vẻ đẹp khuất lấp của cuộc sống và có thể nhìn thẳng vào đúng thực chất vấn đề.

Tương tự thông qua tình huống truyện trong tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa, nhà văn Nguyễn Minh Châu đã trình bày rất nhiều thông điệp có ý nghĩa thâm thúy về cuộc sống và nghệ thuật. Chúng ta ko thể đơn giản hay sơ lược lúc nhìn nhận thẩm định về một hiện tượng sự vật nhưng mà cần có cái nhìn đa diện đa chiều. Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa cũng giúp người đọc cảm thu được ý nghĩa nhân văn của tác phẩm cùng phong cách nghệ thuật của nhà văn.

……………………………………………

Phân tích tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa ngắn gọn

Tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 1

Nguyễn Minh Châu là một cây bút lớn của nền văn học Việt nam hiện đại. Ông có nhiều đóng góp cho văn học của dân tộc trong thời kì kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đặc trưng tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa” là một trong những truyện ngắn tiêu biểu của tác giả sau năm 1975. Nhà văn đã xây dựng được một tình huống truyện lạ mắt.

Đối với truyện ngắn, tình huống truyện là yếu tố then chốt và có vai trò quan trọng. Tình huống truyện cũng là cơ sở để tác giả xây dựng câu chuyện lạ mắt, thu hút sự chú ý của người đọc.

Trong truyện ngắn, “ Chiếc thuyền ngoài xa” bao trùm tác phẩm là cách Nguyễn Minh Châu xây dựng tình huống nhận thức mang ý nghĩa khám phá và phát hiện đời sống. Truyện xoay quanh tới chuyến đi thực tiễn của nhân vật phùng ở vùng biển miền Trung. Trong chuyến đi này, nhân vật Phùng có những chuyển biến nhận thức rất thâm thúy.

Tình huống truyện diễn ra với hai phát hiện đầy trái ngược của nhiếp ảnh Phùng. Phát hiện thứ nhất là vẻ đẹp của chiếc thuyền ngoài xa trong sương sớm. Sau mấy ngày hy vọng, Phùng bất thần khám phá vẻ đẹp của con thuyền được bao bọc “trong bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào”. Đối với Phùng đang đi tìm kiến cái đẹp thì đây là một cảnh đắt trời cho. Quang cảnh đó hiện lên như một bức tranh toàn bích. Và đối với một người nghệ sĩ như Phùng, đứng trước cảnh đẹp đó, Phùng vô cùng xúc động và hạnh phúc. Anh đã liên tục bấm máy ghi lại khoảnh khắc đắt giá nhưng mà hiếm lúc có được lần hai như này.

Tuy nhiên, đây mới là phát hiện thứ nhất của nhân vật Phùng. Lúc con thuyền vào gần bờ cũng chính là lúc Phùng phát xuất hiện nghịch cảnh trái ngược hoàn toàn với lần phát hiện thứ nhất. Bước xuống từ con thuyền kia là hình ảnh con người nhưng xấu xí và thô kệch. Từ ngoại hình cho tới tính cách đều toát lên là những con người lam lũ nghèo khổ. Và tiếp nữa, Phùng phát xuất hiện cảnh bạo hành ngay trước mặt mình. Hình ảnh người đàn ông vùng biển đánh đập man di người vợ của mình. Kèm theo đó là những lời nguyền rủa vô cùng thậm tệ. Đáng ngạc nhiên hơn là hình ảnh trẻ thơ như thằng Phác cũng lao vào đánh bố để bảo vệ mẹ. Những cảnh này xưa nay vốn trái lại với luân thường đạo lý. Nhưng hôm nay đây, Phùng được chứng kiến tận mắt những hình ảnh chân thực nhất. Sau những phát hiện đầy bất thần tương tự, dường như trong nhận thức của nhân vật Phùng đã có sự thay đổi.

Tình huống truyện tiếp theo là cuộc hội thoại giữa Phùng, Đẩu và người phụ nữ làng chài ở toà án huyện. Nhân vật Phùng tiếp tục được thay đổi nhận thức và Đẩu cũng là nhân vật rút ra được nhiều bài học cuộc sống. Trái với lời khuyên của Đẩu dành cho người phụ nữ làng chài là hãy bỏ chồng vì ko thể nào sống được với gã đàn ông vũ phu đày đọa người phụ nữ tương tự. Nhưng ko, tưởng chừng là những lời khuyên tâm thành đó người phụ nữ sẽ nghe theo nhưng người phụ nữ đó lại xin tòa ko ly hôn với người đàn ông đó. Tưởng nghe đâu đầy trái ngược vì ko người nào muốn sống cùng với người đàn ông vũ phu. Ngay cả Đẩu và Phùng cũng đều hết sức ngạc nhiên. Nhưng sau tất cả những điều phi lí đó lại trở thành những phép tắc vô cùng thuyết phục trong hoàn cảnh của người phụ nữ làng chài. Cả phùng và Đẩu đều được nghe những câu chuyện ruột gan từ đáy lòng của người phụ nữ làng chài trong cuộc sống mưu sinh trên biển phải cần tới bàn tay của người đàn ông. Cuộc trò chuyện này cũng giúp Đẩu và phùng nhìn thấy được nhiều chân lý của cuộc sống và giúp hai nhân vật nhận thấy được còn rất nhiều góc khuất đằng sau cuộc sống.

Thông qua tình huống truyện của “Chiếc thuyền ngoài xa” Nguyễn Minh Châu trình bày rất nhiều thông điệp có ý nghĩa thâm thúy. Ko thể đơn giản, sơ lược lúc nhìn nhận thẩm định một hiện tượng nhưng mà cần có cái nhìn đa diện, nhiều chiều.Thông qua đó, nhà văn cũng nêu lên thông điệp về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời. Người nghệ sĩ ko thể đứng từ xa để nhìn ngắm cuộc sống nhưng mà phải kéo gần khoảng cách giữa nghệ thuật và cuộc đời. Tình huống truyện cũng góp phần tô đậm trị giá nhân đạo của tác phẩm.

Tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 2

Nguyễn Minh Châu là người mở đường tinh nhanh và tài hoa của nền văn học trong thời đoạn đổi mới sau năm 1975. Đứng trước sự thay đổi của thời đại, nhận thức được nhu cầu đổi mới văn học, Nguyễn Minh Châu đã người tiền phong gieo những hạt giống trước hết trên trục đường đổi mới đó. Nếu như trong thời đoạn trước Nguyễn Minh Châu sáng tác theo cảm hứng sử thi đậm nét, sau năm 1975 ông đã chuyển sang cảm hứng thế sự với những vấn đề về đạo đức và triết lý nhân sinh. “Chiếc thuyền ngoài xa” là truyện ngắn xuất sắc được sáng tác theo cảm hứng thế sự đó. Truyện ngắn đã xây dựng được tình huống rực rỡ, qua đó trình bày được những tư tưởng triết lí nhân sinh nhưng mà Nguyễn Minh Châu muốn gửi gắm.

Chiếc thuyền ngoài xa kể về chuyến đi thực tiễn của nghệ sĩ thợ chụp ảnh tên Phùng, qua tình huống bất thần nhưng mà Phùng bắt gặp trên bãi biển tác giả đã trình bày được cái nhìn thâm thúy về cuộc sống cũng như sự trằn trọc về số phận của con người trong thời đoạn đổi mới.

Tình huống truyện của “Chiếc thuyền ngoài xa” cũng là tình huống đầy nghịch lý nhưng mà người nghệ sĩ Phùng đã phát hiện lúc tác nghiệp trên bãi biển. Anh Phùng nhận nhiệm vụ tới vùng biển Miền Trung, cũng là nơi anh cùng đồng chí cầm súng đấu tranh giành lại độc lập cho dân tộc, tự do cho nhân dân để chụp bộ ảnh làm lịch. Sau nhiều ngày chụp ảnh, Phùng đã phát xuất hiện khoảnh khắc trời cho, đó là khoảnh khắc cảnh biển trong cái hồng hồng của sương sớm vô cùng thơ mộng, Phùng đã tiếp cận được cảnh chiếc thuyền ngoài xa vô cùng thơ mộng, anh đã bấm máy liên tục để ghi lại cảnh sắc trời cho này.

Tuy nhiên, cũng tại bãi biển đó anh đã chứng kiến một nghịch cảnh của cuộc sống – cảnh bạo hành trong gia đình làng chài sống trong chính chiếc thuyền kia, từ một trong những con thuyền bước ra một người đàn ông to lớn, thô lỗ, phía sau là người phụ nữ khốn khổ, đáng thương. Người đàn ông vừa đánh vừa chửi người phụ nữ bằng những lời nói thậm tệ, tàn nhẫn nhất, trong lúc đó người phụ nữ ko hề phản kháng, cũng ko cầu xin van lài nhưng mà chỉ yên lặng hứng chịu những trận đòn roi tàn nhẫn.

Cái nghịch lý của tình huống trình bày trong sự đối lập giữa quang cảnh tự nhiên đẹp tươi, toàn bích nhưng trong quang cảnh đó lại tồn tại những cảnh đời đen tối của những người dân nghèo. Lúc chứng kiến cảnh bạo lực gia đình, Phùng đã ném máy ảnh xuống đất để chạy lại giúp sức người phụ nữ nhưng lại bị nạn nhân hậu chối quyết liệt. Chính nghịch cảnh cùng thái độ của người phụ nữ hàng chài làm cho Phùng ko sao hiểu được.

Người phụ nữ xấu số, nạn nhân của bạo lực gia đình bị chính chồng của mình ngược đãi nhưng vẫn cam chịu sống với người đàn ông tàn nhẫn, vũ phu. Lúc biết được trận đòn roi trên bãi biển chỉ là một trong rất nhiều trận đòn khác “ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng”, Phùng cũng như độc giả sững sờ, ko thể tin nổi trước thái độ cam chịu một cách mù quáng của người phụ nữ đó. Ko những thế, lúc được Phùng và Đẩu giúp sức để bỏ đi người đàn ông vũ phu, thoát khỏi cuộc sống đọa đày như trong địa ngục thì người phụ nữ đó đã quyết ko bỏ chồng, quỳ xuống van lạy để ko bỏ chồng và bênh vực cho người chồng tàn nhẫn đó.

Qua câu chuyện của người phụ nữ hàng chài, Phùng và Đẩu cũng đã nhìn thấy nhiều góc khuất tối tăm của cuộc sống, từ đó Phùng cũng nhận thức thâm thúy về nghệ thuật và cuộc sống. Cái đẹp ngoại cảnh nhưng mà Phùng phát hiện chỉ là cái đẹp tươi hình thức nhưng sâu bên trong cái đẹp tươi đó lại che khuất đi những cái khốn khổ của đời sống. Lúc mới phát xuất hiện quang cảnh trời cho, Phùng đã đắm chìm trong khát khao thông minh nghệ thuật, cảm thấy nhẹ nhõm như được thanh lọc con người, nhưng sau đó anh lại phát xuất hiện sự thực xù xì, tàn nhẫn bên trong cái quang cảnh toàn bích đó.

Cái đẹp của quang cảnh tự nhiên có thể che khuất đi sự thực tàn nhẫn thì cũng chính cái sự thực, nghịch lý của cuộc sống cũng có thể làm cho cái đẹp bị khuất lấp, bởi lúc nhận thức được những góc khuất của cuộc sống, nhìn lại bức tranh cảnh biển nhưng mà mình đã chụp ảnh, Phùng lại cảm thấy trằn trọc, nhức nhối với những suy tư về cuộc sống.

Từ cái phức tạp của góc khuất cuộc đời, Phùng bỗng nhìn thấy rằng, để hiểu được sự thực của đời sống ko chỉ nhìn nhận, thẩm định bên ngoài nhưng mà cần nhìn sâu vào thực chất của cuộc sống đó, người nghệ sĩ phải có cái nhìn đa diện nhưng mà ko thể nhìn như “chiếc thuyền ngoài xa”.

Ko chỉ nhận thức về nghệ thuật, mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời nhưng mà câu chuyện của người phụ nữ còn mang tới bước ngoặt về nhận thức về con người và xã hội của Phùng. Đằng sau dáng vẻ cam chịu một cách vô lý đáng trách lại là một người phụ nữ hiểu biết, đáng thương. Dù bị đánh đập nhưng người phụ nữ đó quyết ko chịu bỏ chồng vì có lý do riêng của mình, chị ta muốn những đứa con có một gia đình hoàn chỉnh, được ăn no. Người phụ nữ đó cũng hiểu về người chồng của mình, rằng sự tàn nhẫn ngày nay ko phải là thực chất nhưng mà do người đàn ông đó quá khổ.

Để khắc phục những vấn đề của cuộc sống ko chỉ dựa vào thiện chí, tấm lòng, pháp luật nhưng mà còn cần sự thấu hiểu về cuộc sống và có giải pháp thiết thực, bởi điều người phụ nữ mong muốn ở đây ko phải sự giải thoát khỏi người chồng vũ phu nhưng mà là một giải pháp để cuộc sống đỡ nghèo khổ, khốn khó.

Tương tự, tình huống truyện của Chiếc thuyền ngoài xa ko chỉ là phát hiện mang tính khám phá của Phùng nhưng mà còn là tình huống nghệ thuật rực rỡ được dựng lên để trình bày những ý kiến, triết lí nhân sinh thâm thúy của Nguyễn Minh Châu.

Tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 3

Đối với một tác phẩm truyện ngắn điều làm nên vong linh và thành công của truyện đó chính là tình tiết thu hút. Và để cho ra đời được một tình tiết thu hút yêu cầu tác giả phải xây dựng được một tình huống truyện trau chuốt, mỹ mãn. Chiếc thuyền ngoài xa là một truyện ngắn như thế. Với một tình tiết tài tình, bất thần Nguyễn Minh Châu đã truyền tải thành công được ý tưởng của mình và để lại nhiều ấn tượng khó quên trong lòng độc giả.

Trước tiên ta cần hiểu tình huống truyện là gì nhưng mà lại có vai trò quan trọng tới như thế. Tình huống truyện là cách sắp xếp các sự việc, ko gian, thời kì, nhân vật theo một trình tự hợp pháp để thông qua đó nhân vật hiện lên với màu sắc tâm lý rõ nét nhất, làm nổi trội chủ đề của tác phẩm.

Thông thường trong truyện ngắn có ba loại tình huống truyện phổ quát: tình huống hành động; tình huống nhận thức và tình huống tâm trạng. Trong đó, tình huống hành động là xây dựng hành động có tính bước ngoặt cho tạo hình nhân vật; tình huống tâm trạng thiên về xúc cảm, diễn biến tâm lí nhân vật ở mặt trong và mặt ngoài còn tình huống nhận thức là những phút giây nhân vật tự chiêm nghiệm; tự tỉnh ngộ những chân lí thông qua những bối cảnh cụ thể. Truyện ngắn “ chiếc thuyền ngoài xa” được xây dựng trên tình huống truyện nhận thức.

Tình huống truyện trước hết được mở ra hết sức lạ mắt: Anh phóng viên Phùng là một tay săn ảnh nghệ thuật. Phùng có thể bỏ ra vài tuần đi công việc và vài ngày để tìm kiếm cho mình một bức ảnh đống ý. Vào một buổi sáng sớm lang thang trên bờ biển, anh vô tình bắt chụp khoảnh khắc tuyệt đẹp của đất trời sương mờ: hình ảnh con thuyền mở ảo trong sương sớm nhạt nhòa. Dưới con mắt người nghệ sĩ, cảnh vật đó hiện lên thật đẹp, thật nên thơ: vẻ đẹp trên mặt biển mờ sương như một bức tranh mực tàu của danh họa thời cổ, mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa và màu hồng của mặt trời. Con người mang dáng dấp của sự làm chủ, lớn lao đầy tự hào: ngồi im phăng phắc như tượng trên mũi thuyền đang hướng mặt vào bờ. Bức tranh tự nhiên hiện lên trong tâm tưởng người nghệ sĩ mang vẻ đẹp thanh nhã, toàn bích, gây nên xúc động “bóp nghẹn trái tim”. Và rồi từ cái đẹp, người nghệ sĩ đó thoảng thốt nhìn thấy rằng: À cái đẹp có sức lan tỏa vô cùng mãnh liệt, nó như gia vị làm sáng tâm hồn người, thanh lọc tâm hồn ta. Khoảnh khắc cái đẹp của tạo hóa lúc này choáng ngợp lấy tâm hồn Phùng, anh ko cưỡng nổi lòng mình bấm máy lia lịa để thu hết cái khoảnh khắc đáng giá vô ngần đó.

Thế nhưng lúc con thuyền cập bờ, bước ra từ bức tranh toàn bích đó lại là một câu chuyện đau xót. Đó là vẻ mỏi mệt, phờ phạc của những người hàng chài sau chuyến ra khơi nhọc nhằn nhưng mà chẳng thu được gì. Là hình ảnh của người chồng vũ phu, thẳng tay rút chiếc thắt lưng lính ngụy ngày xưa ra quật túi bụi vào lưng vợ mình, vừa đánh vừa nguyền rủa đay nghiến: “Mày chết đi cho ông nhờ, chúng mày chết hết đi cho ông nhờ,,,” Người phụ nữ ko hề phản kháng, phản kháng nhưng mà chỉ biết khóc lóc, van nài, cam chịu trong vô vọng, mặc cho ông chồng thẳng tay hành tội thể xác mình. Vì sao lại tương tự? Hiện diện trong tâm trí Phùng khiến anh không thể nào lí giải cho kì được. Chưa kịp định hình thì trước mắt anh hình ảnh một đứa trẻ nhỏ lao tới, đó có nhẽ là đứa con của mụ phụ nữ kia. Nó lao tới chỗ bố nó, giật chiếc thắt lưng rồi vung mạnh đập vào ngực bố nó để bảo vệ mẹ nó. Trời một đứa trẻ vì sao lại có thể làm như thế với người đã sinh ra nó có công dưỡng dục nó. Nghịch lý của của cuộc sống đã hiện diện quanh đây: một người vợ tốt bị hành tội nhưng vẫn ko bỏ chồng; một người chồng ghét vợ, đánh vợ nhưng ko bỏ vợ và một đứa con có thể sẵn sàng xuống tay với bố để bảo vệ mẹ;..Tình huống truyện đi từ những bất thần này tới bất thần khác, chuyển đổi linh hoạt, thống nhất đã bộc bạch nỗi niềm trằn trọc của Nguyễn Minh Châu, đó là mối quan hệ giữa nghệ thuật giữa văn học với cuộc sống con người. Bước ra từ một bức tranh toàn bích, đẹp tươi chưa chắc đã là một sự xuất sắc, thỉnh thoảng nó lại chính là một sự thực trần truồng. Nghệ thuật là một cái gì đó xa vời, mờ ảo như chiếc thuyền ngoài khơi xa; còn hiện thực cuộc sống lại chỉ được hiện diện lúc nó được quan sát một cách trực tiếp, rõ nét, tai nghe mắt thấy. Nghệ thuật chỉ vẹn tròn và có ý nghĩa chỉ lúc nó khắc họa được hết cuộc sống, phản ánh được cuộc sống, tăng trưởng cuộc sống tốt đẹp hơn. Nỗi lòng của Nguyễn Minh Châu cũng thay lời nhưng mà Nam cao muốn gửi gắm: “nghệ thuật ko cần phải là ánh trăng lừa dối, ko nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật chỉ có thể là tiếng thống khổ kia, thoát ra từ những kiếp lầm than… (Trăng sáng)”.

Đâu chỉ ngừng lại ở đó, Nguyễn Minh Châu còn mang tới một triết lý nhân sinh thâm thúy qua một tình huống rực rỡ nữa. Đó chính là phút giây tại huyện lúc người phụ nữ được bao công Đẩu hết sức khuyên răn, đưa ra đủ mọi thứ lí lẽ hợp tình hợp pháp trên đời nhưng người phụ nữ khem khổ kia vẫn xin ko bỏ chồng. Dưới con mặt người ngoài cuộc nhìn vào thì bỏ chồng là cách tốt nhất để giải thoát cho chị ta, để chị đó được sống cuộc sống tốt đẹp hơn thế nhưng chị ta lại xin, van nài ko cho bỏ chồng. Người phụ nữ đó có những lí lẽ cho riêng mình, người phụ nữ đó đã nhìn thấu suốt một cuộc đời, đã trải nghiệm những cái nhưng mà Đẩu và Phùng chưa bao giờ thấy được: “các chú đâu có thể hiểu được cái việc của các người làm ăn lam lũ, khó nhục…”, “ chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người phụ nữ trên một chiếc thuyền ko có đàn ông…”, “Nữ giới ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ ko phải sống cho mình như ở trên đất được!.

Những lời thở than người phụ nữ hàng chài khiến Đẩu và Phùng vỡ vạc được nhiều điều: Phán quyết bỏ chồng của Tòa dưới con mặt của người ngoài đó là sự giải thoát cho người phụ nữ nhưng thực ra nó lại là quyết định đánh đổi hết tất cả của người vợ; người phụ nữ dù mạnh mẽ tới đâu cũng cần có một bờ vai nương tựa, chở che; Người đàn ông vũ phu đó lại đáng thương hơn là đáng trách và một chân lý ko thể chối bỏ: những tri thức sách vở chỉ là kẻ thơ ngây trước thực tiễn muôn màu, muôn sắc, phức tạp.

Với hai tình huống truyện lạ mắt, bất thần được đặt xen kẽ, thống nhất trong tình tiết đã làm nổi trội lên chiều sâu tư tưởng và trị giá cho truyện ngắn. Thông qua truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa nhà văn Nguyễn Minh Châu muốn nhắn gửi tới độc giả một triết lý vô cùng thâm thúy: Để thấu hiểu hết cái sự đời ta ko nên chỉ ngắm nhìn nó qua lăng kính của sách vở nhưng mà phải đi sâu đi sát vào thực tiễn, tìm tòi, khám phá, và cảm nhận để có thể ngắm nhìn hết cái khối đa diện của cuộc sống.

Tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 4

Được thẩm định là một trong những “người mở đường tinh nhanh và tài năng” (Nguyên Ngọc) của văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới, Nguyễn Minh Châu xoành xoạch khát khao khám phá những khía cạnh phức tạp và bí mật của đời sống con người. Sau năm 1975, những sáng tác của Nguyễn Minh Châu trình bày những trằn trọc khôn nguôi của nhà văn trước những mảng tối hiện thực của cuộc sống thời kì hậu chiến. “Chiếc thuyền ngoài xa” là một trong những tác phẩm như thế. Trong truyện ngắn nhà văn có viết “Một cái gì đó vừa vỡ ra trong đầu vị Bao Công của cái phố huyện vùng biển, lúc này trông Đẩu rất nghiêm nghị và đầy suy nghĩ” Câu văn đã tô đậm ý nghĩa của tình huống truyện nhận thức được nhà văn xây dựng trong truyện ngắn này.

Truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa được viết năm 1983 đã trình bày được những khám phá quan trọng của nhà văn về cuộc sống và nghệ thuật ở thời kỳ mới. Thành công nổi trội về nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu trong tác phẩm này có thể kể tới việc xây dựng tình huống truyện vô cùng lạ mắt.

Tình huống truyện là một sự kiện đặc thù của đời sống được nhà văn mô tả trong tác phẩm của mình, tại sự kiện đó nhà văn đã làm sống dậy một tình thế thất thường có tính chất trái ngang gây bất thần trong quan hệ giữa các nhân vật, cũng qua sự kiện đó tính cách nhân vật được bộc lộ sắc nét, ý tưởng của nhà văn cũng được hiện hình khá trọn vẹn.

Tình huống truyện được chia ra rất nhiều loại, trong đó Chiếc thuyền ngoài xa là tình huống truyện nhận thức của nhà văn về cuộc đời và nghệ thuật qua sự trình bày nhận thức của nhân vật trong tác phẩm về vấn đề này.

Sau nhiều ngày tìm kiếm, Phùng đã phát xuất hiện một cảnh đẹp tuyệt vời để nhìn thấy bản thân cái đẹp cũng chính là một trị giá đạo đức và để thấy được những phút giây trong ngần của tâm hồn “Trong phút giây bối rối, tôi tưởng chính mình vừa khám phá thấy cái chân lý của sự toàn thiện, khám phá thấy cái khoảnh khắc trong ngần của tâm hồn” và Phùng đã bấm máy liên tục để thu hết vẻ đẹp tuyệt đỉnh của cảnh vật vào trong ống kính của mình.

Thế nhưng, Phùng đã phát xuất hiện một sự việc vô cùng tàn nhẫn trong đời sống hiện thực – đó là sự việc người đàn ông làng chài đánh đập, nguyền rủa vợ mình một cách bất nhẫn ngay trên bãi cát – nơi Phùng đang say sưa với cảm hứng thông minh nghệ thuật. Sự việc này khiến Phùng ngạc nhiên, đớn đau để từ đó nhìn thấy những điều phi lý, những sự thực trần truồng vẫn luôn tồn tại trong cuộc sống ngổn ngang quanh mình. Phùng đã từng trải qua chiến tranh, đã cầm súng để bảo vệ hòa bình và hạnh phúc cho con người nên anh ko thể chấp nhận nổi cách xử sự tàn nhẫn, độc ác của lão đàn ông kia. Đó chính là lý do khiến Phùng ko chỉ ngạc nhiên phẫn nộ nhưng mà còn có những hành động bột phát: Anh quăng chiếc máy ảnh xuống đất, xông vào ngăn cản hành động vũ phu của người đàn ông để bênh vực người phụ nữ xấu số, yếu ớt. Phản ứng trong tình cảm và hành động của Phùng lúc đó cho thấy anh ko chỉ là một người nghệ sĩ có niềm say mê với cái đẹp nhưng mà còn là con người có tấm lòng nhân ái và ý thức trách nhiệm. Cũng chính tấm lòng và trách nhiệm đó đã khiến anh dù hoàn thành nhiệm vụ của một phóng viên vẫn quyết định ở lại vùng biển thêm mấy ngày để cùng Đẩu khắc phục việc.

Sau đó, câu chuyện ở tòa án huyện: Cả Phùng và Đẩu đã phải đi từ bất thần này tới bất thần khác về người phụ nữ – nạn nhân của tình trạng bạo lực gia đình kia. Mang tâm lí của một người tự coi mình là ân nhân, xuất hiện để giúp sức, chở che bênh vực cho người phụ nữ xấu số để giúp chị ta thoát khỏi những thảm kịch trong cuộc sống của mình , Phùng và Đẩu đã vô cùng bất thần lúc người phụ nữ đó ko nghe theo lời khuyên, từ chối sự giúp sức và một mực van xin để ko phải bỏ chồng. Sự việc này bất thần tới mức Phùng vừa ngạc nhiên, vừa khó hiểu, vừa bị sốc tới mức căn phòng đang lộng gió biển nhưng mà anh có cảm giác như bị rút hết ko khí để trở thành ngột ngạt. Những cảm giác thâm thúy nhất, mãnh liệt nhất nhưng mà Phùng cảm thu được từ câu chuyện này lại có được chính từ phát hiện mới của anh về con người của người phụ nữ đó – đó là những phẩm chất thực sự ẩn giấu sau hình thức nhẫn nhục cam chịu và có phần u mê. Hóa ra, người phụ nữ đó hoàn toàn ko giống với những gì Phùng và Đẩu thấy: Đằng sau vẻ cam chịu nhẫn nhục là sự hiểu biết, lòng vị tha, tình mến thương thâm thúy – những phẩm chất chỉ có được ở một người có nhiều trải nghiệm cuộc đời và hiểu được ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Chị nhẫn nhục là vì thương con, chị cam chịu vì lòng khoan thứ, vị tha, vì thấu hiểu nguyên nhân dẫn tới những hành động độc ác vũ phu của người chồng và trên hết vì chị có một đức hi sinh vô bờ bến. Tất cả những điều này khiến cả Phùng và Đẩu ko thể tiếp tục nhìn chị ta bằng cái nhìn thương hại.

Và rồi “Một cái gì đó vừa vỡ ra trong đầu vị Bao Công của cái phố huyện vùng biển, lúc này trông Đẩu rất nghiêm nghị và đầy suy nghĩ”. Khát vọng, nhu cầu của con người và thực tiễn cuộc sống nhưng mà con người phải đương đầu: Người phụ nữ trong câu chuyện chỉ mong có một cuộc sống bình yên, êm ấm, mong được thấy những đứa trẻ ăn no, muốn thấy cảnh vợ chồng quây quần bên nhau để có những phút giây vui vẻ.

Chính những điều bất thần và đầy nghịch lý nhưng mà Phùng chứng kiến đã khiến anh ko thể tiếp tục nhìn cuộc sống bằng một cái nhìn giản đơn. Nó buộc anh phải suy nghĩ để nhận thức lại tất cả. Cuộc sống chứa đầy những phức tạp, bất thần con người ta muốn hiểu được thì cần đi sâu và nhìn nhận mọi thứ đa diện đa chiều hơn.

Qua tình huống truyện Nguyễn Minh Châu giúp ta nhìn thấy sự phức tạp ở đời sống con người với những hiện tượng ko dễ để thẩm định, những mối quan hệ ko dễ để giảng nghĩa lí giải. Ko phải tình cờ nhưng mà Nguyễn Minh Châu đã lựa chọn người kể chuyện trong truyện ngắn này là một người nghệ sĩ bởi chính sự nhạy cảm cái nhìn thâm thúy mang tính phát hiện và ý thức trách nhiệm với cuộc đời của nghệ sĩ Phùng đã giúp Nguyễn Minh Châu gửi gắm một quan niệm, một yêu cầu với nghệ thuật: Nghệ thuật cần hướng tới cái đẹp song nghệ thuật ko thể chỉ là chiếc thuyền ngoài xa. Nghệ thuật chỉ có ý nghĩa lúc bắt nguồn từ cuộc sống, là tiếng nói của đời sống trở thành một phần của cuộc sống này.

Tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 5

Nguyễn Minh Châu là một nhà văn có phong cách rất lạ mắt, trong mỗi tác phẩm của mình ông đều lồng ghép một triết lý sống thâm thúy gửi tới người đọc của mình.

Tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa” là một tác phẩm hay kể về số phận của người phụ nữ vùng biển nghèo khổ lam lũ, hy sinh cho chồng cho con ko than vãn, oán hờn nửa lời. Một đức hy sinh nhẫn nhịn, cam chịu tới tận cùng của mọi nỗi đau làm lay động trái tim người đọc thâm thúy.

Trong truyện ngắn của mình tác giả đã tạo ra tình huống truyện vô cùng lạ mắt. Anh phóng viên, thợ chụp ảnh Phùng đi thực tiễn săn ảnh nghệ thuật tìm cái đẹp hoàn mỹ trong cuộc sống để làm lịch. Nhưng rồi tình cờ anh gặp được một người phụ nữ tuổi trung niên, rồi phát xuất hiện một bức tranh tuyệt tác đó chính là hình ảnh chuyến thuyền ngoài xa nhấp nhoáng trong sương sớm, lúc ẩn lúc hiện, tự nhiên hiện lên rộng lớn trước mắt anh làm cho anh vô cùng mừng rỡ vì tìm được tuyệt phẩm của đời mình.

Chiếc thuyền ngoài xa thật đẹp biết bao, nhưng lúc nó lại gần thì anh phóng viên Phùng phải chứng kiến một sự thực đau lòng, bị thương đó hình ảnh những người nông dân lao động nghèo khổ. Họ đang làm việc một cách cực nhọc ko hề hạnh phúc. Anh nghe thấy người ngư gia quát tháo vợ với những lời lẽ tức giận, phẫn nộ “Cứ ngồi yên đấy. Động đậy tao làm thịt cả mày hiện giờ”. Hình ảnh người ngư gia hiện lên khuôn mặt đỏ căng, phừng phừng tức giận lão rút chiếc thắt lưng da ngày xưa quất túi bụi vào người phụ nữ trước mặt, rồi đánh xong dường như mệt quá hắn há mồm thở hồng hộc như con lợn đói ăn, hai hàm răng nghiến lại, cứ mỗi lên vùng thắt lưng lên rồi quăng xuống hắn lại rít lên “mày chết đi cho ông nhờ”.

Hình ảnh người phụ nữ nhẫn nhịn, chịu đựng mọi đòn roi những lời lăng nhục xỉa xói của chồng ko một lời oán thán, hay cãi lại, ko một sự phản kháng dù là yếu ớt nhất làm cho Phùng sững người ngạc nhiên. Rồi Phùng thấy một người đàn ông chạy tới chỗ người đàn ông trung niên kia cướp lấy thắt lưng trong tay ông bố của mình. Nó uất ức cầm chiếc thắt lưng và vung tay mạnh quật chiếc thắt lưng da vào vùng ngực của người đàn ông trung niên – chính là bố mình để bảo vệ người phụ nữ tội nghiệp là mẹ nó. Một hành động bột phát, một tình huống nghịch lý.

Tình huống truyện của tác giả vô cùng trái ngang, giữa một bên là sự huyền ảo, mê đắm của cái đẹp tựa như thần tiên long lanh trong sương sớm đó chính là hình ảnh chiếc thuyền đánh cá ngoài khơi, với sự thực phũ phàng về những thân phận con người sở hữu chiếc thuyền đánh cá đó.

Những số phận bị cuộc sống ngược đãi, lam lũ ko có hạnh phúc. Một tình huống truyện thật trái ngang, thảm kịch tạo nên dấu ấn khó phai trong lòng người đọc. Đồng thời trình bày ý kiến của tác giả là nghệ thuật trước hết phải gắn liền với đời sống thực tiễn của con người. Cũng giống như nhà văn Nam Cao đã từng nói “nghệ thuật ko cần phải là ánh trăng lừa dối, ko nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật chỉ là sự thống khổ thoát ra từ những kiếp người lầm than”.

Một tình huống nữa khá thảm kịch lạ mắt được tác giả xây dựng lên khiến người đọc ko khỏi ám ảnh và suy nghĩ: Đó là người phụ nữ được quan tòa mời tới để nhằm khắc phục vụ việc con đánh cha và khuyên người phụ nữ hãy ly dị với người chồng vũ phu khắc nghiệt kia đi, bởi chính quyền đã nhiều lần khuyên nhủ răn đe anh ta nhưng ko hề có sự cải thiện. Anh chồng vẫn thường xuyên đánh vợ rất tàn nhẫn. Tuy nhiên, người phụ nữ đã giảng giải, rằng phụ nữ sống ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ ko sống như những người trên đất được. Một người phụ nữ cam chịu và hiểu rõ nỗi khổ của thân phận mình, nên bà ko bao giờ oán thán.

Những lời lẽ tâm thành của người phụ nữ kia đã tạo điều kiện cho những người đại diện cho quan tòa, cho công lý công bình trong xã hội hiểu ra nghịch lý của cuộc đời đó là “Sống ở thuyền cần thiết một người đàn ông chèo lái dù hắn tàn bạo độc ác”. Những người làm mướn lý luôn muốn mang tới cuộc sống tốt đẹp cho những số phận những hoàn cảnh u tối, nhưng phải có giải pháp thực tiễn thích hợp, còn nếu giải pháp ko thỏa đáng thì lòng tốt sẽ trở thành thứ lý thuyết xa vắng thực tiễn, xa xỉ, xa hoa nhưng mà thôi.

Thông qua tình huống truyện này làm cho nhân vật Phùng nhìn thấy được thực chất thật sự của cuộc sống ko thể nhìn từ bên ngoài nhưng mà phải đi sâu vào bên trong nhiều phương diện không giống nhau thì mới có thể cảm nhận rõ được. Có những thứ lúc nhìn từ xa ta thấy chúng rất đẹp nhưng lại gần mới hiểu được những xấu xa, thống khổ bên trong nó.

Tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 6

Một trong những tác phẩm tạo nên tiếng vang của Nguyễn Minh Châu đó chính là “Chiếc thuyền ngoài xa”. Tác phẩm được in trong tập truyện ngắn “Bến quê” (1985). Thành công của Nguyễn Minh Châu trong tác phẩm này đó chính là xây dựng được tình huống truyện vô cùng lạ mắt. Thông qua tình huống truyện đó ta thấy được bức tranh hiện thực đời thường có phần trái ngang của những người lao động nghèo sau chiến tranh.

Để làm nên thành công của một tác phẩm truyện ngắn, ngoài khắc họa nhân vật có tính cách, có số phận rõ ràng thì tình huống truyện giữ vai trò là hạt nhân của toàn thể câu chuyện. Hình như chính tình huống truyện nhưng mà Nguyễn Minh Châu tạo ra đã khiến người đọc phải xoáy sâu cảm nhận để rồi tỉnh ngộ chính những chân lý nhưng mà nhân vật được trải qua.

Trong “Chiếc thuyền ngoài xa”, tình huống truyện được Nguyễn Minh Châu xây dựng bởi những nghịch lý. Đó là sự đối lập giữa nghệ thuật và thực tiễn. Câu chuyện mở ra bằng “bức tranh mực tàu của danh họa thời cổ” dưới con mắt của người nghệ sĩ Phùng. Đó là một vẻ đẹp hiếm có khó tìm, là “cảnh đắt trời cho” trong buổi rạng đông. Hình như người nghệ sĩ òa lên sung sướng vì tâm hồn mình được tẩy rửa, trở thành trong trẻo hơn bao giờ hết lúc bắt gặp được một quang cảnh đắt giá tương tự.

Đứng trước cảnh đẹp, người nghệ sĩ như Phùng phải cảm thán “có nhẽ suốt cuộc đời cầm máy ảnh chưa bao giờ tôi thấy một cảnh đắt trời cho tương tự”. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc tràn trề tâm hồn. Đấy thế nhưng, tác giả đã xây dựng tình huống truyện đầy nghịch lý lúc chỉ vừa phút trước Phùng hạnh phúc vì được nhìn thấy cảnh đẹp mê li, thì phút sau đã phải chứng kiến người chồng đánh vợ ngay trên chiếc thuyền đó.

Tiếng quát vợ của người đàn ông “Cứ ngồi nguyên đấy. Động đậy tao làm thịt cả mày đi hiện giờ”dường như làm nghệ sĩ Phùng chợt bừng tỉnh. Những thứ đẹp tươi lúc trước anh nhìn thấy giờ đã bị phá tan bởi vợ chồng hàng chài. Tác giả đã sử dụng những từ ngữ mạnh để mô tả sự thực nghiệt ngã đó, “Lão đàn ông ngay lập tức trở thành hùng hổ, mặt đỏ gay,…. quất túi bụi vào lưng người phụ nữ, lão vừa đánh vừa thở hồng hộc, hai hàm răng nghiến ken két, cứ mỗi nhát quất xuống lão lại nguyền rủa bằng cái giọng rên rỉ đớn đau”.Sự việc xảy tới khiến nghệ sĩ Phùng ngạc nhiên tới mức “trong mấy phút đầu, tôi cứ đứng há mồm ra nhưng mà nhìn”.

Ko ngừng lại ở đó, tác giả còn đẩy lên cao trào với hình ảnh thằng con chạy vụt tới giằng chiếc thắt lưng quật túi bụi vào người đàn ông để bảo vệ mẹ. Sự việc đó ko chỉ xảy ra một lần, nhưng mà hình như nó là thói quen hàng ngày của gia đình hàng chài. Nhưng điều đó lại khiến Phùng đắng cay nhìn thấy đằng sau những điều đẹp tươi của tự nhiên chính là sự thực trần truồng tới đau lòng. Đó ko thuần tuý là sự nghèo nàn nữa, đó là những điều trái với luân thường đạo lý.

Ko chỉ ngừng lại ở tình huống truyện nhưng mà nghệ sĩ Phùng trải qua nơi bờ biển miền Trung, tác giả còn làm cho Phùng và Đẩu phải thay đổi lối suy nghĩ cũ mòn của mình thông qua câu chuyện với người phụ nữ hàng chài.

Người phụ nữ hàng chài với vẻ ngoài vốn thô kệch nhưng lại tiềm tàng bên trong vẻ đẹp tâm hồn thâm thúy. Những tưởng, người phụ nữ bị chồng đánh đập mỗi ngày đó sẽ chỉ chờ thời cơ để được giải thoát. Nhưng ko, dù bị đánh đập, nguyền rủa bởi người chồng vũ phu, người phụ nữ đó vẫn van xin “quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được, đừng bắt con bỏ nó” lúc được tòa khuyên bỏ chồng.

Có nhẽ với một người phụ nữ hàng chài, ko có người đàn ông kế bên không thể nào vượt qua những lúc sóng gió ngoài biển kia. Thế rồi từ trong sâu thẳm nỗi lòng của người phụ nữ đó ta thấy đẹp hơn bao giờ hết. Dù người chồng vũ phu, bà biết, chánh án Đẩu biết, nghệ sĩ Phùng cũng biết. Nhưng người phụ nữ đó vẫn giữ trong mình sự bao dung, bảo vệ cho người chồng “Lão chồng tôi lúc đó là một anh đàn ông cục tính nhưng hiền lành lắm, ko bao giờ đánh đập tôi.”

Hình như người phụ nữ đó chẳng đổ lỗi cho số phận, cũng chẳng oán hờn người chồng. Có chăng người phụ nữ đó nghĩ do mình đẻ nhiều quá. Nhưng giữa cuộc đời u ám như thế, người phụ nữ hàng chài lại vẫn giữ được sự vị tha và những vẻ đẹp trong tâm hồn. Thú vui của người phụ nữ đó cũng thật đơn giản, “vui nhất là lúc ngồi nhìn đàn con tôi chúng được ăn no”.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa ta thấy được rõ nét tư tưởng và chủ đề nhưng mà Nguyễn Minh Châu muốn nhắc tới. Đó là những phát hiện thâm thúy về cuộc đời, con người của một người nghệ sĩ. Nghệ thuật ko thể tách rời với cuộc đời, để có những bức tranh đẹp đều phải bắt nguồn từ cội rễ đời sống và phản ánh đời sống một cách chân thực nhất.

Tình huống truyện được tác giả khôn khéo đan xen, nhờ đó cả chánh án Đẩu và nghệ sĩ Phùng vỡ ra nhiều điều. Trong đó cuộc sống hôn nhân ko đơn giản như mọi người vẫn nghĩ, nó ko dễ dàng khắc phục một cách dứt khoát được. Bởi chỉ có những người trong cuộc mới biết họ cần làm gì. Vậy nên ko nên thẩm định điều gì qua vẻ hình thức, tất cả phải dùng con mắt đa chiều để nhìn, dùng trái tim ấm nóng để cảm nhận và dùng lý trí để khắc phục.

Và thỉnh thoảng trong thực tiễn lòng tốt, thiện chí chưa chắc là điều người khác cần. Những điều đó cần phải gắn liền với thực tiễn, phải thấu hiểu họ trước lúc đưa ra sự giúp sức. Vì có thể trong mắt ta họ đang cần giúp sức, nhưng trong mắt họ đó là cuộc sống thường nhật, thân thuộc.

Tình huống truyện nhưng mà Nguyễn Minh Châu đã xây dựng cũng như tấm gương phản chiếu chính chúng ta – những con người đang sống vì bản thân. Thông qua đó, mỗi người cần phải nhìn nhận lại bản thân để hoàn thiện tư cách ngày càng tốt hơn.

Đặc trưng, thông qua tình huống truyện trong “chiếc thuyền ngoài xa” ta thấy được trị giá hiện thực và trị giá nhân đạo thâm thúy của nhà văn. Đó là những uẩn khúc trong đời sống, là nạn bạo hành gia đình và trận chiến bảo vệ quyền sống của mỗi người. Là sự san sớt và thông cảm của tác giả với những phận đời thống khổ, tủi nhục. Thông qua đó cũng như một lời lên án của tác giả, đấu tranh với cái xấu, cái ác còn tồn tại trong mỗi gia đình.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa ta thấy được sự tinh tế và tài năng của tác giả. Thông qua mỗi tình huống, câu chuyện người đọc lại ngộ ra nhiều điều. Nó ko chỉ mang ý nghĩa hiện thực thâm thúy, tác giả còn mang tới cho người đọc những cái nhìn mới về con người, về nghệ thuật.

Tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 7

Tình huống truyện của một tác phẩm văn học chính là nội dung về hoàn cảnh, bối cảnh nói chung của toàn thể câu chuyện nhưng mà trong đó sẽ nổi trội lên một hay vài sự kiện điểm nhấn xảy ra. Nhờ đó hình ảnh, số phận của nhân vật được tái tạo rõ hơn, những tâm tư, triết lý nhà văn đặt vào tác phẩm cũng được độc giả cảm nhận rõ hơn sâu trong đó. Ở chiếc thuyền ngoài xa thì tình huống truyện chính là việc Phùng tình cờ chứng kiến được một cảnh tượng bất thần, tương phản nhau ngay bên bờ phá.Nhằm mang đến hiệu quả cho nhân vật có được những khám phá, nhận thức thâm thúy, rõ hơn nhờ việc tạo tình huống truyện ấn tượng của nhà văn.

Trước nhất, từ xa là chiếc thuyền ngoài xa được nhiếp ảnh Phùng nhìn thấy , đây là cảnh thứ nhất. Phùng – một nghệ sĩ nhiếp ảnh của một tòa soạn báo. Vào một buổi sáng sớm thơ mộng, quang cảnh rạng đông buổi sáng trên biển lung linh, đẹp ở từng đường nét hài hòa. Phùng lâng lâng xen một tẹo bối rối, lòng vui sướng trước quang cảnh này, ảnh liền giơ máy ảnh chụp lia lịa từng khoảnh khắc này. Từ phía xa kia chiếc thuyền dần tiến vào bờ, xé toang đi màn sương mù tiến thẳng vào đất ngay mắt Phùng là một cảnh tượng vô cùng lạ lùng. Người phụ nữ từ trên thuyền bước xuống, theo sau chị ta là một người đàn ông thân hình vạm vỡ, rám nắng trên tay cầm dây thắt lưng bản to đang ko ngừng quất mạnh vào người chị ta. Người chồng này vô cùng thô bạo, hung hăng đánh vợ ko nương tay, vừa đánh vừa chửi những lời rất khó nghe. Dù vậy nào thì người vợ kia cũng đứng một chỗ chịu đòn, ko phản kháng, tránh né khiến Phùng vô cùng ngạc nhiên, xót thương. Lúc sau Thằng oắt con của họ lúc sau từ đâu chạy lại đánh bố để bảo vệ mẹ. Một cảnh tượng thứ hai tiếp nối cảnh thứ nhất làm cho Phùng ko kịp định hình, cảm thu được chuyện gì xảy ra. Hai quang cảnh cách nhau ko bao lâu nhưng để lại rất nhiều suy nghĩ trong người nhíp ảnh này, sự đối lập đó làm Phùng có phát hiện không giống nhau.

Một quang cảnh đẹp tuyệt mỹ, như tranh vẽ được tả là Quang cảnh bầu trời trong xanh, ẩn hiện những vệt nắng sớm mai, phía xa chiếc thuyền ẩn hiện. Một người với tâm hồn nghệ sĩ bay bổng như Phùng thì vẻ đẹp tự nhiên toàn bích này chính là cảm hứng để anh sáng tác. Phùng thưởng thức cảnh đẹp nhưng mà trong lòng “bối rối, trái tim như có người nào bóp thắt vào” và xúc cảm của anh lúc đấy ko diễn tả được, như đóng băng lúc bắt được cảnh đắt giá tương tự. Sống cuộc đời thiện lành, cái đẹp sẽ dung hòa và đem lại cho con người suy nghĩ sáng sủa, tích cực, có ý nghĩa hướng thiện.Như người xưa đã từng cho rằng: “Bản thân cái Đẹp là đạo đức”. Phùng, một người nghệ sĩ luôn đi tìm cái Đẹp nên trước quang cảnh đó anh chụp lia lịa, ưng ý với tác phẩm nghệ thuật ảnh chụp được qua ống kính.

Trái ngược với quang cảnh đẹp kia là một cảnh tượng bạo lực gia đình. Chứng kiến cảnh tượng này Phùng ngạc nhiên, ko tin vào mắt mình. Tình trạng man rợ như thế này, đàn ông nhưng mà lại cầm roi đánh phụ nữ ngay giữa xã hội tiến bộ, cải tiến, văn minh như này nhưng mà vẫn còn tồn tại, anh đau xót nghĩ về điều này. Nhưng Phùng đâu biết rằng chiến tranh đi qua, đâu đó trong xã hội vẫn còn những gia đình nghèo đói, chật vật vì miếng ăn manh áo. Như thế, nếu cảnh tự nhiên ban sáng làm rung động Phùng thì ở cảnh tượng này làm Phùng hụt hẫng bấy nhiêu.

Hai cảnh tượng mang đến cho Phùng thêm những khám phá mới. Nghệ thuật là cái Đẹp chân thiện mỹ là suy nghĩ trong Phùng cho tới lúc chứng kiến cảnh tượng thứ hai thì Phùng đã tự nhận thức được nhiều điều. Nhân vật của nghệ thuật ko phải lúc nào cũng là cái Đẹp, có thể lớp vỏ bên ngoài lung linh nhưng bên trong đó là một hiện thực trần truồng. Do đó với tất cả mọi thứ trong cuộc đời thì chúng ta cần có cái nhìn toàn diện, đa chiều, có chiều sâu để cảm nhận. Ở đây, tình huống truyện nhà văn tạo ra mang tới hiệu quả trong việc nhận thức, bộc bạch ý kiến nghệ thuật ở thời kỳ đổi mới, theo sát hiện thực và ko rời xa chủ nghĩa nhân đạo.

Từ đây tình huống tiếp theo nảy nở, đó là câu chuyện Chánh án tòa can thiệp đề xuất người phụ nữ này ly hôn, giải thoát cho cuộc sống của mình. Sau lúc nghe thổ lộ của chị ta, Phùng và Đẩu mới vỡ vạc nhiều điều, những thứ lý thuyết trong sách vở chưa chắc đúng, trùng khớp với thực tiễn cuộc sống. Chúng ta cần tôn trọng cái nhìn, lập trường không giống nhau, đó chính là ý thức dân chủ trong sáng tác.

Có thể xem điều ấn tượng, ý nghĩa tạo nên tác phẩm chính là tình huống truyện. Sau tất cả những nghịch lí, nghịch cảnh thì Phùng và Đẩu đã có được nhận thức mới mẻ, có chiều sâu. Một tác phẩm nhân văn dành cho cho người đọc.

………………………………….

Trên đây là những gợi ý cụ thể của https://chinphu.vn/ cho cách làm bài văn phân tích ttình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu. Hi vọng sau lúc tham khảo những nội dung hướng dẫn kèm một số bài văn mẫu hay nhưng mà chúng tôi biên soạn trong bài, các em sẽ ko còn gặp trắc trở lúc gặp dạng đề này trong các bài thi và rà soát. Chúc các em học tốt và đạt kết quả cao!

Những bài văn mẫu hay nhất phân tích tình huống truyện trong tác phẩm truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu – Văn mẫu lớp 12

Xem thêm bài viết hay:   Phân tích bài thơ Bài ca Côn Sơn để thấy được tình yêu thiên nhiên của người thi sĩ

Đăng bởi: https://chinphu.vn/

Phân mục: Giáo dục


Xem thêm chi tiết: Phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa

Phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa

Hình Ảnh về: Phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa

Video về: Phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa

Wiki về Phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa

Phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa -

Cùng https://chinphu.vn/ tìm hiểu một số bài văn mẫu: phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa.

Dàn ý phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa

I. Mở bài

– Giới thiệu tác giả tác phẩm và nêu bật được tình huống truyện lạ mắt trong tác phẩm là gì.

II. Thân bài

1. Giới thiệu chung

  • Nguyễn Minh Châu là nhà văn giàu tâm huyết, luôn trằn trọc về một nền văn học xứng đáng với tầm vóc dân tộc và với sự kỳ vọng của nhân dân.
  • Từ cảm hứng sử thi lãng mạn, huyền ảo đã từng tạo nên vẻ đẹp rực rỡ trong các tác phẩm thời kì chiến tranh, cảm hứng của ông dần dần chuyển sang tính chất triết luận về những trị giá nhân văn đời thường, khám phá ý nghĩa thực chất con người trong cuộc mưu sinh, trong hành trình nhọc nhằn tìm kiếm hạnh phúc và hoàn thiện tư cách. Hai tập truyện ngắn “Người phụ nữ trên chuyến tàu tốc hành” (1983) và “Bến quê” (1985) đã đưa Nguyễn Minh Châu lên vị trí “Người mở đường tinh nhanh và tài năng” (Nguyên Ngọc) của văn học nước ta từ sau năm 1975.
  • Truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” được in lần trước hết trong tập “Bến quê“, sau được tác giả lấy làm tên chung cho cả tuyển tập truyện ngắn của mình, in năm 1987. Trong thiên truyện ngắn này, Nguyễn Minh Châu đã tạo dựng được một tình huống truyện vô cùng rực rỡ.

2. Phân tích tình huống truyện trong “Chiếc thuyền ngoài xa”

a. Khái niệm tình huống truyện:

– Là hoàn cảnh được tác giả tạo dựng bằng một sự kiện đặc thù để từ đó trình bày được chủ đề, tư tưởng của tác giả.

b. Tình huống truyện trong “Chiếc thuyền ngoài xa” được xây dựng qua việc phát xuất hiện những nghịch lý của Phùng, một nghệ sĩ nhiếp ảnh săn tìm cái đẹp ở ngoài bãi biển và ở toà án huyện

– Ở ngoài bãi biển

  • Phát hiện thứ nhất đầy thơ mộng: Bức tranh tự nhiên toàn bích của chiếc thuyền lưới vó đang tiến gần bờ trong buổi sớm mai “trước mắt tôi là một bức tranh mực tàu… tôi tưởng chính mình vừa khám phá cái chân lý của sự hoàn thiện…”. Trong đôi mắt người nghệ sĩ khát khao cái đẹp thì đó là “cảnh đắt trời cho” chứa đựng chân lý sự hoàn thiện, khiến tâm hồn anh như được tẩy rửa, thanh lọc.
  • Phát hiện thứ hai đầy nghịch lý, phi nghệ thuật: Cảnh tượng xấu xí: người phụ nữ xấu xí, mỏi mệt, người đàn ông cục mịch, hung bạo. Thiếu tính người: người chồng đánh đập vợ thô bạo, đứa con bảo vệ mẹ, đánh lại cha => Người nghệ sĩ đắng cay nhìn thấy: đằng sau cái đẹp cảnh “đắt” trời cho là quang cảnh xấu xí, chứa đựng sự thực tàn nhẫn – nạn bạo hành gia đình.

– Trong toà án huyện

+ Người phụ nữ dù bị đánh đập, bị nguyền rủa mỗi ngày bởi người chồng vũ phu nhưng lúc tòa khuyên bà bỏ chồng thì bà lại van xin “quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được, đừng bắt con bỏ nó”. Với bà “người phụ nữ trên một chiếc thuyền ko có đàn ông” là rất khó khăn. Dù người đó có vũ phu thì cũng cần tới những lúc sóng gió ngoài biển khơi.

Thú vui của bà là được ngắm con cái ăn no, ngủ say và hy vọng những đôi lúc “vợ chồng con cái hòa thuận vui vẻ”, người phụ nữ trên thuyền sống vì con.

  • Câu chuyện người phụ nữ khiến Phùng và Đẩu một lần nữa nhận thức sâu hơn về cuộc đời:
  • Cuộc sống mưu sinh có thể làm người hiền lành trở thành thô bạo.
  • Đằng sau vẻ xấu xí kia thì người phụ nữ lại nhân hậu, vị tha, hiểu đời.
  • Vị chánh án nhìn thấy cuộc sống hôn nhân ko dễ dàng khắc phục được bằng cách dứt khoát như anh nghĩ.
  • Nhà nhiếp ảnh nhìn thấy nghệ thuật thì đẹp đấy nhưng cuộc đời sinh ra nghệ thuật vẫn nhiều khuyết thiếu. Hình thức bên ngoài của người phụ nữ ko nói lên được lòng vị tha, nhân hậu và nỗi đau bên trong. Người cán bộ thỉnh thoảng lại chưa thể thấu hiểu vì còn thiếu trải nghiệm.

3. Ý tình nghĩa huống truyện:

– Tư tưởng và chủ đề của tác phẩm được trình bày qua tình huống truyện: Đó là những phát hiện thâm thúy của người nghệ sĩ về cuộc đời, con người, sự gắn kết giữa nghệ thuật và đời sống.

  • Cuộc đời vốn là bức tranh nhiều màu sắc, nhiều nghịch lý nhưng mà lúc nhìn vẻ hình thức khó lòng nhưng mà thẩm định. Từ cái nhìn của chánh án Đẩu, tác giả cho ta cái nhìn đa chiều, toàn diện.
  • Đôi lúc thiện chí ko là chưa đủ để giúp sức người nào đó, cần phải gắn liền với thực tiễn để trải nghiệm, thấu hiểu họ.
  • Mỗi chúng ta cần nhìn lại bản thân để hoàn thiện tư cách.
  • Nghệ thuật ko thể tách rời cuộc đời, nó phải có cội rễ từ đời sống và phản ánh đời sống chân thực nhất.

– Tình huống truyện còn mang ý nghĩa nền tảng để nhà văn xây dựng thành người lao động vật:

  • Người phụ nữ hàng chài với nỗi khổ cả thể xác lẫn tâm hồn thế nhưng vẫn ngời lên đức tính tốt đẹp của người phụ nữ.
  • Người chồng là kết quả của cuộc sống túng thiếu, thất vọng.
  • Phùng – người nghệ sĩ tha thiết với cuộc đời, Đẩu – chánh án có lòng tốt nhưng cả hai còn thiếu kinh nghiệm sống.

– Tình huống truyện còn thu hút người đọc bởi nhiều sự vỡ ra, bất thần.

– Tình huống truyện chứa đựng trị giá hiện thực và trị giá nhân đạo thâm thúy của nhà văn:

  • Trị giá hiện thực: Cuộc sống nghèo đói lỗi thời u tối là nguyên nhân dẫn tới nạn bạo hành gia đình. Trận chiến đấu bảo vệ quyền sống của cả dân tộc trải qua bao hy sinh gian truân nhưng cuộc đấu tranh bảo vệ quyền sống của từng con người còn đầy gay cấn, trong khoảng thời gian dài, cần có sự quan tâm của cách mệnh, của tập thể.
  • Trị giá nhân đạo: Sự san sớt thông cảm của tác giả với những số phận thống khổ tủi nhục của những người lao động vô danh đông đảo trong xã hội. Lên án, đấu tranh với cái xấu, cái ác vẫn còn tồn tại trong từng gia đình. Phát hiện, ngợi ca những phẩm chất tốt đẹp của người lao động.

III. Kết bài

  • Tình huống truyện là một thành công lớn của truyện ngắn nói chung và của tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa” nói riêng.
  • Với tình huống truyện lạ mắt sẽ tạo ra tài năng của tác giả.

Tổng hợp một số bài mẫu phân tích tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa

Tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 1

Nam Cao đã từng có một ý kiến nghệ thuật rất hay và thâm thúy rằng: “Chao ôi! Nghệ thuật ko cần phải là ánh trăng lừa dối, cũng ko nên là ánh trăng lừa dối nhưng mà nghệ thuật chỉ có thể là những tiếng thống khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than. Và nhà văn ko được trốn tránh sự thực nhưng mà phải đứng trong lao khổ mở hồn ra để đón lấy những tiếng vang động của đời”. Ý kiến đó của nhà văn Nam Cao đã cho chúng ta những cảm nhận thâm thúy về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời, nhưng mà có thể tổng kết bằng mấy chữ ngắn gọn – “nghệ thuật vị nhân sinh”. Cùng với ý kiến đó, nhà văn Nguyễn Minh Châu trong các sáng tác của mình đã trình bày rất rõ lập trường của bản thân lúc liên tục tạo ra các tác phẩm làm rõ khởi nguồn của nghệ thuật thông qua số phận có phần xấu số của các nhân vật. Trong tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa, mối quan hệ giữa nghệ thuật nhưng mà cuộc đời cũng như trị giá nhân văn của tác phẩm đều xuất phát từ tình huống truyện rực rỡ, được tác giả xây dựng vô cùng ấn tượng.

Tình huống truyện có thể hiểu là hoàn cảnh, bối cảnh của một câu chuyện nhưng mà trong đó có một hoặc một vài sự kiện đặc thù xảy ra, nhưng mà theo như Nguyễn Minh Châu đó là “tình thế của câu chuyện, là khoảnh khắc nhưng mà trong đó sự sống xuất hiện rất đậm đặc”. Và chính tình huống truyện đã trở thành chìa khóa then chốt, là điểm tựa để tác giả dễ dàng làm nổi trội cuộc sống cũng như phong cách của toàn nhân vật, đồng thời cũng là cách để tác giả bộc lộ những tư tưởng, những suy nghĩ của của mình. Và trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa tình huống truyện ở đây là một tình huống mang tính nhận thức thông qua hai bức tranh, một là bức tranh ở bãi biển sáng sớm và bức tranh thứ hai chính là bức tranh ở tòa án của huyện. Điểm chung là chúng đều chứa đựng những nghịch lý bất thần, từ đó để lại cho nhiếp ảnh Phùng, cũng như độc giả những nhận thức mới mẻ về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống.

Tình huống truyện trước hết diễn ra trên bãi biển, mở đầu với chuyện thợ chụp ảnh Phùng được giao nhiệm vụ chụp lấy một bức ảnh đẹp về cảnh biển buổi sáng sương mù để in làm bộ lịch nghệ thuật. Với tâm thế của một nhà nghệ thuật chân chính khát khao cái đẹp, Phùng đã phục kích ở bãi biển này tới cả chục ngày, tuy nhiên vẫn chưa chụp được bức nào thật sự đáng giá. Trong lúc người nghệ sĩ quyết định chọn một bức ảnh trong số ảnh đã chụp được làm kết quả báo báo, thì bất thần anh lại gặp được một cảnh “đắt” trời cho, cảnh nhưng mà suốt đời cầm máy Phùng chưa bao giờ thấy được nhưng mà người nghệ sĩ đã xuýt xoa ví như “một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ”. Hình ảnh chiếc thuyền lưới vó dưới ánh rạng đông mờ ảo, với những gam màu hồng hồng của ánh nắng rạng đông tạo nên một “vẻ đẹp thực đơn giản và toàn bích”, nhưng mà đứng trước cảnh tượng đó người nghệ sĩ thấy trái tim mình thắt lại, bối rối, rồi đưa máy lên chụp “liên thanh” hết cả một phần tư cuốn phim. Thậm chí người nghệ sĩ đã nhận định rằng bản thân đã “khám phá ra chân lý của sự toàn thiện, khám phá ra khoảnh khắc trong ngần của tâm hồn”. Đây có thể nói là sự phát hiện của một người nghệ sĩ chân chính, người có thể hiểu, khám phá và chỉ cần lướt qua cũng đã có thể nắm bắt được cái thần của bức tranh, nắm bắt được vong linh của sự vật. Và cũng từ tình huống truyện thông qua phát hiện thứ nhất của nghệ sĩ Phùng, nhà văn Nguyễn Minh Châu đã khôn khéo bộc lộ ý kiến của mình về cái đẹp “bản thân cái đẹp là đạo đức”. Thế nhưng đối lập hoàn toàn với cái cảnh “đắt” trời cho, với bức tranh toàn thiện, toàn mỹ, thì bước xuống từ chính con thuyền đó lại là hai con người đọng lại như một nỗi ám ảnh, trên con thuyền đó cũng có những mảnh đời xấu số, những nỗi khốn khổ của một gia đình làng chài lênh đênh trên sóng biển ẩn dưới cái vẻ đẹp thơ mộng tới ko thực trong mắt người nghệ sĩ. Tiếng thét của người đàn ông dường như đã xé tan cái bức họa toàn bích “Cứ ngồi nguyên đấy. Động đậy tao làm thịt cả mày đi hiện giờ”. Bóng người hiện rõ hơn, đó là một người phụ nữ xấu xí, thô kệch, mặt đầy rỗ, trông mỏi mệt sau một đêm dài thức kéo lưới, người đàn ông đi sau mái tóc tổ quạ, chân đi hình chữ bát, ánh mắt độc dữ nhìn chằm chằm vào tấm lưng người phụ nữ. Rồi một cuộc bạo hành gia đình diễn ra ngay trước mắt Phùng, gã đàn ông rút thắt lưng quất liên tục vào vợ, mồm rít lên những tiếng căm hờn “Mày chết đi cho ông nhờ. Chúng mày chết hết đi cho ông nhờ”, những tưởng chỉ có quân thù mới đối với nhau như thế chứ ko phải là một cặp vợ chồng. Người phụ nữ yên lặng, nhẫn nhục chịu đựng, ko chống trả cũng ko chạy trốn. Tất cả những sự việc kinh hoàng đó diễn ra nhanh quá, khiến Phùng chưa thể phản ứng lại được, bởi chỉ mới 5, 10 phút trước nó còn là một cảnh “đắt” trời cho, còn hiện giờ lại là một cảnh kinh khủng, Phùng ko thể hiểu nổi những gì đang xảy ra trước mắt. Chỉ kịp vứt máy ảnh chạy tới ngăn cản, rồi anh chàng lại chứng kiến tiếp cảnh đứa đàn ông vì thương mẹ nhưng mà đánh lại cả bố, nó lại căm thù bố như quân thù, như ác quỷ. Cuối cùng những con người đó rời đi chỉ để lại một bãi cát mênh mông và hoang vắng, ko còn bóng vía của một cảnh “đắt” trời cho nhưng mà người nghệ sĩ chộp được ban nãy. Tương tự tổng kết lại tình huống truyện trên bãi biển mở ra bằng một bức họa tuyệt diệu, toàn bích, sau đó bị phá vỡ bởi cảnh tượng gia đình toang hoang, thù ghét lẫn nhau cũng bởi chính những con người bước xuống từ chiếc thuyền trong sương sớm. Và cái phát hiện tưởng như trong sáng, tổng hợp vẻ đẹp chân thiện mỹ đó hóa ra lại ẩn chứa những điều gớm ghê và đáng sợ.

Tình huống truyện thứ hai diễn ra trong tòa án huyện, trước những nhận thức của mình về gia đình của người phụ nữ làng chài, Phùng và Đẩu (chánh án của toà án huyện) đã có ý muốn giúp chị ly hôn. Thế nhưng trái với những mong đợi về việc người phụ nữ này có thể thoát khỏi cảnh bạo hành, thì chị lại một mực ko muốn ly hôn: “Con lạy quý tòa, quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được, đừng bắt con bỏ nó,…”. Phản ứng đó của người phụ nữ làng chài khiến cả Phùng và Đẩu vô cùng khó hiểu, gian phòng trở thành ngột ngạt và khó chịu vô cùng. Cũng từ đây Phùng mở đầu nhận thức được nỗi lòng của người phụ nữ, hóa ra chị cam chịu nhẫn nhục từng đó năm, rốt cuộc cũng chỉ vì một chục đứa con đang chờ ăn trên chiếc thuyền của hai vợ chồng chị. Qua lời lý giải của người phụ nữ, Đẩu cũng hiểu ra rằng mình ko hiểu nỗi khốn khổ của một người phụ nữ, đặc thù lại là người phụ nữ làm nghề chài lưới nhưng mà ko có người đàn ông lèo lái những ngày mưa bão, trở trời. Mình bản thân chị ko thể nào gồng gánh nuôi nấng từng đó đứa con nhưng mà ko có chồng, những nỗi vất vả đó cả Phùng và Đẩu sẽ chẳng bao giờ hiểu được bởi họ ko phải là chị, ko phải là một người phụ nữ có số kiếp xấu số và chịu đựng hy sinh vì con cái. Và trong cuộc đời khổ cực của người phụ nữ làng chài cũng có những lúc chị cảm thấy hạnh phúc lúc được nhìn thấy các con ăn no, chỉ bấy nhiêu đấy thôi cũng đáng để cho chỉ đánh đổi bằng những trận đòn, sự nhẫn nhục, chịu đựng chung sống với gã chồng vũ phu. Ngay lúc này đây trong đầu Phùng và Đẩu mới vỡ ra một lẽ rằng cái có lý nó tồn tại ngay trong nghịch lý của cuộc sống, sự cố chấp ko ly hôn của người phụ nữ nếu chỉ nhìn từ vựng trí khách quan của hai người thì đó là nghịch lý tới khó hiểu, thế nhưng đứng vào vị trí của người phụ nữ đó thì nó lại trở thành có lý. Rốt cuộc phụ nữ hy sinh, chịu đựng cũng chỉ vì con cái, vì muốn con được ăn no, được lớn lên, và được có một gia đình đầy đủ cả cha lẫn mẹ. Ko chỉ vậy xét từ vựng trí của người phụ nữ làng chài, thì sự vũ phu của chồng cũng chỉ vì khổ quá, chị hiểu chồng và bênh vực chồng, người đã có ơn với chị, và chị trân trọng gia đình, mái ấm của mình, ko muốn nó sự xáo trộn nào cả.

Tương tự thông qua hai tình huống truyện ở bờ phá và ở tòa án huyện, tác giả Nguyễn Minh Châu đã cho chúng ta những nhận thức rõ nét hơn về cách nhìn nhận cuộc đời và con người. Chúng ta ko thể chỉ nhìn nhận sự vật một cách phiến diện, nhưng mà phải có cái nhìn đa diện nhiều chiều, ko thể chỉ muốn thu lấy một vẻ đẹp tĩnh nhưng mà bỏ qua sự tồn tại của con người, cũng ko thể vì tôn thờ nghệ thuật tuyệt đối nhưng mà bỏ qua những sự thực, những trái ngang bất công đang tồn tại đằng sau nó, nhưng mà lúc làm nghệ thuật quan trọng nhất người nghệ sĩ phải đi sâu vào cuộc đời để thấm thía, để cảm nhận vẻ đẹp thật sự ko ở đâu xa trong chính tâm hồn của con người. Bởi nghệ thuật thì xa nhưng cuộc đời thì gần. Đồng thời tình huống truyện cũng cho chúng ta những cảm nhận rõ ràng hơn về vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ làng chài.

Tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 2

Nguyễn Minh Châu là một nhà văn tiền phong trong thời kỳ đổi mới, người được xem là “ko thể thay thế” cho thời đoạn văn học này. Hành trình sáng tác của ông trải qua hai thời kỳ chống Mỹ và thời kỳ đổi mới sau 1975. Ở thời kỳ đổi mới Nguyễn Minh Châu được coi là “người mở đường tinh nhanh và tài năng”, truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” là một truyện ngắn rực rỡ của ông. Truyện xoáy sâu vào bức tranh hiện thực đời thường của người lao động ở một vùng ven biển miền Trung sau chiến tranh. Trình bày cái nhìn thâm thúy của

tác giả về cuộc sống và băn khoăn về thân phận con người. Thành công và nghệ thuật nổi trội của Nguyễn Minh Châu trong tác phẩm là xây dựng tình huống truyện vô cùng lạ mắt.

Đối với truyện ngắn, tình huống truyện giữ vai trò là hạt nhân của cấu trúc thể loại, nó chính là cái hoàn cảnh riêng (thời kì, ko gian, sự việc diễn ra trong thời kì, ko gian đó,…) được tạo nên bởi một sự kiện đặc thù làm cho tại đó, cuộc sống hiện lên rực rỡ nhất và tư tưởng của tác giả cũng được bộc lộ rõ nét nhất.

Có ba loại tình huống phổ quát trong truyện ngắn: tình huống hành động, tình huống tâm trạng và tình huống nhận thức. Tình huống hành động nhằm hướng tới hành động có tính bước ngoặt của nhân vật, tình huống tâm trạng chủ yếu khám phá diễn biến tình cảm, xúc cảm của nhân vật và tình huống nhận thức chủ yếu giảng nghĩa phút giây “tỉnh ngộ” chân lý của nhân vật. Tình huống trong “Chiếc thuyền ngoài xa” thuộc loại tình huống nhận thức.

Tình huống truyện được xây dựng bởi những nghịch lí, qua con mắt của nghệ sĩ Phùng. Trước tiên là ngoài bãi biển, khía cạnh nghịch lý của tình huống. Bức tranh tự nhiên thật đẹp dưới con mắt của thợ chụp ảnh. Một cảnh đẹp trời cho trên một vẻ đẹp mờ sương, toàn bích: hình ảnh chiếc thuyền lướt vó nhạt nhòa trong làn sương mù màu trắng buổi rạng đông. Phát hiện đó khiến người nghệ sĩ cảm thấy sung sướng hạnh phúc, tưởng tâm hồn mình được tẩy rửa, trở lên trong trẻo, tinh khôi lúc bắt gặp tận Thiên, tận Mỹ. Trong truyện ngắn, Nguyễn Minh Châu đã tạo ra tình huống truyện hết sức lạ mắt: Nghệ sĩ Phùng tới ven biển miền Trung chụp tấm ảnh cho cuốn lịch năm sau, anh thấy cảnh đẹp như tranh vẽ. Phùng đã phục kích mấy buổi sáng nhưng mà chưa chụp được bức nào. Sau một tuần lễ suy nghĩ tìm kiếm Phùng quyết định thu vào cuốn lịch năm sau bức ảnh cảnh thuyền đánh cá thu lưới lúc rạng đông. Đó là chiếc thuyền ngoài xa trong màn sương sớm đẹp như tranh vẽ cảnh đẹp tới mức Phùng thấy “có nhẽ suốt cuộc đời cầm máy ảnh chưa bao giờ tôi thấy một cảnh đắt trời cho tương tự”… cái khoảnh khắc đó hạnh phúc tràn trề tâm hồn mình. Do cái đẹp tuyệt đỉnh ngoại cảnh vừa đem lại “Phùng nhanh chóng bấm máy

thu lấy một cảnh ko dễ gì gặp trong đời”. Nhưng lúc đó, lúc chiếc thuyền đâm thẳng vào bờ Phùng thấy hai vợ chồng làng chài đi xuống, anh chứng kiến những người chồng đánh vợ hết sức man di, lão đàn ông hùng hổ, mặt đỏ gay, hắn rút trong người ra một chiếc thắt lưng quất túi bụi vào lưng người đàn và lão vừa đánh vừa thở hộc hộc, hai hàm răng nghiến ken két, mỗi phát quất xuống hắn lại nguyền rủa bằng cái giọng đớn đau. Đứa con ko thể đứng yên nhìn mẹ bị đánh, đã giành được chiếc thắt lưng, ưỡn thẳng người vung chiếc khóa sắt quất vào khuôn ngực trần vạm vỡ cháy nắng. Ba hôm sau, cũng trong màn sương sớm Phùng lại chứng kiến cảnh lão đàn ông đánh vợ, cả chị gái tước đoạt dao găm nhưng mà đứa em trai định dùng để bảo vệ người mẹ đáng thương. Phùng ko thể ngờ rằng đằng sau bao cảnh đẹp tựa mộng mị lại là bao ngang trái của đời thường.

Ngoài ra là khía cạnh nhận thức của tình huống trình bày qua những phát hiện về đời sống của hai nhân vật Phùng và Đẩu.

Phùng nhận thấy cái đẹp của ngoại cảnh có lúc che khuất cái xấu của đời sống. Lúc đầu, người nghệ sĩ ngây ngất trước vẻ đẹp hình thức của hình ảnh con thuyền nhưng sau đó Phùng nhìn thấy vẻ đẹp ngoại cảnh đó đã che lấp cuộc sống nhức nhối bên trong con thuyền. Cái xấu cũng có thể làm cái đẹp bị khuất lấp. Lúc tìm hiểu sâu về gia đình hàng chài, Phùng thấy cuộc sống nhức nhối đó làm che lấp đi vẻ đẹp của thành viên trong gia đình. Trước đó, anh hàng chài cũng là một người hiền lành, ko bao giờ đánh vợ, người đàn ông chính là nạn nhân của nghèo đói lam lũ đã trở thành vũ phu, thô bạo, đánh vợ như để giải thoát tâm lý, nỗi khổ thường nhật. Vẻ đẹp của người phụ nữ yêu chồng, thương con, biết thấu hiểu, cam chịu và hiểu lí lẽ. Chính từ những sự phức tạp đó, Phùng nhìn thấy rằng để hiểu được sự thực đời sống ko thể nhìn đơn giản, người nghệ sĩ phải có cái nhìn đa chiều và thâm thúy hơn.

Ở nhân vật Đẩu – với tư cách là thẩm phán huyện, ở Đẩu cũng đã đọng lại những phát hiện. Đằng sau cái vô lý là cái có lý, việc người phụ nữ bị chồng hành tội là vô lý nhưng người phụ nữ đó ko muốn rời bỏ chồng lại có lý do riêng. Đằng sau cái tưởng chừng đơn giản lại chất chứa nhiều thứ phức tạp.

Thuở đầu, Đẩu tưởng ly hôn là cách khắc phục dứt điểm sự việc, nhưng sau lúc nghe những lời phân trần của người phụ nữ từng trải anh nhìn thấy quan hệ của họ có nhiều ràng buộc phức tạp hơn. Từ những điều chiêm nghiệm của Phùng và Đẩu mang lại một bài học: muốn khắc phục những vấn đề của đời sống, ko chỉ dựa vào thiện chí, pháp luật hoặc lý thuyết sách vở nhưng mà phải thấu hiểu cuộc sống và cần có giải pháp thiết thực.

Thành công trong truyện ngắn chính là việc Nguyễn Minh Châu xây dựng được tình huống truyện rực rỡ, lạ mắt, nhấn mạnh mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời. Người đọc ngộ ra từng điều sau những tình huống truyện mang ý nghĩa thâm thúy, càng thêm thấm thía về lẽ đời. Tác giả đã mang đến cho người đọc những cái nhìn mới mẻ về con người về đời sống

Tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 3

Sự thành công của một truyện ngắn hay một cuốn tiểu thuyết phần lớn do nghệ thuật tạo ra tình huống truyện của tác giả. Sự thành công của Nguyễn Minh Châu trong truyện ngắn “Chiếc thuyền ngoài xa” cũng ko ngoài điều đó. Vậy muốn phân tích nghệ thuật tạo nên tình huống truyện trong truyện ngắn này trước tiên là phải hiểu tình huống truyện là gì? Tình huống truyện là hoàn cảnh riêng (thời kì, ko gian; sự việc diễn ra trong thời kì, ko gian đó …) được tạo nên bởi một sự kiện đặc thù làm cho tại đó, cuộc sống hiện lên đậm đặc nhất và tư tưởng của tác giả cũng được bộc lộ rõ nét nhất. Đối với truyện ngắn, tình huống giữ một vai trò rất quan trọng của truyện, là hạt nhân của cấu trúc thể loại

Có ba loại tình huống phổ quát trong truyện ngắn: tình huống hành động, tình huống tâm trạng và tình huống nhận thức. Nếu tình huống hành động chủ yếu nhằm tới hành động có tính bước ngoặt của nhân vật, tình huống tâm trạng chủ yếu khám phá diễn biến tình cảm, xúc cảm của nhân vật thì tình huống nhận thức chủ yếu giảng nghĩa phút giây “tỉnh ngộ” chân lý của nhân vật. Tình huống trong Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu thuộc loại tình huống nhận thức.

Trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa, Nguyễn Minh Châu đã tạo ra tình huống truyện hết sức lạ mắt: Anh phóng viên Phùng đang làm mướn việc đi săn ảnh nghệ thuật và phong cảnh để làm lịch. Một buổi sáng sớm anh đi trên bãi hiển, anh bỗng phát xuất hiện một bức tranh tuyệt tác của tự nhiên, đó hình ảnh một chiếc thuyền ngoài xa nhấp nhoáng trong màn sương sớm, lúc ẩn lúc hiện. Cảnh vật hiện lên trước mặt anh phóng viên Phùng là “một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ. Mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe” bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào “Toàn thể quang cảnh từ đường nét tới ánh sáng đều hài hòa và đẹp, một vẻ đẹp đơn giản và toàn bích” đã khiến Phùng bối rối và trong trái tim Phùng “như có gì bóp thắt vào”, và trong cái phút giây bối rối đó Phùng “tưởng chính mình vừa khám phá thấy cái chân lý của sự toàn thiện, khám phá thấy cái ko khí trong ngần của tâm hồn”. Cái đẹp tuyệt đỉnh của ngoại cảnh đã mang lại “khoảnh khắc hạnh phúc tràm ngập tâm hồn Phùng” và Phùng đã bấm máy liên tục để thu hết vẻ đẹp tuyệt đỉnh của cảnh vật vào trong ống kính của mình.

Thế nhưng, lúc chiếc thuyền vào tới bờ thì một sự thực trần truồng phơi bày trước Phùng, một sự thực bi thương, đó là hình ảnh những con người lao động nghèo khổ, xơ xác, như ko hề có chút thú vui, hạnh phúc nào cả. Phùng nghe tiếng anh hàng chài quát vợ “Cứ ngồi nguyên đấy. Động đậy tạo làm thịt cả mày đi hiện giờ” rồi nhìn cảnh anh hàng chài “mặt đỏ gay, lão rút trong người ra một chiếc thắt lưng của lính ngụy ngày xưa… quất túi bụi vào lưng người phụ nữ, hắn vừa đánh vừa thở hồng hộc, hai hàm răng nghiến ken két, cứ mỗi nhát quất xuống lão lại nguyền rủa bằng cái giọng rên rỉ đớn đau: “Mày chết đi cho ông nhờ. Chúng mày chết hết đi cho ông nhờ!”trong lúc đỏ thì người phụ nữ nhẫn nhục cam chịu tất cả những sự việc đó diễn ra làm cho Phùng “ngạc nhiên tới mức, trong mấy phút đầu tôi cứ đứng há mồm ra nhưng mà nhìn…”. Điều làm cho Phùng càng ngạc nhiên sững sờ hơn lúc nhìn cảnh thằng Phác lao vun vút tới chỗ bố nó, giằng lấy cái thắt lưng trong tay bố nó “liền rướn thẳng người vụng chiếc khóa sắt quật vào giữa khuôn ngực trần vạm vờ cháy nắng có những đám lông đen như hắc ín, loăn xoăn từ rốn mọc ngược lên” của bố nó để bảo vệ mẹ nó. Tình huống truyện này đã đưa ra những vấn đề đầy nghịch lý, nghịch lý giữa cái đẹp của nghệ thuật với sự trần

Nghịch lý giữa người vợ tốt bị hành tội nhưng vẫn ko bỏ chồng, nghịch lý giữa sự vũ phu tàn bạo của anh hàng chài với vợ nhưng ko bỏ vợ. Với tình huống của truyện, nhà văn Nguyễn Minh Châu đã đặt ra một vấn đề rất quan trọng để người đọc suy nghĩ, đó là mối quan hệ giữa văn học, nghệ thuật với cuộc sống. Nghệ thuật là một cái gì xa vời như chiếc thuyền ngoài xa trong màn sương sớm mờ ảo, còn cuộc sống thì rất cần như con thuyền lúc đã vào tới bờ. Hay nói một cách khác, Nguyễn Minh Châu cho rằng nghệ thuật trước hết phải gắn liền với cuộc sống, phải phản ánh chân thực cuộc sống và góp phần cải tạo cuộc sống, làm cho cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn. Ý kiến này của Nguyễn Minh Châu rất gần với ý kiến của nhà văn Nam Cao “nghệ thuật ko cần phải là ánh trăng lừa dối, ko nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật chỉ có thể là tiếng thống khổ kia, thoát ra từ những kiếp lầm than… (Trăng sáng)”.

Một tình huống truyện khá lạ mắt nữa nhưng mà Nguyễn Minh Châu đã tạo ra trong truyện ngắn này đó là lúc người phụ nữ được Đẩu (Bao Công của cái chuyện ven biển này) mời tới huyện để khuyên người phụ nữ ly hôn với chồng. Sau lúc dùng các giải pháp giáo dục, răn đe người chồng ko có kết quả, Đẩu với tư cách là thẩm phán huyện – đã khuyên người vợ nên ly hôn với chồng để khỏi bị hành tội, ngược đãi, để sống một cuộc sống cho ra con người. Đẩy tin giải pháp của mình là hợp lý, đúng mực, trình bày lòng tốt của mình. Nhưng sau buổi nói chuyện với người phụ nữ thì mọi phép tắc, mọi suy nghĩ của anh đều bị người phụ nữ chất phác, lam lũ từ chối, ko chấp nhận. Người đàn đó đã nhìn thấu suốt cả cuộc đời mình, những điều nhưng mà Đẩu và cả Phùng chưa bao giờ nhìn thấy được: “lòng chú tốt nhưng các chú đâu có phải là người làm ăn…cho nên các chú đâu có thể hiểu được cái việc của các người làm ăn lam lũ, khó nhục…”, ” là bởi các chú ko phải là phụ nữ, chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người phụ nữ trên một chiếc thuyền ko có đàn ông…”, “Nữ giới ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ ko phải sống cho mình như ở trên đất được! Mong các chú lượng tình cho cái sự lỗi thời. Các chú đừng bắt tôi bỏ nó!”.

Những lời lẽ của người phụ nữ khiến “Một cái gì mới vừa vỡ ra trong đầu vị Bao Công của cái phố huyện miền biển”. Đẩu chợt nhìn thấy rằng lòng tốt của

anh hóa ra phi thực tiễn. Anh bảo vệ pháp luật bằng sự thông hiểu sách vở nhưng trước thực tiễn nhiều chủng loại, muôn nỗi, anh trở thành kẻ thơ ngây.

Những lời lẽ của người phụ nữ đã giúp Đẩu nhìn thấy những nghịch lý của đời sống – những nghịch lí buộc con người phải chấp nhận một cách chua chát “trên thuyền phải có một người đàn ông dù hắn man rợ, tàn bạo”. Từ đây, Đẩu có thể đã mở đầu hiểu ra rằng muốn con người thoát ra khỏi cảnh thống khổ, u tối, man rợ cần thiết những giải pháp thiết thực chứ ko phải chỉ là lòng tốt, thiện chí hoặc các lí thuyết đẹp tươi nhưng xa vắng thực tiễn.

Tình huống này cùng với tình huống trên của truyện, Phùng đã nhìn thấy rằng để hiểu được sự thực đời sống ko thể nhìn một cách đơn giản, phải đi sâu vào thực tiễn cuộc sống để hiểu được thực tiễn cuộc sống, những nghịch lý nhưng cổ lý của cuộc sống.

Tóm lại, trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa nhà văn Nguyễn Minh Châu đã tạo nên những tình huống truyện khá lạ mắt, tạo cho người đọc sự suy nghĩ về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống và đặt ra một vấn đề hết sức quan trọng của xã hội là lúc nhìn cuộc sống chúng ta phải có cái nhìn đa chiều, chúng ta mới hiểu cuộc sống thâm thúy hơn. Nếu nhìn cuộc sống một cách nông cạn, theo cảm tính, theo sách vở… thì chúng ta chưa thể hiểu hết được những nghịch lý nhưng hợp lí của thực tiễn cuộc sống.

Tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 4

Sau năm 1975, văn học trở về với cuộc sống thường nhật. Và Nguyễn Minh Châu cũng là một trong số những nhà văn tiên phong đổi mới. Ông khám phá nghệ thuật ở phương diện thế sự, làm cho người đọc ý thức hơn về những vấn đề phức tạp của đời sống. Từ đó, con người ý thức hơn về cuộc sống. Từ “Mảnh trăng cuối rừng” cho tới “Chiếc thuyền ngoài xa” là một quá trình thay đổi ko chỉ về quan niệm nhân sinh nhưng mà còn về cả về quan niệm nghệ thuật. Tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa đã trình bày rõ quan niệm của Nguyễn Minh Châu về nghệ thuật và văn học. Cùng phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa.

Trước lúc tìm hiểu và phân tích phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, chúng ta cần nắm được những nét chính về tác giả cũng như tác phẩm.

Nguyễn Minh Châu là nhà văn của quân đội. Ông sinh năm 1930 mất năm 1989, quê ở Thanh Hóa. Nguyễn Duy tên thật là Nguyễn Duy Nhuệ. Ông hăng say tham gia cách mệnh cùng góp sức trong công cuộc kháng chiến chống Mỹ. Năm 1965, ông từng làm tiểu đội trưởng tiểu đội dân quân trực chiến tại khu vực cầu Hàm Rồng.

Năm 1966, ông tòng ngũ tham gia đấu tranh nhiều chiến trường thảm khốc nhất của cuộc kháng chiến. Sau lúc xuất ngũ, làm việc tại Tuần báo Văn nghệ thuộc Hội Nhà văn Việt Nam và là Trưởng Đại diện của báo này tại phía Nam. Ông là một trong những nhà văn tiến phong của thời kỳ đổi mới. Nguyễn Minh Châu luôn đi sâu khám phá đời sống ở phương diện thế sự.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy tác phẩm mang đậm dấu ấn phong cách tự sự triết lý của ông. Truyện ngắn này được in trong tập truyện cùng tên xuất bản năm 1987. Chiếc thuyền ngoài xa là truyện ngắn tiêu biểu cho hướng tiếp cận đời sống từ góc độ thế sự của Nguyễn Minh Châu ở giai đoạn sáng tác thứ hai.

Đối với truyện ngắn hay tùy bút, tình huống truyện chính là yếu tố then chốt, có vai trò quan trọng trong việc trình bày tư tưởng và nội dung của tác phẩm. Tình huống truyện cũng là cơ sở để tác giả xây dựng câu chuyện một cách lạ mắt cũng như thu hút sự chú ý của người đọc.

Nhìn chung tình huống truyện được phân thành ba loại cơ bản là tình huống hành động, tình huống tâm trạng và tình huống nhận thức. Nếu tình huống hành động chủ yếu nhằm tới hành động có tính bước ngoặt của nhân vật trong truyện, tình huống tâm trạng thì chủ yếu khám phá diễn biến tình cảm hay xúc cảm của nhân vật, thì tình huống nhận thức lại chủ yếu giảng nghĩa phút giây “tỉnh ngộ” trong chân lý của nhân vật. Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy nó thuộc tình huống nhận thức.

Tình huống truyện theo Nguyễn Minh Châu chính là “Đôi lúc người ta nghĩ ra một cái tình thế xảy ra câu chuyện thật hay và thế là coi như xong một nửa. Nó là cái cớ vững chắc hết sức cụ thể và mang tính riêng ở đó tình tiết và nhân vật nương tựa vào nhau để thực hiện đắc lực tất cả ý định của tác giả”.

Đối với truyện ngắn, tình huống truyện tạo nên các sự kiện đặc thù gây tác động mạnh mẽ tới đời sống nhân vật và ở đó quan niệm nhân sinh của tác giả hiện lên rõ nét. Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy tình huống truyện là một hoàn cảnh đầy trái ngang. Đó là tình huống nhận thức của nhân vật để dẫn tới những phút giây tỉnh ngộ sau này của nhân vật. Tình huống truyện nằm ở hai phát hiện của nhân vật Phùng – đặc thù ở cảnh Phùng và Đẩu gặp lại sức phụ nữ ở tòa án huyện.

Có thể thấy, phân tích tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy nó gắn liền với hai phát hiện của người nghệ sĩ và sự “vỡ ra” của chánh án sau lúc nghe câu chuyện của người phụ nữ hàng chài.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa trước hết cần nói đến tới vẻ đẹp của con thuyền ngoài xa. Phùng là một nghệ sĩ nhiếp ảnh được phân công nhiệm vụ tới một vùng biển để chụp ảnh sẵn sàng cho bộ sưu tập năm sau. Anh đã phục kích mấy buổi sáng nhưng vẫn chưa chụp được tấm nào vừa ý. Sau gần một tuần lễ suy nghĩ, tìm kiếm, Phùng quyết định thu cảnh đánh cá vào lúc rạng đông. Và đó cũng là lúc Phùng phát hiện vẻ đẹp của chiếc thuyền ngoài xa.

Ở cự ly xa, đó là một chiếc thuyền lưới vó trong cảnh biển mờ sương. Là một người nghệ sĩ, Phùng thẩm định quang cảnh đó rất đẹp, rất quý và cũng rất hiếm gặp. “Có nhẽ suốt một đời cầm máy chưa bao giờ tôi thấy được cảnh “đắt” trời cho tương tự: trước mặt tôi là bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ”.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, người đọc thấy Phùng đang đứng trước một bức tranh tự nhiên ko chỉ mang vẻ đẹp cổ truyền nhưng mà đó là một vẻ đẹp ko thể gặp lại lần thứ hai. Bức tranh đó có sự hài hòa giữa đường nét, ánh sáng cho tới màu sắc. “Mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng do ánh mặt trời chiếu vào”, chỉ với vài đường nét phác họa, tác giả đã vẽ ra một quang cảnh tuyệt vời như những bức tranh cổ thi.

Ko chỉ có hình ảnh tự nhiên, trong bức tranh đó còn có sự xuất hiện của con người “Vài bóng người lớn trẻ em ngồi im phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum khum”. Con người cũng như cảnh vật đều yên lặng, con người như cũng muốn hòa cùng cảnh vật và cũng ko muốn phá vỡ bầu ko khí yên tĩnh này. Con thuyền đang chuyển động nhưng dường như lại đứng yên trong phút giây nó xuất hiện trước mắt Phùng.

Điều đặc thù đó là quang cảnh đó “được nhìn qua những cái mắt lưới và tấm lưới nằm giữa hai chiếc gọng vó” y hệt “cánh một con dơi”. Các từ láy liên kết với hình ảnh so sánh đã góp phần cho thấy vẻ mơ hồn, huyền ảo, tinh khôi và sự hài hòa giữa con người và tự nhiên. Vẻ đẹp đó làm người nghệ sĩ phải rung động. Đối diện với hình ảnh “chiếc thuyền ngoài xa” với vẻ đẹp “đơn giản và toàn bích” làm cho Phùng cảm thấy “bối rối, trong trái tim như co cái gì bóp thắt vào”.

Đây là trạng thái vừa xao xuyến vừa căng thẳng tới nghẹt thở lúc lần trước hết anh phát hiện cái đẹp quý giá tới thế. Anh liên tưởng tới câu nói “bản thân cái đẹp chính là đạo đức” và tưởng như chính bản thân mình đã vừa khám phá ra “chân lý của sự toàn thiện, khám phá thấy cái khoảnh khắc trong ngầm của tâm hồn”.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, người đọc dễ dàng nhìn thấy với Phùng, cái đẹp hướng con người tới những trị giá đạo đức, những điều thanh cao trong sạch “chân – thiện – mỹ”. Cái đẹp đó còn có thể thanh lọc tâm hồn con người, tẩy rửa đi những lấm lem của đời sống.

Vì ý thức được vai trò của cái đẹp đối với đời sống con người, Phùng đã phấn đấu thu giữa hết lấy mọi khoảnh khắc đó để dâng tặng cho đời. Chính vì vậy, anh đã “bấm liên thanh một hồi hết một phần tư cuốn phim, thu vào chiếc Praktica” cái đẹp tuyệt đỉnh đó. Sau này, bức ảnh chiếc thuyền ngoài xa của Phùng có mặt “trong các gia đình sành nghệ thuật”.

Đây có thể được xem là một phần thưởng cao quý, một cách khẳng định tài năng của những người làm nghệ thuật đều khát khao. Qua việc Phùng phát hiện bức ảnh tuyệt bích của tự nhiên trong cảnh sương mờ đó, tác giả muốn nhấn mạnh vai trò, công dụng của nghệ thuật. Nghệ thuật phải hướng con người tới cái đẹp, “chân – thiện – mỹ” ở đời. Và người nghệ sĩ phải là người phải biết phát hiện, rung cảm và dâng tặng cái đẹp đó cho đời.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa còn trình bày ở thảm kịch của gia đình người phụ nữ làng chài. Lúc tiếp cận chiếc thuyền ở cự ly gần, Phùng lại phát xuất hiện thêm bao điều. Đó là những xấu xí trong cuộc sống của một gia đình ngư gia. Chưa kịp ngắm nhìn tuyệt tác tự nhiên thì bỗng chốc “chiếc thuyền đăm thẳng vào chỗ Phùng đang đứng”. Từ trên thuyền bước xuống một người đàn ông và một người phụ nữ.

Hai nhân vật này đều có vẻ ngoài hoàn toàn đối lập với quang cảnh nên thơ. Người phụ nữ “trạc ngoài bốn mươi”, thân hình “cao lớn với những đường nét thô kệch”. Còn khuôn mặt người phụ nữ thì rỗ mặt, “tái ngắt” và “mỏi mệt sau một đêm thức trắng kéo lưới”. Còn người đàn ông thì xuất hiện với “mái tóc tổ quạ”, “chân đi chữ bát”, “hai con mắt đầy vẻ độc dữ”.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy trong tác phẩm ko chỉ xuất hiện những con người với vẻ ngoài xấu xí, thô kệch, nhưng mà đó còn là một cảnh bạo hành vi phạm đạo đức, sự xáo trộn luân thường đạo lý trong chính gia đình đó. Đôi vợ chồng đi về phía bãi xe tăng. Người đàn ông “trút cơn giận như lửa cháy bằng cách dùng chiếc thắt lưng quật túi bụi vào lưng người phụ nữ”. Lão vừa đánh vừa nguyền rủa bằng một giọng rên rỉ “mày chết … cho ông nhờ”.

Nhưng thằng Phác – con của gia đình hàng chài, đã tìm tới kịp lúc để chở che cho mẹ mình. “Nó giằng được chiếc thắt lưng” rồi quật vào khuôn ngực của ba nó. Thế nhưng, lão đàn ông dáng cho nó hai cái tát rồi bỏ đi về phía chiếc thuyền. Thế nhưng, ko chỉ cảnh bạo hành đó khiến Phùng bất thần nhưng mà còn chính là sự nhẫn nhục, cam chịu tới mức nhu nhược của người phụ nữ lúc bị đánh.

Trước những trận đòn roi của chồng, chị “ko hề kêu một tiếng, ko chống trả, cũng ko tìm cách chạy trốn”. Hay chứng kiến cảnh thằng Phác đánh cha và bị cha đánh, chị chỉ có thể “ôm chầm lấy nó rồi lại buông ra, chắp tay vái lấy vái để, rồi lại ôm chầm lấy”. Trước bức tranh hiện thực cuộc sống trần truồng đó xuất hiện, Phùng đã phải trải qua biết bao thái cực không giống nhau của xúc cảm.

Nếu đứng trước chiếc thuyền ngoài xa Phùng cảm thấy rung động và thăng hoa trước cái đẹp, thì giờ đây chứng kiến chiếc thuyền ngoài xa đó ở cự ly gần Phùng lại chỉ có thể “ngạc nhiên tới mức (…) há mồm ra nhưng mà nhìn”. Rồi sau đó, anh liền vội “vứt chiếc máy ảnh xuống đất, chạy nhào tới”. Anh ngạc nhiên bởi sự thực quá trớ trêu, nghiệt ngã.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, người đọc nhìn thấy nếu chiếc thuyền ở ngoài xa là biểu tượng của vẻ đẹp toàn thiện toàn bích hướng con người tới những trị giá đạo đức, thì giờ đây chiếc thuyền – nhìn từ cự ly gần lại trở thành hiện thân của sự nghèo nàn, bạo hành, là sự thay đổi vị trí xáo trộn luân thường đạo lý – chồng đánh vợ, con đánh cha.

Hành động “vứt chiếc máy ảnh” của Phùng như nói lên anh ko cần giữ lại bức ảnh cảnh đắt trời cho này nhưng mà trong phút giây này chuyện quan trọng nhất đối với Phùng chính là cứu người phụ nữ. Chiếc thuyền tuyệt đẹp trong biển trời mờ sương bỗng chốc là những trái chiều trớ trêu tới mức gần như Phùng ko tin vào điều mình vừa tận mắt chứng kiến. Đẹp và xấu, thiện và ác, giữa tâm hồn trong ngần và những dằn vặt đớn đau, tất cả hòa lẫn vào nhau trong cùng một quang cảnh.

Đặt Phùng trong tình huống trái ngang đó, nhà văn muốn đặt ra mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống. Nghệ thuật phải vì cuộc sống, người nghệ sĩ phải biết đấu tranh nhìn nhận đúng mực về sự vật, hiện tượng. Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy nhà văn ko được cực đoan, phiến diện một chiều nhưng mà phải có cái nhìn xa và gần, từ bên ngoài tới bên trong thì mới có thể thẩm định đúng thực chất của sự vật hiện tượng.

Kế bên vẻ đẹp ẩn sâu của con thuyền ngoài xa cùng với thảm kịch gia đình của người đàn hàng chai thì tình huống truyện của tác phẩm còn trình bày ở câu chuyện người phụ nữ hàng chài kể ở tòa án huyện. Ấn tượng ban sơ của Phùng về người phụ nữ là sự xấu xí, nghèo khổ, cam chịu nhẫn nhục tới đáng thương. Lần đầu, Phùng gặp người phụ nữ ở bãi xe tăng. Đó là người phụ nữ xấu xí thô kệch nhưng quan trọng hơn đó là sự cam chịu lúc bị chồng đánh bà ko hề kêu la hay chống trả. Lần thứ hai, Phùng gặp người phụ nữ đó cũng chính tại nơi chỗ cũ và cũng trong hoàn cảnh cũ – tự nguyện rút vào bãi xe tăng cho chồng đánh. Lần thứ ba, gặp lại nhưng trong một hoàn cảnh khác – tòa án huyện.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy vì cứu người phụ nữ bị bạo hành nên Phùng bị thương và được đưa vào trạm xá bệnh viện. Tại đây, anh tình cờ gặp người phụ nữ tới tòa án huyện. Bà tới đây theo lời mời của chánh án Đẩu để bàn về công việc gia đình. Sau bức màn, Phùng yên lặng lắng tai chị một cách tỉ mỉ. Lúc mới tới, chị “sợ sệt, bối rối” rồi “tìm tới một góc tường để ngồi”, đôi mắt chị lúc ngước lên nhìn Đẩu lúc thì khúm núm hướng nhìn xuống đất.

Nhưng lúc nghe Đẩu nói về việc ly hôn, chị lại “chắp tay lạy vái lia lịa” và van xin “Con lạy quý tòa (…), quý tòa bắt tội con cũng được, bỏ tù con cũng được, đừng bắt con bỏ nó”. Qua ba lần gặp mặt, Phùng vẫn mang ấn tượng về người phụ nữ vẫn ko đổi – một người phụ nữ thât học, thô kệch. Những lời van xin của chị trước Đẩu làm Phùng cảm thấy “gian phòng ngủ lồng lộn gió biển như bị hút hết ko khí, trở thành ngột ngạt”, ko chịu nổi anh liền vén màn bước ra.

Lúc thấy Phùng, người phụ nữ cứ ngỡ anh là nhân chứng cho việc bà bị chồng đánh đập – là chứng cớ để Đẩu bắt chị ly hôn. Nhưng sau lúc thấy Phùng và Đẩu ko còn ép buộc người phụ nữ ly hôn nữa, bà liền thổ lộ câu chuyện đời mình. Qua câu chuyện của người phụ nữ, Phùng hiểu vì tình thương con nhưng mà chị ko muốn ly hôn, chấp nhận bị đánh đập và hành tội để nuôi con lớn khôn. “Ông trời sinh ra người phụ nữ là để đẻ con, rồi nuôi con cho tới lúc lớn khôn (…) Nữ giới ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ ko thể sống cho mình”.

Trong quá trình phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, người đọc thấy rằng bà hiểu rõ với nghề đi biển này cần một người đàn ông trụ cột “Chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người phụ nữ trên chiếc thuyền ko có đàn ông.”, “phụ nữ hàng chài chúng tôi cần thiết người đàn ông lèo lái phong ba.. để cùng làm ăn nuôi nấng đặng một sắp con”. Phùng hiểu chính vì tình thương con, trách nhiệm của một người mẹ nhưng mà chị sẵn sàng bỏ qua hết tất cả. Người phụ nữ ko chỉ thương con nhưng mà còn là một người phụ nữ thấu hiểu bao dung và hết sức vị tha.

Nếu ko nghe câu chuyện của người phụ nữ, người nào sẽ biết được đằng sau vẻ cộc tính có phần hung bạo của người đàn ông là một người từng “cục tính nhưng hiền lành”, chấp nhận mọi lầm lỡ trẻ tuổi của người phụ nữ. Người phụ nữ cũng biết, cũng hiểu vì sao người đàn ông lại đánh mình. Vì đó chính là cách ông xả stress nỗi uất ức, bức bách “bất kể lúc nào thấy khổ là lão xách tôi ra đánh”.

Người phụ nữ tự nhận tất cả mọi tội tình về mình “cái lỗi chính là đám phụ nữ ở thuyền đẻ nhiều quá, nhưng mà thuyền lại chật”. Điều hạnh phúc của người phụ nữ cũng rất bình dị. Người phụ nữ nói về những lần vui vẻ hiếm hoi của gia đình mình “Ở trên thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hòa thuận, vui vẻ”, “vui nhất là ngồi nhìn đàn con chúng tôi được ăn no”.

Nói về những điều đó “mặt chị bừng sáng lên như một nụ cười”. Đây cũng chính là động lực giúp bà vượt qua mọi khó khăn. Từ câu chuyện đó, Phùng chợt nhìn thấy, người phụ nữ tuy vẻ bên ngoài thô lỗ, quê mùa nhưng sâu bên trong là một người thâm thúy hiểu lẽ đời, giàu tình mến thương cũng như sự hy sinh.

Lúc phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy nhà văn tiếp tục đặt nhân vật Phùng vào một tình huống đầy nghịch lý. Đó là phát hiện người phụ nữ hàng chài với những tranh chấp giữ dáng vẻ thái độ bên ngoài và tâm hồn bên trong. Từ đó, Nguyễn Minh Châu đã đặt ra vấn đề về cách nhìn nhận và thẩm định con người. Con người vốn ko hề đơn giản nhưng mà vô cùng phức tạp. Người nghệ sĩ cần phải biết lắng tai hòa nhập vào đời sống.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy nhà văn Nguyễn Minh Châu đã xây dựng một tình huống truyện cuốn hút và lạ mắt. Phía sau bức ảnh tuyệt đẹp là những đớn đau, ngang trái trong gia đình người phụ nữ. Phía sau vẻ ngoài xấu xí là một vẻ đẹp tâm hồn bị khuất lấp của người phụ nữ. Từ tình huống đó nhưng mà tính cách của các nhân vật và chủ đề tư tưởng của tác phẩm được trình bày. Nhân vật Phùng cũng chính là hóa thân của tác giả. Một góc nhìn tinh tế, khách quan đầy khám phá của nhà văn và cũng là một trái tim cháy bỏng vì cuộc đời.

Tình huống truyện trong Chiếc thuyền ngoài xa thuộc tình huống nhận thức, mang tính khám phá, phát hiện về sự thực đời sống – Đây cũng là đặc điểm chính của tình huống nhận thức. Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa, ta thấy nó đã nhấn mạnh mối quan hệ gắn bó giữa nghệ thuật và cuộc sống. Qua đó, nhà văn nhắn gửi tới mọi người cần phải hòa mình vào cuộc sống và có cái nhìn đa chiều để có thể khám phá ra những vẻ đẹp khuất lấp của cuộc sống và có thể nhìn thẳng vào đúng thực chất vấn đề.

Tương tự thông qua tình huống truyện trong tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa, nhà văn Nguyễn Minh Châu đã trình bày rất nhiều thông điệp có ý nghĩa thâm thúy về cuộc sống và nghệ thuật. Chúng ta ko thể đơn giản hay sơ lược lúc nhìn nhận thẩm định về một hiện tượng sự vật nhưng mà cần có cái nhìn đa diện đa chiều. Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa cũng giúp người đọc cảm thu được ý nghĩa nhân văn của tác phẩm cùng phong cách nghệ thuật của nhà văn.

……………………………………………

Phân tích tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa ngắn gọn

Tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 1

Nguyễn Minh Châu là một cây bút lớn của nền văn học Việt nam hiện đại. Ông có nhiều đóng góp cho văn học của dân tộc trong thời kì kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đặc trưng tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa” là một trong những truyện ngắn tiêu biểu của tác giả sau năm 1975. Nhà văn đã xây dựng được một tình huống truyện lạ mắt.

Đối với truyện ngắn, tình huống truyện là yếu tố then chốt và có vai trò quan trọng. Tình huống truyện cũng là cơ sở để tác giả xây dựng câu chuyện lạ mắt, thu hút sự chú ý của người đọc.

Trong truyện ngắn, “ Chiếc thuyền ngoài xa” bao trùm tác phẩm là cách Nguyễn Minh Châu xây dựng tình huống nhận thức mang ý nghĩa khám phá và phát hiện đời sống. Truyện xoay quanh tới chuyến đi thực tiễn của nhân vật phùng ở vùng biển miền Trung. Trong chuyến đi này, nhân vật Phùng có những chuyển biến nhận thức rất thâm thúy.

Tình huống truyện diễn ra với hai phát hiện đầy trái ngược của nhiếp ảnh Phùng. Phát hiện thứ nhất là vẻ đẹp của chiếc thuyền ngoài xa trong sương sớm. Sau mấy ngày hy vọng, Phùng bất thần khám phá vẻ đẹp của con thuyền được bao bọc “trong bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào”. Đối với Phùng đang đi tìm kiến cái đẹp thì đây là một cảnh đắt trời cho. Quang cảnh đó hiện lên như một bức tranh toàn bích. Và đối với một người nghệ sĩ như Phùng, đứng trước cảnh đẹp đó, Phùng vô cùng xúc động và hạnh phúc. Anh đã liên tục bấm máy ghi lại khoảnh khắc đắt giá nhưng mà hiếm lúc có được lần hai như này.

Tuy nhiên, đây mới là phát hiện thứ nhất của nhân vật Phùng. Lúc con thuyền vào gần bờ cũng chính là lúc Phùng phát xuất hiện nghịch cảnh trái ngược hoàn toàn với lần phát hiện thứ nhất. Bước xuống từ con thuyền kia là hình ảnh con người nhưng xấu xí và thô kệch. Từ ngoại hình cho tới tính cách đều toát lên là những con người lam lũ nghèo khổ. Và tiếp nữa, Phùng phát xuất hiện cảnh bạo hành ngay trước mặt mình. Hình ảnh người đàn ông vùng biển đánh đập man di người vợ của mình. Kèm theo đó là những lời nguyền rủa vô cùng thậm tệ. Đáng ngạc nhiên hơn là hình ảnh trẻ thơ như thằng Phác cũng lao vào đánh bố để bảo vệ mẹ. Những cảnh này xưa nay vốn trái lại với luân thường đạo lý. Nhưng hôm nay đây, Phùng được chứng kiến tận mắt những hình ảnh chân thực nhất. Sau những phát hiện đầy bất thần tương tự, dường như trong nhận thức của nhân vật Phùng đã có sự thay đổi.

Tình huống truyện tiếp theo là cuộc hội thoại giữa Phùng, Đẩu và người phụ nữ làng chài ở toà án huyện. Nhân vật Phùng tiếp tục được thay đổi nhận thức và Đẩu cũng là nhân vật rút ra được nhiều bài học cuộc sống. Trái với lời khuyên của Đẩu dành cho người phụ nữ làng chài là hãy bỏ chồng vì ko thể nào sống được với gã đàn ông vũ phu đày đọa người phụ nữ tương tự. Nhưng ko, tưởng chừng là những lời khuyên tâm thành đó người phụ nữ sẽ nghe theo nhưng người phụ nữ đó lại xin tòa ko ly hôn với người đàn ông đó. Tưởng nghe đâu đầy trái ngược vì ko người nào muốn sống cùng với người đàn ông vũ phu. Ngay cả Đẩu và Phùng cũng đều hết sức ngạc nhiên. Nhưng sau tất cả những điều phi lí đó lại trở thành những phép tắc vô cùng thuyết phục trong hoàn cảnh của người phụ nữ làng chài. Cả phùng và Đẩu đều được nghe những câu chuyện ruột gan từ đáy lòng của người phụ nữ làng chài trong cuộc sống mưu sinh trên biển phải cần tới bàn tay của người đàn ông. Cuộc trò chuyện này cũng giúp Đẩu và phùng nhìn thấy được nhiều chân lý của cuộc sống và giúp hai nhân vật nhận thấy được còn rất nhiều góc khuất đằng sau cuộc sống.

Thông qua tình huống truyện của “Chiếc thuyền ngoài xa” Nguyễn Minh Châu trình bày rất nhiều thông điệp có ý nghĩa thâm thúy. Ko thể đơn giản, sơ lược lúc nhìn nhận thẩm định một hiện tượng nhưng mà cần có cái nhìn đa diện, nhiều chiều.Thông qua đó, nhà văn cũng nêu lên thông điệp về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời. Người nghệ sĩ ko thể đứng từ xa để nhìn ngắm cuộc sống nhưng mà phải kéo gần khoảng cách giữa nghệ thuật và cuộc đời. Tình huống truyện cũng góp phần tô đậm trị giá nhân đạo của tác phẩm.

Tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 2

Nguyễn Minh Châu là người mở đường tinh nhanh và tài hoa của nền văn học trong thời đoạn đổi mới sau năm 1975. Đứng trước sự thay đổi của thời đại, nhận thức được nhu cầu đổi mới văn học, Nguyễn Minh Châu đã người tiền phong gieo những hạt giống trước hết trên trục đường đổi mới đó. Nếu như trong thời đoạn trước Nguyễn Minh Châu sáng tác theo cảm hứng sử thi đậm nét, sau năm 1975 ông đã chuyển sang cảm hứng thế sự với những vấn đề về đạo đức và triết lý nhân sinh. “Chiếc thuyền ngoài xa” là truyện ngắn xuất sắc được sáng tác theo cảm hứng thế sự đó. Truyện ngắn đã xây dựng được tình huống rực rỡ, qua đó trình bày được những tư tưởng triết lí nhân sinh nhưng mà Nguyễn Minh Châu muốn gửi gắm.

Chiếc thuyền ngoài xa kể về chuyến đi thực tiễn của nghệ sĩ thợ chụp ảnh tên Phùng, qua tình huống bất thần nhưng mà Phùng bắt gặp trên bãi biển tác giả đã trình bày được cái nhìn thâm thúy về cuộc sống cũng như sự trằn trọc về số phận của con người trong thời đoạn đổi mới.

Tình huống truyện của “Chiếc thuyền ngoài xa” cũng là tình huống đầy nghịch lý nhưng mà người nghệ sĩ Phùng đã phát hiện lúc tác nghiệp trên bãi biển. Anh Phùng nhận nhiệm vụ tới vùng biển Miền Trung, cũng là nơi anh cùng đồng chí cầm súng đấu tranh giành lại độc lập cho dân tộc, tự do cho nhân dân để chụp bộ ảnh làm lịch. Sau nhiều ngày chụp ảnh, Phùng đã phát xuất hiện khoảnh khắc trời cho, đó là khoảnh khắc cảnh biển trong cái hồng hồng của sương sớm vô cùng thơ mộng, Phùng đã tiếp cận được cảnh chiếc thuyền ngoài xa vô cùng thơ mộng, anh đã bấm máy liên tục để ghi lại cảnh sắc trời cho này.

Tuy nhiên, cũng tại bãi biển đó anh đã chứng kiến một nghịch cảnh của cuộc sống – cảnh bạo hành trong gia đình làng chài sống trong chính chiếc thuyền kia, từ một trong những con thuyền bước ra một người đàn ông to lớn, thô lỗ, phía sau là người phụ nữ khốn khổ, đáng thương. Người đàn ông vừa đánh vừa chửi người phụ nữ bằng những lời nói thậm tệ, tàn nhẫn nhất, trong lúc đó người phụ nữ ko hề phản kháng, cũng ko cầu xin van lài nhưng mà chỉ yên lặng hứng chịu những trận đòn roi tàn nhẫn.

Cái nghịch lý của tình huống trình bày trong sự đối lập giữa quang cảnh tự nhiên đẹp tươi, toàn bích nhưng trong quang cảnh đó lại tồn tại những cảnh đời đen tối của những người dân nghèo. Lúc chứng kiến cảnh bạo lực gia đình, Phùng đã ném máy ảnh xuống đất để chạy lại giúp sức người phụ nữ nhưng lại bị nạn nhân hậu chối quyết liệt. Chính nghịch cảnh cùng thái độ của người phụ nữ hàng chài làm cho Phùng ko sao hiểu được.

Người phụ nữ xấu số, nạn nhân của bạo lực gia đình bị chính chồng của mình ngược đãi nhưng vẫn cam chịu sống với người đàn ông tàn nhẫn, vũ phu. Lúc biết được trận đòn roi trên bãi biển chỉ là một trong rất nhiều trận đòn khác “ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng”, Phùng cũng như độc giả sững sờ, ko thể tin nổi trước thái độ cam chịu một cách mù quáng của người phụ nữ đó. Ko những thế, lúc được Phùng và Đẩu giúp sức để bỏ đi người đàn ông vũ phu, thoát khỏi cuộc sống đọa đày như trong địa ngục thì người phụ nữ đó đã quyết ko bỏ chồng, quỳ xuống van lạy để ko bỏ chồng và bênh vực cho người chồng tàn nhẫn đó.

Qua câu chuyện của người phụ nữ hàng chài, Phùng và Đẩu cũng đã nhìn thấy nhiều góc khuất tối tăm của cuộc sống, từ đó Phùng cũng nhận thức thâm thúy về nghệ thuật và cuộc sống. Cái đẹp ngoại cảnh nhưng mà Phùng phát hiện chỉ là cái đẹp tươi hình thức nhưng sâu bên trong cái đẹp tươi đó lại che khuất đi những cái khốn khổ của đời sống. Lúc mới phát xuất hiện quang cảnh trời cho, Phùng đã đắm chìm trong khát khao thông minh nghệ thuật, cảm thấy nhẹ nhõm như được thanh lọc con người, nhưng sau đó anh lại phát xuất hiện sự thực xù xì, tàn nhẫn bên trong cái quang cảnh toàn bích đó.

Cái đẹp của quang cảnh tự nhiên có thể che khuất đi sự thực tàn nhẫn thì cũng chính cái sự thực, nghịch lý của cuộc sống cũng có thể làm cho cái đẹp bị khuất lấp, bởi lúc nhận thức được những góc khuất của cuộc sống, nhìn lại bức tranh cảnh biển nhưng mà mình đã chụp ảnh, Phùng lại cảm thấy trằn trọc, nhức nhối với những suy tư về cuộc sống.

Từ cái phức tạp của góc khuất cuộc đời, Phùng bỗng nhìn thấy rằng, để hiểu được sự thực của đời sống ko chỉ nhìn nhận, thẩm định bên ngoài nhưng mà cần nhìn sâu vào thực chất của cuộc sống đó, người nghệ sĩ phải có cái nhìn đa diện nhưng mà ko thể nhìn như “chiếc thuyền ngoài xa”.

Ko chỉ nhận thức về nghệ thuật, mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời nhưng mà câu chuyện của người phụ nữ còn mang tới bước ngoặt về nhận thức về con người và xã hội của Phùng. Đằng sau dáng vẻ cam chịu một cách vô lý đáng trách lại là một người phụ nữ hiểu biết, đáng thương. Dù bị đánh đập nhưng người phụ nữ đó quyết ko chịu bỏ chồng vì có lý do riêng của mình, chị ta muốn những đứa con có một gia đình hoàn chỉnh, được ăn no. Người phụ nữ đó cũng hiểu về người chồng của mình, rằng sự tàn nhẫn ngày nay ko phải là thực chất nhưng mà do người đàn ông đó quá khổ.

Để khắc phục những vấn đề của cuộc sống ko chỉ dựa vào thiện chí, tấm lòng, pháp luật nhưng mà còn cần sự thấu hiểu về cuộc sống và có giải pháp thiết thực, bởi điều người phụ nữ mong muốn ở đây ko phải sự giải thoát khỏi người chồng vũ phu nhưng mà là một giải pháp để cuộc sống đỡ nghèo khổ, khốn khó.

Tương tự, tình huống truyện của Chiếc thuyền ngoài xa ko chỉ là phát hiện mang tính khám phá của Phùng nhưng mà còn là tình huống nghệ thuật rực rỡ được dựng lên để trình bày những ý kiến, triết lí nhân sinh thâm thúy của Nguyễn Minh Châu.

Tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 3

Đối với một tác phẩm truyện ngắn điều làm nên vong linh và thành công của truyện đó chính là tình tiết thu hút. Và để cho ra đời được một tình tiết thu hút yêu cầu tác giả phải xây dựng được một tình huống truyện trau chuốt, mỹ mãn. Chiếc thuyền ngoài xa là một truyện ngắn như thế. Với một tình tiết tài tình, bất thần Nguyễn Minh Châu đã truyền tải thành công được ý tưởng của mình và để lại nhiều ấn tượng khó quên trong lòng độc giả.

Trước tiên ta cần hiểu tình huống truyện là gì nhưng mà lại có vai trò quan trọng tới như thế. Tình huống truyện là cách sắp xếp các sự việc, ko gian, thời kì, nhân vật theo một trình tự hợp pháp để thông qua đó nhân vật hiện lên với màu sắc tâm lý rõ nét nhất, làm nổi trội chủ đề của tác phẩm.

Thông thường trong truyện ngắn có ba loại tình huống truyện phổ quát: tình huống hành động; tình huống nhận thức và tình huống tâm trạng. Trong đó, tình huống hành động là xây dựng hành động có tính bước ngoặt cho tạo hình nhân vật; tình huống tâm trạng thiên về xúc cảm, diễn biến tâm lí nhân vật ở mặt trong và mặt ngoài còn tình huống nhận thức là những phút giây nhân vật tự chiêm nghiệm; tự tỉnh ngộ những chân lí thông qua những bối cảnh cụ thể. Truyện ngắn “ chiếc thuyền ngoài xa” được xây dựng trên tình huống truyện nhận thức.

Tình huống truyện trước hết được mở ra hết sức lạ mắt: Anh phóng viên Phùng là một tay săn ảnh nghệ thuật. Phùng có thể bỏ ra vài tuần đi công việc và vài ngày để tìm kiếm cho mình một bức ảnh đống ý. Vào một buổi sáng sớm lang thang trên bờ biển, anh vô tình bắt chụp khoảnh khắc tuyệt đẹp của đất trời sương mờ: hình ảnh con thuyền mở ảo trong sương sớm nhạt nhòa. Dưới con mắt người nghệ sĩ, cảnh vật đó hiện lên thật đẹp, thật nên thơ: vẻ đẹp trên mặt biển mờ sương như một bức tranh mực tàu của danh họa thời cổ, mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa và màu hồng của mặt trời. Con người mang dáng dấp của sự làm chủ, lớn lao đầy tự hào: ngồi im phăng phắc như tượng trên mũi thuyền đang hướng mặt vào bờ. Bức tranh tự nhiên hiện lên trong tâm tưởng người nghệ sĩ mang vẻ đẹp thanh nhã, toàn bích, gây nên xúc động “bóp nghẹn trái tim”. Và rồi từ cái đẹp, người nghệ sĩ đó thoảng thốt nhìn thấy rằng: À cái đẹp có sức lan tỏa vô cùng mãnh liệt, nó như gia vị làm sáng tâm hồn người, thanh lọc tâm hồn ta. Khoảnh khắc cái đẹp của tạo hóa lúc này choáng ngợp lấy tâm hồn Phùng, anh ko cưỡng nổi lòng mình bấm máy lia lịa để thu hết cái khoảnh khắc đáng giá vô ngần đó.

Thế nhưng lúc con thuyền cập bờ, bước ra từ bức tranh toàn bích đó lại là một câu chuyện đau xót. Đó là vẻ mỏi mệt, phờ phạc của những người hàng chài sau chuyến ra khơi nhọc nhằn nhưng mà chẳng thu được gì. Là hình ảnh của người chồng vũ phu, thẳng tay rút chiếc thắt lưng lính ngụy ngày xưa ra quật túi bụi vào lưng vợ mình, vừa đánh vừa nguyền rủa đay nghiến: “Mày chết đi cho ông nhờ, chúng mày chết hết đi cho ông nhờ,,,” Người phụ nữ ko hề phản kháng, phản kháng nhưng mà chỉ biết khóc lóc, van nài, cam chịu trong vô vọng, mặc cho ông chồng thẳng tay hành tội thể xác mình. Vì sao lại tương tự? Hiện diện trong tâm trí Phùng khiến anh không thể nào lí giải cho kì được. Chưa kịp định hình thì trước mắt anh hình ảnh một đứa trẻ nhỏ lao tới, đó có nhẽ là đứa con của mụ phụ nữ kia. Nó lao tới chỗ bố nó, giật chiếc thắt lưng rồi vung mạnh đập vào ngực bố nó để bảo vệ mẹ nó. Trời một đứa trẻ vì sao lại có thể làm như thế với người đã sinh ra nó có công dưỡng dục nó. Nghịch lý của của cuộc sống đã hiện diện quanh đây: một người vợ tốt bị hành tội nhưng vẫn ko bỏ chồng; một người chồng ghét vợ, đánh vợ nhưng ko bỏ vợ và một đứa con có thể sẵn sàng xuống tay với bố để bảo vệ mẹ;..Tình huống truyện đi từ những bất thần này tới bất thần khác, chuyển đổi linh hoạt, thống nhất đã bộc bạch nỗi niềm trằn trọc của Nguyễn Minh Châu, đó là mối quan hệ giữa nghệ thuật giữa văn học với cuộc sống con người. Bước ra từ một bức tranh toàn bích, đẹp tươi chưa chắc đã là một sự xuất sắc, thỉnh thoảng nó lại chính là một sự thực trần truồng. Nghệ thuật là một cái gì đó xa vời, mờ ảo như chiếc thuyền ngoài khơi xa; còn hiện thực cuộc sống lại chỉ được hiện diện lúc nó được quan sát một cách trực tiếp, rõ nét, tai nghe mắt thấy. Nghệ thuật chỉ vẹn tròn và có ý nghĩa chỉ lúc nó khắc họa được hết cuộc sống, phản ánh được cuộc sống, tăng trưởng cuộc sống tốt đẹp hơn. Nỗi lòng của Nguyễn Minh Châu cũng thay lời nhưng mà Nam cao muốn gửi gắm: “nghệ thuật ko cần phải là ánh trăng lừa dối, ko nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật chỉ có thể là tiếng thống khổ kia, thoát ra từ những kiếp lầm than… (Trăng sáng)”.

Đâu chỉ ngừng lại ở đó, Nguyễn Minh Châu còn mang tới một triết lý nhân sinh thâm thúy qua một tình huống rực rỡ nữa. Đó chính là phút giây tại huyện lúc người phụ nữ được bao công Đẩu hết sức khuyên răn, đưa ra đủ mọi thứ lí lẽ hợp tình hợp pháp trên đời nhưng người phụ nữ khem khổ kia vẫn xin ko bỏ chồng. Dưới con mặt người ngoài cuộc nhìn vào thì bỏ chồng là cách tốt nhất để giải thoát cho chị ta, để chị đó được sống cuộc sống tốt đẹp hơn thế nhưng chị ta lại xin, van nài ko cho bỏ chồng. Người phụ nữ đó có những lí lẽ cho riêng mình, người phụ nữ đó đã nhìn thấu suốt một cuộc đời, đã trải nghiệm những cái nhưng mà Đẩu và Phùng chưa bao giờ thấy được: “các chú đâu có thể hiểu được cái việc của các người làm ăn lam lũ, khó nhục…”, “ chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người phụ nữ trên một chiếc thuyền ko có đàn ông…”, “Nữ giới ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ ko phải sống cho mình như ở trên đất được!.

Những lời thở than người phụ nữ hàng chài khiến Đẩu và Phùng vỡ vạc được nhiều điều: Phán quyết bỏ chồng của Tòa dưới con mặt của người ngoài đó là sự giải thoát cho người phụ nữ nhưng thực ra nó lại là quyết định đánh đổi hết tất cả của người vợ; người phụ nữ dù mạnh mẽ tới đâu cũng cần có một bờ vai nương tựa, chở che; Người đàn ông vũ phu đó lại đáng thương hơn là đáng trách và một chân lý ko thể chối bỏ: những tri thức sách vở chỉ là kẻ thơ ngây trước thực tiễn muôn màu, muôn sắc, phức tạp.

Với hai tình huống truyện lạ mắt, bất thần được đặt xen kẽ, thống nhất trong tình tiết đã làm nổi trội lên chiều sâu tư tưởng và trị giá cho truyện ngắn. Thông qua truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa nhà văn Nguyễn Minh Châu muốn nhắn gửi tới độc giả một triết lý vô cùng thâm thúy: Để thấu hiểu hết cái sự đời ta ko nên chỉ ngắm nhìn nó qua lăng kính của sách vở nhưng mà phải đi sâu đi sát vào thực tiễn, tìm tòi, khám phá, và cảm nhận để có thể ngắm nhìn hết cái khối đa diện của cuộc sống.

Tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 4

Được thẩm định là một trong những “người mở đường tinh nhanh và tài năng” (Nguyên Ngọc) của văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới, Nguyễn Minh Châu xoành xoạch khát khao khám phá những khía cạnh phức tạp và bí mật của đời sống con người. Sau năm 1975, những sáng tác của Nguyễn Minh Châu trình bày những trằn trọc khôn nguôi của nhà văn trước những mảng tối hiện thực của cuộc sống thời kì hậu chiến. “Chiếc thuyền ngoài xa” là một trong những tác phẩm như thế. Trong truyện ngắn nhà văn có viết “Một cái gì đó vừa vỡ ra trong đầu vị Bao Công của cái phố huyện vùng biển, lúc này trông Đẩu rất nghiêm nghị và đầy suy nghĩ” Câu văn đã tô đậm ý nghĩa của tình huống truyện nhận thức được nhà văn xây dựng trong truyện ngắn này.

Truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa được viết năm 1983 đã trình bày được những khám phá quan trọng của nhà văn về cuộc sống và nghệ thuật ở thời kỳ mới. Thành công nổi trội về nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu trong tác phẩm này có thể kể tới việc xây dựng tình huống truyện vô cùng lạ mắt.

Tình huống truyện là một sự kiện đặc thù của đời sống được nhà văn mô tả trong tác phẩm của mình, tại sự kiện đó nhà văn đã làm sống dậy một tình thế thất thường có tính chất trái ngang gây bất thần trong quan hệ giữa các nhân vật, cũng qua sự kiện đó tính cách nhân vật được bộc lộ sắc nét, ý tưởng của nhà văn cũng được hiện hình khá trọn vẹn.

Tình huống truyện được chia ra rất nhiều loại, trong đó Chiếc thuyền ngoài xa là tình huống truyện nhận thức của nhà văn về cuộc đời và nghệ thuật qua sự trình bày nhận thức của nhân vật trong tác phẩm về vấn đề này.

Sau nhiều ngày tìm kiếm, Phùng đã phát xuất hiện một cảnh đẹp tuyệt vời để nhìn thấy bản thân cái đẹp cũng chính là một trị giá đạo đức và để thấy được những phút giây trong ngần của tâm hồn “Trong phút giây bối rối, tôi tưởng chính mình vừa khám phá thấy cái chân lý của sự toàn thiện, khám phá thấy cái khoảnh khắc trong ngần của tâm hồn” và Phùng đã bấm máy liên tục để thu hết vẻ đẹp tuyệt đỉnh của cảnh vật vào trong ống kính của mình.

Thế nhưng, Phùng đã phát xuất hiện một sự việc vô cùng tàn nhẫn trong đời sống hiện thực – đó là sự việc người đàn ông làng chài đánh đập, nguyền rủa vợ mình một cách bất nhẫn ngay trên bãi cát – nơi Phùng đang say sưa với cảm hứng thông minh nghệ thuật. Sự việc này khiến Phùng ngạc nhiên, đớn đau để từ đó nhìn thấy những điều phi lý, những sự thực trần truồng vẫn luôn tồn tại trong cuộc sống ngổn ngang quanh mình. Phùng đã từng trải qua chiến tranh, đã cầm súng để bảo vệ hòa bình và hạnh phúc cho con người nên anh ko thể chấp nhận nổi cách xử sự tàn nhẫn, độc ác của lão đàn ông kia. Đó chính là lý do khiến Phùng ko chỉ ngạc nhiên phẫn nộ nhưng mà còn có những hành động bột phát: Anh quăng chiếc máy ảnh xuống đất, xông vào ngăn cản hành động vũ phu của người đàn ông để bênh vực người phụ nữ xấu số, yếu ớt. Phản ứng trong tình cảm và hành động của Phùng lúc đó cho thấy anh ko chỉ là một người nghệ sĩ có niềm say mê với cái đẹp nhưng mà còn là con người có tấm lòng nhân ái và ý thức trách nhiệm. Cũng chính tấm lòng và trách nhiệm đó đã khiến anh dù hoàn thành nhiệm vụ của một phóng viên vẫn quyết định ở lại vùng biển thêm mấy ngày để cùng Đẩu khắc phục việc.

Sau đó, câu chuyện ở tòa án huyện: Cả Phùng và Đẩu đã phải đi từ bất thần này tới bất thần khác về người phụ nữ – nạn nhân của tình trạng bạo lực gia đình kia. Mang tâm lí của một người tự coi mình là ân nhân, xuất hiện để giúp sức, chở che bênh vực cho người phụ nữ xấu số để giúp chị ta thoát khỏi những thảm kịch trong cuộc sống của mình , Phùng và Đẩu đã vô cùng bất thần lúc người phụ nữ đó ko nghe theo lời khuyên, từ chối sự giúp sức và một mực van xin để ko phải bỏ chồng. Sự việc này bất thần tới mức Phùng vừa ngạc nhiên, vừa khó hiểu, vừa bị sốc tới mức căn phòng đang lộng gió biển nhưng mà anh có cảm giác như bị rút hết ko khí để trở thành ngột ngạt. Những cảm giác thâm thúy nhất, mãnh liệt nhất nhưng mà Phùng cảm thu được từ câu chuyện này lại có được chính từ phát hiện mới của anh về con người của người phụ nữ đó – đó là những phẩm chất thực sự ẩn giấu sau hình thức nhẫn nhục cam chịu và có phần u mê. Hóa ra, người phụ nữ đó hoàn toàn ko giống với những gì Phùng và Đẩu thấy: Đằng sau vẻ cam chịu nhẫn nhục là sự hiểu biết, lòng vị tha, tình mến thương thâm thúy – những phẩm chất chỉ có được ở một người có nhiều trải nghiệm cuộc đời và hiểu được ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Chị nhẫn nhục là vì thương con, chị cam chịu vì lòng khoan thứ, vị tha, vì thấu hiểu nguyên nhân dẫn tới những hành động độc ác vũ phu của người chồng và trên hết vì chị có một đức hi sinh vô bờ bến. Tất cả những điều này khiến cả Phùng và Đẩu ko thể tiếp tục nhìn chị ta bằng cái nhìn thương hại.

Và rồi “Một cái gì đó vừa vỡ ra trong đầu vị Bao Công của cái phố huyện vùng biển, lúc này trông Đẩu rất nghiêm nghị và đầy suy nghĩ”. Khát vọng, nhu cầu của con người và thực tiễn cuộc sống nhưng mà con người phải đương đầu: Người phụ nữ trong câu chuyện chỉ mong có một cuộc sống bình yên, êm ấm, mong được thấy những đứa trẻ ăn no, muốn thấy cảnh vợ chồng quây quần bên nhau để có những phút giây vui vẻ.

Chính những điều bất thần và đầy nghịch lý nhưng mà Phùng chứng kiến đã khiến anh ko thể tiếp tục nhìn cuộc sống bằng một cái nhìn giản đơn. Nó buộc anh phải suy nghĩ để nhận thức lại tất cả. Cuộc sống chứa đầy những phức tạp, bất thần con người ta muốn hiểu được thì cần đi sâu và nhìn nhận mọi thứ đa diện đa chiều hơn.

Qua tình huống truyện Nguyễn Minh Châu giúp ta nhìn thấy sự phức tạp ở đời sống con người với những hiện tượng ko dễ để thẩm định, những mối quan hệ ko dễ để giảng nghĩa lí giải. Ko phải tình cờ nhưng mà Nguyễn Minh Châu đã lựa chọn người kể chuyện trong truyện ngắn này là một người nghệ sĩ bởi chính sự nhạy cảm cái nhìn thâm thúy mang tính phát hiện và ý thức trách nhiệm với cuộc đời của nghệ sĩ Phùng đã giúp Nguyễn Minh Châu gửi gắm một quan niệm, một yêu cầu với nghệ thuật: Nghệ thuật cần hướng tới cái đẹp song nghệ thuật ko thể chỉ là chiếc thuyền ngoài xa. Nghệ thuật chỉ có ý nghĩa lúc bắt nguồn từ cuộc sống, là tiếng nói của đời sống trở thành một phần của cuộc sống này.

Tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 5

Nguyễn Minh Châu là một nhà văn có phong cách rất lạ mắt, trong mỗi tác phẩm của mình ông đều lồng ghép một triết lý sống thâm thúy gửi tới người đọc của mình.

Tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa” là một tác phẩm hay kể về số phận của người phụ nữ vùng biển nghèo khổ lam lũ, hy sinh cho chồng cho con ko than vãn, oán hờn nửa lời. Một đức hy sinh nhẫn nhịn, cam chịu tới tận cùng của mọi nỗi đau làm lay động trái tim người đọc thâm thúy.

Trong truyện ngắn của mình tác giả đã tạo ra tình huống truyện vô cùng lạ mắt. Anh phóng viên, thợ chụp ảnh Phùng đi thực tiễn săn ảnh nghệ thuật tìm cái đẹp hoàn mỹ trong cuộc sống để làm lịch. Nhưng rồi tình cờ anh gặp được một người phụ nữ tuổi trung niên, rồi phát xuất hiện một bức tranh tuyệt tác đó chính là hình ảnh chuyến thuyền ngoài xa nhấp nhoáng trong sương sớm, lúc ẩn lúc hiện, tự nhiên hiện lên rộng lớn trước mắt anh làm cho anh vô cùng mừng rỡ vì tìm được tuyệt phẩm của đời mình.

Chiếc thuyền ngoài xa thật đẹp biết bao, nhưng lúc nó lại gần thì anh phóng viên Phùng phải chứng kiến một sự thực đau lòng, bị thương đó hình ảnh những người nông dân lao động nghèo khổ. Họ đang làm việc một cách cực nhọc ko hề hạnh phúc. Anh nghe thấy người ngư gia quát tháo vợ với những lời lẽ tức giận, phẫn nộ “Cứ ngồi yên đấy. Động đậy tao làm thịt cả mày hiện giờ”. Hình ảnh người ngư gia hiện lên khuôn mặt đỏ căng, phừng phừng tức giận lão rút chiếc thắt lưng da ngày xưa quất túi bụi vào người phụ nữ trước mặt, rồi đánh xong dường như mệt quá hắn há mồm thở hồng hộc như con lợn đói ăn, hai hàm răng nghiến lại, cứ mỗi lên vùng thắt lưng lên rồi quăng xuống hắn lại rít lên “mày chết đi cho ông nhờ”.

Hình ảnh người phụ nữ nhẫn nhịn, chịu đựng mọi đòn roi những lời lăng nhục xỉa xói của chồng ko một lời oán thán, hay cãi lại, ko một sự phản kháng dù là yếu ớt nhất làm cho Phùng sững người ngạc nhiên. Rồi Phùng thấy một người đàn ông chạy tới chỗ người đàn ông trung niên kia cướp lấy thắt lưng trong tay ông bố của mình. Nó uất ức cầm chiếc thắt lưng và vung tay mạnh quật chiếc thắt lưng da vào vùng ngực của người đàn ông trung niên – chính là bố mình để bảo vệ người phụ nữ tội nghiệp là mẹ nó. Một hành động bột phát, một tình huống nghịch lý.

Tình huống truyện của tác giả vô cùng trái ngang, giữa một bên là sự huyền ảo, mê đắm của cái đẹp tựa như thần tiên long lanh trong sương sớm đó chính là hình ảnh chiếc thuyền đánh cá ngoài khơi, với sự thực phũ phàng về những thân phận con người sở hữu chiếc thuyền đánh cá đó.

Những số phận bị cuộc sống ngược đãi, lam lũ ko có hạnh phúc. Một tình huống truyện thật trái ngang, thảm kịch tạo nên dấu ấn khó phai trong lòng người đọc. Đồng thời trình bày ý kiến của tác giả là nghệ thuật trước hết phải gắn liền với đời sống thực tiễn của con người. Cũng giống như nhà văn Nam Cao đã từng nói “nghệ thuật ko cần phải là ánh trăng lừa dối, ko nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật chỉ là sự thống khổ thoát ra từ những kiếp người lầm than”.

Một tình huống nữa khá thảm kịch lạ mắt được tác giả xây dựng lên khiến người đọc ko khỏi ám ảnh và suy nghĩ: Đó là người phụ nữ được quan tòa mời tới để nhằm khắc phục vụ việc con đánh cha và khuyên người phụ nữ hãy ly dị với người chồng vũ phu khắc nghiệt kia đi, bởi chính quyền đã nhiều lần khuyên nhủ răn đe anh ta nhưng ko hề có sự cải thiện. Anh chồng vẫn thường xuyên đánh vợ rất tàn nhẫn. Tuy nhiên, người phụ nữ đã giảng giải, rằng phụ nữ sống ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ ko sống như những người trên đất được. Một người phụ nữ cam chịu và hiểu rõ nỗi khổ của thân phận mình, nên bà ko bao giờ oán thán.

Những lời lẽ tâm thành của người phụ nữ kia đã tạo điều kiện cho những người đại diện cho quan tòa, cho công lý công bình trong xã hội hiểu ra nghịch lý của cuộc đời đó là “Sống ở thuyền cần thiết một người đàn ông chèo lái dù hắn tàn bạo độc ác”. Những người làm mướn lý luôn muốn mang tới cuộc sống tốt đẹp cho những số phận những hoàn cảnh u tối, nhưng phải có giải pháp thực tiễn thích hợp, còn nếu giải pháp ko thỏa đáng thì lòng tốt sẽ trở thành thứ lý thuyết xa vắng thực tiễn, xa xỉ, xa hoa nhưng mà thôi.

Thông qua tình huống truyện này làm cho nhân vật Phùng nhìn thấy được thực chất thật sự của cuộc sống ko thể nhìn từ bên ngoài nhưng mà phải đi sâu vào bên trong nhiều phương diện không giống nhau thì mới có thể cảm nhận rõ được. Có những thứ lúc nhìn từ xa ta thấy chúng rất đẹp nhưng lại gần mới hiểu được những xấu xa, thống khổ bên trong nó.

Tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 6

Một trong những tác phẩm tạo nên tiếng vang của Nguyễn Minh Châu đó chính là “Chiếc thuyền ngoài xa”. Tác phẩm được in trong tập truyện ngắn “Bến quê” (1985). Thành công của Nguyễn Minh Châu trong tác phẩm này đó chính là xây dựng được tình huống truyện vô cùng lạ mắt. Thông qua tình huống truyện đó ta thấy được bức tranh hiện thực đời thường có phần trái ngang của những người lao động nghèo sau chiến tranh.

Để làm nên thành công của một tác phẩm truyện ngắn, ngoài khắc họa nhân vật có tính cách, có số phận rõ ràng thì tình huống truyện giữ vai trò là hạt nhân của toàn thể câu chuyện. Hình như chính tình huống truyện nhưng mà Nguyễn Minh Châu tạo ra đã khiến người đọc phải xoáy sâu cảm nhận để rồi tỉnh ngộ chính những chân lý nhưng mà nhân vật được trải qua.

Trong “Chiếc thuyền ngoài xa”, tình huống truyện được Nguyễn Minh Châu xây dựng bởi những nghịch lý. Đó là sự đối lập giữa nghệ thuật và thực tiễn. Câu chuyện mở ra bằng “bức tranh mực tàu của danh họa thời cổ” dưới con mắt của người nghệ sĩ Phùng. Đó là một vẻ đẹp hiếm có khó tìm, là “cảnh đắt trời cho” trong buổi rạng đông. Hình như người nghệ sĩ òa lên sung sướng vì tâm hồn mình được tẩy rửa, trở thành trong trẻo hơn bao giờ hết lúc bắt gặp được một quang cảnh đắt giá tương tự.

Đứng trước cảnh đẹp, người nghệ sĩ như Phùng phải cảm thán “có nhẽ suốt cuộc đời cầm máy ảnh chưa bao giờ tôi thấy một cảnh đắt trời cho tương tự”. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc tràn trề tâm hồn. Đấy thế nhưng, tác giả đã xây dựng tình huống truyện đầy nghịch lý lúc chỉ vừa phút trước Phùng hạnh phúc vì được nhìn thấy cảnh đẹp mê li, thì phút sau đã phải chứng kiến người chồng đánh vợ ngay trên chiếc thuyền đó.

Tiếng quát vợ của người đàn ông “Cứ ngồi nguyên đấy. Động đậy tao làm thịt cả mày đi hiện giờ”dường như làm nghệ sĩ Phùng chợt bừng tỉnh. Những thứ đẹp tươi lúc trước anh nhìn thấy giờ đã bị phá tan bởi vợ chồng hàng chài. Tác giả đã sử dụng những từ ngữ mạnh để mô tả sự thực nghiệt ngã đó, “Lão đàn ông ngay lập tức trở thành hùng hổ, mặt đỏ gay,…. quất túi bụi vào lưng người phụ nữ, lão vừa đánh vừa thở hồng hộc, hai hàm răng nghiến ken két, cứ mỗi nhát quất xuống lão lại nguyền rủa bằng cái giọng rên rỉ đớn đau”.Sự việc xảy tới khiến nghệ sĩ Phùng ngạc nhiên tới mức “trong mấy phút đầu, tôi cứ đứng há mồm ra nhưng mà nhìn”.

Ko ngừng lại ở đó, tác giả còn đẩy lên cao trào với hình ảnh thằng con chạy vụt tới giằng chiếc thắt lưng quật túi bụi vào người đàn ông để bảo vệ mẹ. Sự việc đó ko chỉ xảy ra một lần, nhưng mà hình như nó là thói quen hàng ngày của gia đình hàng chài. Nhưng điều đó lại khiến Phùng đắng cay nhìn thấy đằng sau những điều đẹp tươi của tự nhiên chính là sự thực trần truồng tới đau lòng. Đó ko thuần tuý là sự nghèo nàn nữa, đó là những điều trái với luân thường đạo lý.

Ko chỉ ngừng lại ở tình huống truyện nhưng mà nghệ sĩ Phùng trải qua nơi bờ biển miền Trung, tác giả còn làm cho Phùng và Đẩu phải thay đổi lối suy nghĩ cũ mòn của mình thông qua câu chuyện với người phụ nữ hàng chài.

Người phụ nữ hàng chài với vẻ ngoài vốn thô kệch nhưng lại tiềm tàng bên trong vẻ đẹp tâm hồn thâm thúy. Những tưởng, người phụ nữ bị chồng đánh đập mỗi ngày đó sẽ chỉ chờ thời cơ để được giải thoát. Nhưng ko, dù bị đánh đập, nguyền rủa bởi người chồng vũ phu, người phụ nữ đó vẫn van xin “quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được, đừng bắt con bỏ nó” lúc được tòa khuyên bỏ chồng.

Có nhẽ với một người phụ nữ hàng chài, ko có người đàn ông kế bên không thể nào vượt qua những lúc sóng gió ngoài biển kia. Thế rồi từ trong sâu thẳm nỗi lòng của người phụ nữ đó ta thấy đẹp hơn bao giờ hết. Dù người chồng vũ phu, bà biết, chánh án Đẩu biết, nghệ sĩ Phùng cũng biết. Nhưng người phụ nữ đó vẫn giữ trong mình sự bao dung, bảo vệ cho người chồng “Lão chồng tôi lúc đó là một anh đàn ông cục tính nhưng hiền lành lắm, ko bao giờ đánh đập tôi.”

Hình như người phụ nữ đó chẳng đổ lỗi cho số phận, cũng chẳng oán hờn người chồng. Có chăng người phụ nữ đó nghĩ do mình đẻ nhiều quá. Nhưng giữa cuộc đời u ám như thế, người phụ nữ hàng chài lại vẫn giữ được sự vị tha và những vẻ đẹp trong tâm hồn. Thú vui của người phụ nữ đó cũng thật đơn giản, “vui nhất là lúc ngồi nhìn đàn con tôi chúng được ăn no”.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa ta thấy được rõ nét tư tưởng và chủ đề nhưng mà Nguyễn Minh Châu muốn nhắc tới. Đó là những phát hiện thâm thúy về cuộc đời, con người của một người nghệ sĩ. Nghệ thuật ko thể tách rời với cuộc đời, để có những bức tranh đẹp đều phải bắt nguồn từ cội rễ đời sống và phản ánh đời sống một cách chân thực nhất.

Tình huống truyện được tác giả khôn khéo đan xen, nhờ đó cả chánh án Đẩu và nghệ sĩ Phùng vỡ ra nhiều điều. Trong đó cuộc sống hôn nhân ko đơn giản như mọi người vẫn nghĩ, nó ko dễ dàng khắc phục một cách dứt khoát được. Bởi chỉ có những người trong cuộc mới biết họ cần làm gì. Vậy nên ko nên thẩm định điều gì qua vẻ hình thức, tất cả phải dùng con mắt đa chiều để nhìn, dùng trái tim ấm nóng để cảm nhận và dùng lý trí để khắc phục.

Và thỉnh thoảng trong thực tiễn lòng tốt, thiện chí chưa chắc là điều người khác cần. Những điều đó cần phải gắn liền với thực tiễn, phải thấu hiểu họ trước lúc đưa ra sự giúp sức. Vì có thể trong mắt ta họ đang cần giúp sức, nhưng trong mắt họ đó là cuộc sống thường nhật, thân thuộc.

Tình huống truyện nhưng mà Nguyễn Minh Châu đã xây dựng cũng như tấm gương phản chiếu chính chúng ta – những con người đang sống vì bản thân. Thông qua đó, mỗi người cần phải nhìn nhận lại bản thân để hoàn thiện tư cách ngày càng tốt hơn.

Đặc trưng, thông qua tình huống truyện trong “chiếc thuyền ngoài xa” ta thấy được trị giá hiện thực và trị giá nhân đạo thâm thúy của nhà văn. Đó là những uẩn khúc trong đời sống, là nạn bạo hành gia đình và trận chiến bảo vệ quyền sống của mỗi người. Là sự san sớt và thông cảm của tác giả với những phận đời thống khổ, tủi nhục. Thông qua đó cũng như một lời lên án của tác giả, đấu tranh với cái xấu, cái ác còn tồn tại trong mỗi gia đình.

Phân tích tình huống truyện chiếc thuyền ngoài xa ta thấy được sự tinh tế và tài năng của tác giả. Thông qua mỗi tình huống, câu chuyện người đọc lại ngộ ra nhiều điều. Nó ko chỉ mang ý nghĩa hiện thực thâm thúy, tác giả còn mang tới cho người đọc những cái nhìn mới về con người, về nghệ thuật.

Tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa – Mẫu 7

Tình huống truyện của một tác phẩm văn học chính là nội dung về hoàn cảnh, bối cảnh nói chung của toàn thể câu chuyện nhưng mà trong đó sẽ nổi trội lên một hay vài sự kiện điểm nhấn xảy ra. Nhờ đó hình ảnh, số phận của nhân vật được tái tạo rõ hơn, những tâm tư, triết lý nhà văn đặt vào tác phẩm cũng được độc giả cảm nhận rõ hơn sâu trong đó. Ở chiếc thuyền ngoài xa thì tình huống truyện chính là việc Phùng tình cờ chứng kiến được một cảnh tượng bất thần, tương phản nhau ngay bên bờ phá.Nhằm mang đến hiệu quả cho nhân vật có được những khám phá, nhận thức thâm thúy, rõ hơn nhờ việc tạo tình huống truyện ấn tượng của nhà văn.

Trước nhất, từ xa là chiếc thuyền ngoài xa được nhiếp ảnh Phùng nhìn thấy , đây là cảnh thứ nhất. Phùng – một nghệ sĩ nhiếp ảnh của một tòa soạn báo. Vào một buổi sáng sớm thơ mộng, quang cảnh rạng đông buổi sáng trên biển lung linh, đẹp ở từng đường nét hài hòa. Phùng lâng lâng xen một tẹo bối rối, lòng vui sướng trước quang cảnh này, ảnh liền giơ máy ảnh chụp lia lịa từng khoảnh khắc này. Từ phía xa kia chiếc thuyền dần tiến vào bờ, xé toang đi màn sương mù tiến thẳng vào đất ngay mắt Phùng là một cảnh tượng vô cùng lạ lùng. Người phụ nữ từ trên thuyền bước xuống, theo sau chị ta là một người đàn ông thân hình vạm vỡ, rám nắng trên tay cầm dây thắt lưng bản to đang ko ngừng quất mạnh vào người chị ta. Người chồng này vô cùng thô bạo, hung hăng đánh vợ ko nương tay, vừa đánh vừa chửi những lời rất khó nghe. Dù vậy nào thì người vợ kia cũng đứng một chỗ chịu đòn, ko phản kháng, tránh né khiến Phùng vô cùng ngạc nhiên, xót thương. Lúc sau Thằng oắt con của họ lúc sau từ đâu chạy lại đánh bố để bảo vệ mẹ. Một cảnh tượng thứ hai tiếp nối cảnh thứ nhất làm cho Phùng ko kịp định hình, cảm thu được chuyện gì xảy ra. Hai quang cảnh cách nhau ko bao lâu nhưng để lại rất nhiều suy nghĩ trong người nhíp ảnh này, sự đối lập đó làm Phùng có phát hiện không giống nhau.

Một quang cảnh đẹp tuyệt mỹ, như tranh vẽ được tả là Quang cảnh bầu trời trong xanh, ẩn hiện những vệt nắng sớm mai, phía xa chiếc thuyền ẩn hiện. Một người với tâm hồn nghệ sĩ bay bổng như Phùng thì vẻ đẹp tự nhiên toàn bích này chính là cảm hứng để anh sáng tác. Phùng thưởng thức cảnh đẹp nhưng mà trong lòng “bối rối, trái tim như có người nào bóp thắt vào” và xúc cảm của anh lúc đấy ko diễn tả được, như đóng băng lúc bắt được cảnh đắt giá tương tự. Sống cuộc đời thiện lành, cái đẹp sẽ dung hòa và đem lại cho con người suy nghĩ sáng sủa, tích cực, có ý nghĩa hướng thiện.Như người xưa đã từng cho rằng: “Bản thân cái Đẹp là đạo đức”. Phùng, một người nghệ sĩ luôn đi tìm cái Đẹp nên trước quang cảnh đó anh chụp lia lịa, ưng ý với tác phẩm nghệ thuật ảnh chụp được qua ống kính.

Trái ngược với quang cảnh đẹp kia là một cảnh tượng bạo lực gia đình. Chứng kiến cảnh tượng này Phùng ngạc nhiên, ko tin vào mắt mình. Tình trạng man rợ như thế này, đàn ông nhưng mà lại cầm roi đánh phụ nữ ngay giữa xã hội tiến bộ, cải tiến, văn minh như này nhưng mà vẫn còn tồn tại, anh đau xót nghĩ về điều này. Nhưng Phùng đâu biết rằng chiến tranh đi qua, đâu đó trong xã hội vẫn còn những gia đình nghèo đói, chật vật vì miếng ăn manh áo. Như thế, nếu cảnh tự nhiên ban sáng làm rung động Phùng thì ở cảnh tượng này làm Phùng hụt hẫng bấy nhiêu.

Hai cảnh tượng mang đến cho Phùng thêm những khám phá mới. Nghệ thuật là cái Đẹp chân thiện mỹ là suy nghĩ trong Phùng cho tới lúc chứng kiến cảnh tượng thứ hai thì Phùng đã tự nhận thức được nhiều điều. Nhân vật của nghệ thuật ko phải lúc nào cũng là cái Đẹp, có thể lớp vỏ bên ngoài lung linh nhưng bên trong đó là một hiện thực trần truồng. Do đó với tất cả mọi thứ trong cuộc đời thì chúng ta cần có cái nhìn toàn diện, đa chiều, có chiều sâu để cảm nhận. Ở đây, tình huống truyện nhà văn tạo ra mang tới hiệu quả trong việc nhận thức, bộc bạch ý kiến nghệ thuật ở thời kỳ đổi mới, theo sát hiện thực và ko rời xa chủ nghĩa nhân đạo.

Từ đây tình huống tiếp theo nảy nở, đó là câu chuyện Chánh án tòa can thiệp đề xuất người phụ nữ này ly hôn, giải thoát cho cuộc sống của mình. Sau lúc nghe thổ lộ của chị ta, Phùng và Đẩu mới vỡ vạc nhiều điều, những thứ lý thuyết trong sách vở chưa chắc đúng, trùng khớp với thực tiễn cuộc sống. Chúng ta cần tôn trọng cái nhìn, lập trường không giống nhau, đó chính là ý thức dân chủ trong sáng tác.

Có thể xem điều ấn tượng, ý nghĩa tạo nên tác phẩm chính là tình huống truyện. Sau tất cả những nghịch lí, nghịch cảnh thì Phùng và Đẩu đã có được nhận thức mới mẻ, có chiều sâu. Một tác phẩm nhân văn dành cho cho người đọc.

………………………………….

Trên đây là những gợi ý cụ thể của https://chinphu.vn/ cho cách làm bài văn phân tích ttình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu. Hi vọng sau lúc tham khảo những nội dung hướng dẫn kèm một số bài văn mẫu hay nhưng mà chúng tôi biên soạn trong bài, các em sẽ ko còn gặp trắc trở lúc gặp dạng đề này trong các bài thi và rà soát. Chúc các em học tốt và đạt kết quả cao!

Những bài văn mẫu hay nhất phân tích tình huống truyện trong tác phẩm truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu – Văn mẫu lớp 12

Đăng bởi: https://chinphu.vn/

Phân mục: Giáo dục

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #tình #huống #truyện #trong #Chiếc #thuyền #ngoài

[rule_3_plain]

#Phân #tích #tình #huống #truyện #trong #Chiếc #thuyền #ngoài

[rule_1_plain]

#Phân #tích #tình #huống #truyện #trong #Chiếc #thuyền #ngoài

[rule_2_plain]

#Phân #tích #tình #huống #truyện #trong #Chiếc #thuyền #ngoài

[rule_2_plain]

#Phân #tích #tình #huống #truyện #trong #Chiếc #thuyền #ngoài

[rule_3_plain]

#Phân #tích #tình #huống #truyện #trong #Chiếc #thuyền #ngoài

[rule_1_plain]

Nguồn:chinphu.vn
Phân mục: Tin tức

#Phân #tích #tình #huống #truyện #trong #Chiếc #thuyền #ngoài

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button