Tin Tức

Viết bài văn số 1 lớp 10 đề 3

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Viết bài văn số 1 lớp 10 đề 3 phải ko?Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết hay khác tại đây => Tin tức

Bài tập làm văn lớp 1, lớp 3, lớp 10 Đó là một chủ đề xúc cảm về một bài thơ bạn đã học trong một khóa tiếng nói học trước đó hoặc tác giả thích thú của bạn.

chủ đề: Phát biểu cảm tưởng về bài thơ, thi sĩ nhưng em thích thú.

Bài văn mẫu 1 – Giấy viết số 1 Lớp 10 Đề số 3

Các bạn đang xem: Soạn văn số 1 lớp 10 đề 3

Cảm nhận về bài hát Sang thu của Hữu Thỉnh

Mùa thu, mùa này luôn gợi lên trong lòng người rất nhiều mến thương. Tiết trời ko còn những cơn mưa phùn của mùa xuân, cái nóng của mùa hè và cái lạnh của mùa đông nữa. Mùa thu là sự giao hòa của tất cả các mùa trên, cũng chính vì thế nhưng tâm hồn nhạy cảm của thi sĩ viết nhiều về đề tài mùa thu. Trong số những bài thơ về đề tài này ko thể ko kể tới Sang thu của Hữu Thỉnh. Với một vài nét vẽ thiên tài, anh đó đã phác thảo những thay đổi trên toàn cầu từ cuối mùa hè tới mùa thu.

Chẳng biết có rơi vào lòng người nào, bởi hương hoa sữa nồng nàn, bởi hương vị cốm vàng trong veo, mới lạ nhưng mỗi người, mỗi thi sĩ đều có những tín hiệu riêng để cảm nhận mùa thu. Mùa thu là mùa của những cánh đồng tiểu mạch, của những chiếc lá phong đỏ trong các bài thơ cổ:

Ngô tương đồng với chất diệp lục

Paradise Plus Tiêu dùng

Hay mùa thu duyên dáng trong thơ Xuandie:

cây liễu đứng trong tang

Tóc buồn rơi nghìn giọt lệ

Mùa thu tới rồi, mùa thu tới

Dệt những bông mơ đã phai bằng vàng lá

Còn Hữu Thỉnh, em thấy những tín hiệu nào từ vô số những tín hiệu trên để cảm thu được giờ thu? Lúc mùa thu tới, chúng ta sẽ ngạc nhiên bởi những tín hiệu của chính anh đó:

Chợt ngửi thấy hương ổi

tung bay trong gió

sương mù trôi qua ngõ

Có vẻ là thứ năm

Tín hiệu hồi quy của anh ta là thất thường. Có nhẽ lần trước nhất trong một bài thơ mới, một tín hiệu hương ổi hạ xuống được dùng để báo trước mùa thu tới. Hương ổi dịu nhẹ kèm theo từ “chợt” tạo cho người ta cảm giác bất thần tới lạ thường. Như thể một sớm mai thức dậy chợt thấy tiếng bước chân mùa thu trước ngõ. Hương “thở” theo gió mùa thu se se lạnh, ngọt ngào và đặm đà, như có thể sánh bằng. Ko chỉ vậy, hương ổi còn gợi nhớ một điều gì đó rất đỗi thân quen và thân yêu của vùng quê Việt Nam, hương ổi của Hữu Thỉnh thật lạ và lạ mắt. Với con mắt tinh tường của người nghệ sĩ, Hữu Thỉnh còn nhận thấy được làn sương mỏng, “lụp xụp” băng qua ngõ. Qua nghệ thuật nhân hoá, có thể thấy được dung mạo và quan niệm nghệ thuật của sương thu. Họ bước thật chậm, như còn lưu luyến, nhớ nhung những điều mùa hạ, nửa muốn sang thu, nửa muốn ở lại.

Đứng trước khoảnh khắc của mùa thu này, người ta cũng sững sờ, ngỡ như vẫn chưa tin rằng mùa thu đang tới: dường như mùa thu đang tới. Nhân vật trữ tình của “Hình như” vẫn lạc lõng và mung lung, bởi tín hiệu thu được còn mơ hồ và quá yếu ớt. Có nhẽ cần một tín hiệu rõ ràng và đầy đủ hơn để xác nhận sự sụt giảm. Chỉ với hương ổi, làn gió thoảng và làn sương, nhân vật trữ tình đã mơ hồ, mỏng manh nhìn thấy những tín hiệu của mùa thu, từ đó trình bày tâm hồn tinh tế, nhạy cảm của thi sĩ. Lời bài hát vừa ngỡ ngàng vừa hạnh phúc trong khoảnh khắc mùa thu đó.

Ko gian cứ thế mở rộng dần ra, ko chỉ là ko gian làng quê, vườn tược, ngõ hẻm nhưng còn là ko gian sông nước, trời: sông tự do / tiếng chim mở đầu lao xao. Những dòng sông bận rộn đỏ rực phù sa ngày đêm khuấy động, được thay thế bằng những dòng sông dịu dàng hơn, trở thành trong xanh và êm đềm vào mùa thu. Nghệ thuật nhân hoá làm cho dòng sông như được ngơi nghỉ sau một mùa hè nhọc nhằn. Đó còn là hình ảnh con người yên nghỉ sau bom đạn chiến tranh. Ngược dòng sông là đàn chim bay về phương Nam tìm hơi ấm, tránh cái lạnh giá của mùa đông phương Bắc sắp tới. Tâm hồn anh rất tinh tế và nhạy cảm, vì anh đã nhìn thấy những thay đổi nhỏ nhất của tự nhiên và vạn vật.

Nhưng có nhẽ hình ảnh đẹp và ấn tượng nhất chính là: Mây mùa hạ / Nửa quay đầu thu. Những đám mây mùa hạ được tưởng tượng vừa thực vừa có phần hư ảo, tái tạo bước chân của thời kì. Nhưng đặc thù hơn, Hữu Thỉnh nói tới cái vô hình, cụ thể là thời kì, nói tới cái hữu hình như một đám mây. Thời kì là một khái niệm trừu tượng ko thể nắm bắt, đo lường được nhưng có mây “ép”, dường như ranh giới thời kì giữa mùa hạ và mùa thu rất rõ ràng, trong tầm tay. Mây vào vai trò là cầu nối giữa hai mùa khiến chúng liền mạch và ko bị gián đoạn. Cũng như sương mù, mây vẫn nhớ hè, vẫn chưa muốn tạm biệt mùa hạ nhưng còn khát khao khám phá mùa thu kì bí khiến mây chỉ còn biết “vẫy nửa thân người lên trời”. Thu ”Khoảnh khắc chuyển mùa được bộc lộ một cách tinh tế trong những vần thơ với những hình thức phong phú, đằng sau thời kì giao thoa của mùa hạ và mùa thu ẩn chứa hình ảnh cuộc sống của con người trong mùa thu.

Ở khổ thơ cuối, sự thay đổi của tự nhiên ngày càng rõ nét: nắng vẫn còn nhưng dịu hơn, dịu hơn, ko còn gay gắt như mùa hè, những cơn mưa rào mùa hạ tới rồi cũng dần tắt. Các từ chỉ mức độ “còn”, “có”, “ít” được sắp xếp theo trật tự giảm dần cho thấy mùa hạ đang nhạt dần và mùa thu ngày càng rõ nét. Mùa thu xuất hiện giữa đất trời.

Xem thêm bài viết hay:   Tưởng tượng và kể lại câu chuyện mười năm sau khi về thăm trường cũ

“Hãy Đừng Sợ / Ở Trên Cây Cổ Thụ” là phút chốc suy tư, chiêm nghiệm của Hữu Thỉnh trước sự đổi mùa của tự nhiên, cũng như sự đổi mùa của con người. Trải qua bao sóng gió cuộc đời, con người ta sẽ vững vàng và trưởng thành hơn trước những sóng gió của cuộc đời.

Trong Hu Shengzhiqiu, ông sử dụng tiếng nói và hình ảnh đơn giản, tự nhiên để cho người đọc thấy được vẻ đẹp tự nhiên của sự chuyển mùa và khuôn mặt thật của mùa thu ở miền Bắc. Nhưng đằng sau bức tranh mùa thu còn là những suy ngẫm, chiêm nghiệm về những khoảnh khắc đời người trong mùa thu.

Bài văn mẫu số 2 – Viết bài văn số 1 Lớp 10 Đề số 3

Cảm nhận bài thơ Mùa xuân nho nhỏ – Lớp 10 Bài 1

“Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải là một bài thơ trong sáng và tha thiết. Đây là phần tinh túy của một con người luôn khát khao hiến dâng và sống có ý nghĩa. Đây là tiếng nói của thi sĩ, và là tiếng nói của tất cả những người nào yêu cuộc sống trần thế tuyệt vời này.

Lúc thi sĩ nằm trên giường bệnh, Xiaochun đã chào đời. Đúng là trong những ngày cuối cùng này, sau những suy nghĩ về cuộc sống với tình yêu, Thanh Hải muốn hát tiếp bài Chim sơn ca, góp một tẹo “mùa xuân” cho đời, cho dân, cho non sông thân yêu.

Với thể thơ năm dòng, nhịp độ nhanh, ngắn gọn nhưng vẫn có độ thừa ba độ, bài thơ này đã khơi dậy trong tôi một cảm giác thích thú, hào hứng. Những gam màu trong trẻo và những bức tranh xinh xắn trong từng vần thơ, trong sáng và tràn đầy sức sống cứ thế ngấm dần vào trái tim non nớt của tôi.

Trong sự phong phú của cuộc sống, trong nhịp sống lập cập, và trong niềm kỳ vọng tươi mới về tương lai, thi sĩ cảm thu được mùa xuân của tự nhiên, làng quê. Trong màu xanh yên bình của sông Xuân, màu tím của hoa ko bị lạc lõng. Nó bám chặt vào lòng sông, như một sợi dây vô hình tặng thưởng sự sống. Trên nền nhạc nhẹ nhõm của “Blue River” và “Purple Flowers”, tiếng hát giòn tan của những chú ấu trùng bay bổng và vang vọng khắp bầu trời xanh. Từng âm thanh, từng tiếng chim lanh lảnh hay làn gió xuân hòa quyện vào đất trời như một “hạt tâm hồn” nhấp nhánh ngân vang trong lòng người. Câu hát đó khiến ta ko thể thờ ơ, nhưng lại khiến ta cảm thấy muốn nắm bắt, “đưa tay”.

Ko tách rời làn gió xuân của tự nhiên, non sông đang trong thời kỳ chuyển mình cũng phồn vinh và sôi động. Sức sống của non sông ko chung chung, trừu tượng nhưng trình bày ở “hồn xuân” của mọi người. Mùa xuân trên lưng người lính, mùa xuân trong tay người nông dân. Mỗi bước của người gieo hạt lại thêm một chồi xanh, một mầm mới. Có tương tự, sức xuân của non sông mới dâng lên như thủy triều. Cả nước hừng hực khí thế, phấn khích và lập cập. Niềm tin mới của dân tộc bắt nguồn từ truyền thống 4000 năm dựng nước. Vì vậy, dù có thăng trầm nhưng cả nước vẫn “tiến lên” với quyết tâm ko mỏi mệt.

Những câu thơ của Thanh Hải đầy hình ảnh, màu sắc và âm thanh. Nó tạo ra một bầu ko khí hào hứng, sôi nổi và vui vẻ. Đó là một bức tranh tươi sáng và đầy màu sắc, một bản nhạc rộn ràng với nhịp độ rõ ràng, ngân nga và gợi cảm. Điều đặc thù: bức tranh tự nhiên, bức tranh nông thôn tràn đầy sức sống, là những gì thi sĩ cảm thu được lúc nằm trên giường bệnh. Trên giường bệnh, thi sĩ vẫn mở lòng, lắng tai và đón nhận mọi dư vang bộn bề của cuộc sống bên ngoài. Anh vẫn lắng tai từng bước rất êm đềm trong cuộc sống. Bốn bức tường của phường ko thể cách trở cuộc đời với thi sĩ, và nỗi đau bệnh tật ko làm vơi đi ý chí, lòng tâm huyết và lòng yêu đời thiết tha của người nghệ sĩ. Nghị lực phi thường đó rất đáng được nâng niu và trân trọng.

Bài thơ kết thúc trọn vẹn bằng một khát vọng tâm thành và mãnh liệt trong tâm hồn và tâm huyết của người đọc. Đó thực sự là một khát khao cháy bỏng: được trở thành một bông hoa như bông hoa màu tím đó có thể khiến một chú chim bay lên bầu trời và nhấp nhánh như một con chim sơn ca. Sự khát khao này ko bao hàm sự khổ cực của người sắp chết. Nó giống như sự mãnh liệt, sôi nổi của một tuổi xanh tràn đầy sức sống và khát vọng hiến dâng cho đời.

Nhiều người nhất trí với tôi: những người trẻ đọc Hiểu Xuân có thể tìm thấy lý tưởng sống cho mình, nhưng những người hiến dâng tuổi thanh xuân cho non sông thì còn có thể thu được nhiều hơn thế. Mùa xuân nho nhỏ ko chỉ là thị hiếu của tôi. Đó quả thực là một bài thơ hay trong tủ sách quý của mọi người.

Trên đây là Bài Văn Mẫu Bài Tập Làm Văn Số 1 Lớp 10 Đề 3 (Tự làm) Các em có thể tham khảo, hi vọng qua nội dung này các em có được một bài soạn văn lớp 10 tập 1 thật tốt nhé!

Xem thêm:

[Văn mẫu 10] Văn mẫu lớp 10 đề 3: Nêu cảm tưởng về bài thơ, đoạn thơ nhưng em thích thú

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục


Xem thêm chi tiết: Viết bài văn số 1 lớp 10 đề 3

Viết bài văn số 1 lớp 10 đề 3

Hình Ảnh về: Viết bài văn số 1 lớp 10 đề 3

Video về: Viết bài văn số 1 lớp 10 đề 3

Wiki về Viết bài văn số 1 lớp 10 đề 3

Viết bài văn số 1 lớp 10 đề 3 -

Bài tập làm văn lớp 1, lớp 3, lớp 10 Đó là một chủ đề xúc cảm về một bài thơ bạn đã học trong một khóa tiếng nói học trước đó hoặc tác giả thích thú của bạn.

chủ đề: Phát biểu cảm tưởng về bài thơ, thi sĩ nhưng em thích thú.

Bài văn mẫu 1 - Giấy viết số 1 Lớp 10 Đề số 3

Các bạn đang xem: Soạn văn số 1 lớp 10 đề 3

Cảm nhận về bài hát Sang thu của Hữu Thỉnh

Mùa thu, mùa này luôn gợi lên trong lòng người rất nhiều mến thương. Tiết trời ko còn những cơn mưa phùn của mùa xuân, cái nóng của mùa hè và cái lạnh của mùa đông nữa. Mùa thu là sự giao hòa của tất cả các mùa trên, cũng chính vì thế nhưng tâm hồn nhạy cảm của thi sĩ viết nhiều về đề tài mùa thu. Trong số những bài thơ về đề tài này ko thể ko kể tới Sang thu của Hữu Thỉnh. Với một vài nét vẽ thiên tài, anh đó đã phác thảo những thay đổi trên toàn cầu từ cuối mùa hè tới mùa thu.

Chẳng biết có rơi vào lòng người nào, bởi hương hoa sữa nồng nàn, bởi hương vị cốm vàng trong veo, mới lạ nhưng mỗi người, mỗi thi sĩ đều có những tín hiệu riêng để cảm nhận mùa thu. Mùa thu là mùa của những cánh đồng tiểu mạch, của những chiếc lá phong đỏ trong các bài thơ cổ:

Ngô tương đồng với chất diệp lục

Paradise Plus Tiêu dùng

Hay mùa thu duyên dáng trong thơ Xuandie:

cây liễu đứng trong tang

Tóc buồn rơi nghìn giọt lệ

Mùa thu tới rồi, mùa thu tới

Dệt những bông mơ đã phai bằng vàng lá

Còn Hữu Thỉnh, em thấy những tín hiệu nào từ vô số những tín hiệu trên để cảm thu được giờ thu? Lúc mùa thu tới, chúng ta sẽ ngạc nhiên bởi những tín hiệu của chính anh đó:

Chợt ngửi thấy hương ổi

tung bay trong gió

sương mù trôi qua ngõ

Có vẻ là thứ năm

Tín hiệu hồi quy của anh ta là thất thường. Có nhẽ lần trước nhất trong một bài thơ mới, một tín hiệu hương ổi hạ xuống được dùng để báo trước mùa thu tới. Hương ổi dịu nhẹ kèm theo từ “chợt” tạo cho người ta cảm giác bất thần tới lạ thường. Như thể một sớm mai thức dậy chợt thấy tiếng bước chân mùa thu trước ngõ. Hương “thở” theo gió mùa thu se se lạnh, ngọt ngào và đặm đà, như có thể sánh bằng. Ko chỉ vậy, hương ổi còn gợi nhớ một điều gì đó rất đỗi thân quen và thân yêu của vùng quê Việt Nam, hương ổi của Hữu Thỉnh thật lạ và lạ mắt. Với con mắt tinh tường của người nghệ sĩ, Hữu Thỉnh còn nhận thấy được làn sương mỏng, “lụp xụp” băng qua ngõ. Qua nghệ thuật nhân hoá, có thể thấy được dung mạo và quan niệm nghệ thuật của sương thu. Họ bước thật chậm, như còn lưu luyến, nhớ nhung những điều mùa hạ, nửa muốn sang thu, nửa muốn ở lại.

Đứng trước khoảnh khắc của mùa thu này, người ta cũng sững sờ, ngỡ như vẫn chưa tin rằng mùa thu đang tới: dường như mùa thu đang tới. Nhân vật trữ tình của “Hình như” vẫn lạc lõng và mung lung, bởi tín hiệu thu được còn mơ hồ và quá yếu ớt. Có nhẽ cần một tín hiệu rõ ràng và đầy đủ hơn để xác nhận sự sụt giảm. Chỉ với hương ổi, làn gió thoảng và làn sương, nhân vật trữ tình đã mơ hồ, mỏng manh nhìn thấy những tín hiệu của mùa thu, từ đó trình bày tâm hồn tinh tế, nhạy cảm của thi sĩ. Lời bài hát vừa ngỡ ngàng vừa hạnh phúc trong khoảnh khắc mùa thu đó.

Ko gian cứ thế mở rộng dần ra, ko chỉ là ko gian làng quê, vườn tược, ngõ hẻm nhưng còn là ko gian sông nước, trời: sông tự do / tiếng chim mở đầu lao xao. Những dòng sông bận rộn đỏ rực phù sa ngày đêm khuấy động, được thay thế bằng những dòng sông dịu dàng hơn, trở thành trong xanh và êm đềm vào mùa thu. Nghệ thuật nhân hoá làm cho dòng sông như được ngơi nghỉ sau một mùa hè nhọc nhằn. Đó còn là hình ảnh con người yên nghỉ sau bom đạn chiến tranh. Ngược dòng sông là đàn chim bay về phương Nam tìm hơi ấm, tránh cái lạnh giá của mùa đông phương Bắc sắp tới. Tâm hồn anh rất tinh tế và nhạy cảm, vì anh đã nhìn thấy những thay đổi nhỏ nhất của tự nhiên và vạn vật.

Nhưng có nhẽ hình ảnh đẹp và ấn tượng nhất chính là: Mây mùa hạ / Nửa quay đầu thu. Những đám mây mùa hạ được tưởng tượng vừa thực vừa có phần hư ảo, tái tạo bước chân của thời kì. Nhưng đặc thù hơn, Hữu Thỉnh nói tới cái vô hình, cụ thể là thời kì, nói tới cái hữu hình như một đám mây. Thời kì là một khái niệm trừu tượng ko thể nắm bắt, đo lường được nhưng có mây “ép”, dường như ranh giới thời kì giữa mùa hạ và mùa thu rất rõ ràng, trong tầm tay. Mây vào vai trò là cầu nối giữa hai mùa khiến chúng liền mạch và ko bị gián đoạn. Cũng như sương mù, mây vẫn nhớ hè, vẫn chưa muốn tạm biệt mùa hạ nhưng còn khát khao khám phá mùa thu kì bí khiến mây chỉ còn biết “vẫy nửa thân người lên trời”. Thu ”Khoảnh khắc chuyển mùa được bộc lộ một cách tinh tế trong những vần thơ với những hình thức phong phú, đằng sau thời kì giao thoa của mùa hạ và mùa thu ẩn chứa hình ảnh cuộc sống của con người trong mùa thu.

Ở khổ thơ cuối, sự thay đổi của tự nhiên ngày càng rõ nét: nắng vẫn còn nhưng dịu hơn, dịu hơn, ko còn gay gắt như mùa hè, những cơn mưa rào mùa hạ tới rồi cũng dần tắt. Các từ chỉ mức độ “còn”, “có”, “ít” được sắp xếp theo trật tự giảm dần cho thấy mùa hạ đang nhạt dần và mùa thu ngày càng rõ nét. Mùa thu xuất hiện giữa đất trời.

“Hãy Đừng Sợ / Ở Trên Cây Cổ Thụ” là phút chốc suy tư, chiêm nghiệm của Hữu Thỉnh trước sự đổi mùa của tự nhiên, cũng như sự đổi mùa của con người. Trải qua bao sóng gió cuộc đời, con người ta sẽ vững vàng và trưởng thành hơn trước những sóng gió của cuộc đời.

Trong Hu Shengzhiqiu, ông sử dụng tiếng nói và hình ảnh đơn giản, tự nhiên để cho người đọc thấy được vẻ đẹp tự nhiên của sự chuyển mùa và khuôn mặt thật của mùa thu ở miền Bắc. Nhưng đằng sau bức tranh mùa thu còn là những suy ngẫm, chiêm nghiệm về những khoảnh khắc đời người trong mùa thu.

Bài văn mẫu số 2 - Viết bài văn số 1 Lớp 10 Đề số 3

Cảm nhận bài thơ Mùa xuân nho nhỏ - Lớp 10 Bài 1

"Mùa xuân nho nhỏ" của Thanh Hải là một bài thơ trong sáng và tha thiết. Đây là phần tinh túy của một con người luôn khát khao hiến dâng và sống có ý nghĩa. Đây là tiếng nói của thi sĩ, và là tiếng nói của tất cả những người nào yêu cuộc sống trần thế tuyệt vời này.

Lúc thi sĩ nằm trên giường bệnh, Xiaochun đã chào đời. Đúng là trong những ngày cuối cùng này, sau những suy nghĩ về cuộc sống với tình yêu, Thanh Hải muốn hát tiếp bài Chim sơn ca, góp một tẹo “mùa xuân” cho đời, cho dân, cho non sông thân yêu.

Với thể thơ năm dòng, nhịp độ nhanh, ngắn gọn nhưng vẫn có độ thừa ba độ, bài thơ này đã khơi dậy trong tôi một cảm giác thích thú, hào hứng. Những gam màu trong trẻo và những bức tranh xinh xắn trong từng vần thơ, trong sáng và tràn đầy sức sống cứ thế ngấm dần vào trái tim non nớt của tôi.

Trong sự phong phú của cuộc sống, trong nhịp sống lập cập, và trong niềm kỳ vọng tươi mới về tương lai, thi sĩ cảm thu được mùa xuân của tự nhiên, làng quê. Trong màu xanh yên bình của sông Xuân, màu tím của hoa ko bị lạc lõng. Nó bám chặt vào lòng sông, như một sợi dây vô hình tặng thưởng sự sống. Trên nền nhạc nhẹ nhõm của "Blue River" và "Purple Flowers", tiếng hát giòn tan của những chú ấu trùng bay bổng và vang vọng khắp bầu trời xanh. Từng âm thanh, từng tiếng chim lanh lảnh hay làn gió xuân hòa quyện vào đất trời như một “hạt tâm hồn” nhấp nhánh ngân vang trong lòng người. Câu hát đó khiến ta ko thể thờ ơ, nhưng lại khiến ta cảm thấy muốn nắm bắt, “đưa tay”.

Ko tách rời làn gió xuân của tự nhiên, non sông đang trong thời kỳ chuyển mình cũng phồn vinh và sôi động. Sức sống của non sông ko chung chung, trừu tượng nhưng trình bày ở “hồn xuân” của mọi người. Mùa xuân trên lưng người lính, mùa xuân trong tay người nông dân. Mỗi bước của người gieo hạt lại thêm một chồi xanh, một mầm mới. Có tương tự, sức xuân của non sông mới dâng lên như thủy triều. Cả nước hừng hực khí thế, phấn khích và lập cập. Niềm tin mới của dân tộc bắt nguồn từ truyền thống 4000 năm dựng nước. Vì vậy, dù có thăng trầm nhưng cả nước vẫn “tiến lên” với quyết tâm ko mỏi mệt.

Những câu thơ của Thanh Hải đầy hình ảnh, màu sắc và âm thanh. Nó tạo ra một bầu ko khí hào hứng, sôi nổi và vui vẻ. Đó là một bức tranh tươi sáng và đầy màu sắc, một bản nhạc rộn ràng với nhịp độ rõ ràng, ngân nga và gợi cảm. Điều đặc thù: bức tranh tự nhiên, bức tranh nông thôn tràn đầy sức sống, là những gì thi sĩ cảm thu được lúc nằm trên giường bệnh. Trên giường bệnh, thi sĩ vẫn mở lòng, lắng tai và đón nhận mọi dư vang bộn bề của cuộc sống bên ngoài. Anh vẫn lắng tai từng bước rất êm đềm trong cuộc sống. Bốn bức tường của phường ko thể cách trở cuộc đời với thi sĩ, và nỗi đau bệnh tật ko làm vơi đi ý chí, lòng tâm huyết và lòng yêu đời thiết tha của người nghệ sĩ. Nghị lực phi thường đó rất đáng được nâng niu và trân trọng.

Bài thơ kết thúc trọn vẹn bằng một khát vọng tâm thành và mãnh liệt trong tâm hồn và tâm huyết của người đọc. Đó thực sự là một khát khao cháy bỏng: được trở thành một bông hoa như bông hoa màu tím đó có thể khiến một chú chim bay lên bầu trời và nhấp nhánh như một con chim sơn ca. Sự khát khao này ko bao hàm sự khổ cực của người sắp chết. Nó giống như sự mãnh liệt, sôi nổi của một tuổi xanh tràn đầy sức sống và khát vọng hiến dâng cho đời.

Nhiều người nhất trí với tôi: những người trẻ đọc Hiểu Xuân có thể tìm thấy lý tưởng sống cho mình, nhưng những người hiến dâng tuổi thanh xuân cho non sông thì còn có thể thu được nhiều hơn thế. Mùa xuân nho nhỏ ko chỉ là thị hiếu của tôi. Đó quả thực là một bài thơ hay trong tủ sách quý của mọi người.

Trên đây là Bài Văn Mẫu Bài Tập Làm Văn Số 1 Lớp 10 Đề 3 (Tự làm) Các em có thể tham khảo, hi vọng qua nội dung này các em có được một bài soạn văn lớp 10 tập 1 thật tốt nhé!

Xem thêm:

[Văn mẫu 10] Văn mẫu lớp 10 đề 3: Nêu cảm tưởng về bài thơ, đoạn thơ nhưng em thích thú

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục

[rule_{ruleNumber}]

Văn mẫu lớp 10 đề 3: Nêu cảm tưởng về bài thơ, đoạn thơ nhưng em thích thú

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục

#Viết #bài #văn #số #lớp #đề

[rule_3_plain]

#Viết #bài #văn #số #lớp #đề

[rule_1_plain]

#Viết #bài #văn #số #lớp #đề

[rule_2_plain]

#Viết #bài #văn #số #lớp #đề

[rule_2_plain]

#Viết #bài #văn #số #lớp #đề

[rule_3_plain]

#Viết #bài #văn #số #lớp #đề

[rule_1_plain]

Nguồn:chinphu.vn
Phân mục: Tin tức

#Viết #bài #văn #số #lớp #đề

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button