Tin Tức

Bình giảng 8 câu thơ đầu bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Bình giảng 8 câu thơ đầu bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu phải ko?Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết hay khác tại đây => Tin tức

chủ đề: Hãy viết cảm nhận về 8 dòng đầu bài thơ “Việt Nam” của Duhu

Binh giang 8 tho tho tho Vietnam Vietnam huu big huu

Bình giảng 8 dòng đầu bài thơ Tiếng Việt của Tố Hữu

Bạn đang xem: Bình giảng 8 dòng đầu bài thơ Du Huyuebei

1. Dàn ý Có thể 8 dòng đầu của bài thơ Việt Bắc của Giáo sư Du Hu (Chuan)

1. Khởi đầu một lớp học

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm.

2. Thân thể

Một.Bốn câu đầu: lời của những người ở lại
– Người Việt Nam ở lại hỏi: “Lúc tôi trở về mình có nhớ tôi ko?”.
+ Cách xưng hô “mình- mình” thân thiện, trình bày tình cảm thắm thiết, thắm thiết như một vài trai gái lúc xa cách.
+ Người ở nói trước, mượn lời, hỏi đáp: đây là nhu cầu tự nhiên lúc người ở chia xa, kẻ ở lại càng được quan tâm, lo lắng (liên hệ ca dao).
+ Cư dân hoang mang, lo lắng vì mọi tâm tư, tình cảm đều hướng về người ra đi nên đặt câu hỏi.

– Bốn câu thơ nhưng lại là hai câu hỏi: “Có nhớ mình ko?”, “Có nhớ mình ko?” Với bốn từ “nhớ”: diễn tả niềm xúc động trào dâng, bổi hổi trong lòng, đọng lại sâu thẳm trong tâm hồn con người, mạnh mẽ. và dữ dội.
——Người ở lại cũng đặt mốc thời kì là “mười lăm năm”: đây là thời kỳ Chống Pháp, Chống Nhật và Chống Việt Nam, và là thời kỳ người ra đi phụ thuộc vào từng khác.
– “Ngày về có nhớ / Ăn cây nhớ núi, trông sông nhớ nguồn”: một câu hỏi nhưng như một lời dặn dò thầm kín, Việt Nam sẽ và mãi mãi là cội nguồn của cuộc cách mệnh, hãy luôn ghi nhớ và trân trọng nó. những khoảnh khắc bên nhau.
Nỗi nhớ ở hai câu cuối trải dài theo thời kì và ko gian, từ cụ thể tới rộng lớn (cây-núi-sông-nguồn).
Bốn dòng đầu của bài thơ mượn lời đối đáp trình bày tình cảm của người Việt Nam ở lại đất Bắc bổi hổi, tha thiết lúc phải chia xa.

b. Lời của người đã khuất:
—— Đáp lại lời nói của những người ở lại, những người ra đi đã trình bày điều đó bằng những hành động cụ thể.
—— “Rộn rực, bổi hổi” mô tả trạng thái của người đã khuất: đó là nỗi nhớ nhung, nhớ nhung lúc ra đi, nhưng cũng là sự mong đợi và thôi thúc lúc bước vào một nhiệm vụ mới.
—— ba từ “thân tình, khát khao, và bất an”; diễn tả những bước chân ngập ngừng, do dự, nửa đi và nửa ở lại.
– Hình ảnh “Áo chàm”: một hình ảnh hoán dụ, tượng trưng cho đất Bắc – người dân miền núi.
→ Hình ảnh chiếc áo, màu sắc giản dị, nghiêm trang nhưng đầy lòng hàm ơn đối với những con người ở khắp nơi đã góp phần làm nên thành công của cuộc kháng chiến.
—— “Nắm tay nhau biết nói gì hôm nay”: Tràn đầy xúc cảm, nỗi lòng của người đã khuất, muốn nói rất nhiều nhưng ko biết nói gì => Những tâm tư, sự thật tâm, đồng cảm với các quá cố trở về.
– Dấu chấm lửng ở cuối câu của người nói như một bản nhạc lặng, toát lên nỗi buồn man mác, da diết.
Bài thơ bốn dòng là nỗi niềm của người đã khuất, xúc cảm dạt dào, lắng đọng trong từng lời nói, từng cử chỉ, bao nỗi buồn, nỗi nhớ ko muốn rời xa, nhưng vì nhiệm vụ nên đành phải ra đi.

3. Kết luận

– Rà soát kỹ vấn đề

2. Bài văn mẫu Có thể 8 dòng đầu của bài thơ Việt Bắc của Giáo sư Du Hu (Chuan)

Thắng lợi Điện Biên Phủ năm châu làm chấn động toàn cầu Sau lúc Hiệp nghị Giơnevơ được ký kết, miền Bắc Việt Nam hoàn toàn độc lập. Đồng thời, Trung ương Đảng và Chính phủ quyết định sau mười lăm năm dài chuyển căn cứ địa cách mệnh từ Việt Nam về Hà Nội. Chính vào thời khắc lịch sử đấy, Tố Hữu đã viết bài thơ Tiếng Việt để ghi lại biểu tượng quan trọng này với vô vàn xúc cảm. Cả bài thơ gợi lại bao nỗi nhớ khôn nguôi về cuộc kháng chiến chống Nhật khó khăn, tàn khốc của các chiến sĩ cách mệnh và dân tộc Việt Nam. Những xúc cảm hùng hồn đấy được trình bày trong tám dòng đầu của bài thơ:

“Anh về rồi, em có nhớ anh ko?
Mười lăm năm mặn nồng đấy
Tôi đã trở lại, bạn có nhớ ko?
Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn.
Giọng nói nghiêm túc của người nghiện rượu
Đau dạ dày, lùi một bước
Indigo mang tới các phiên ly khai
Chúng tôi nắm tay nhau ko biết nói gì … “

Việt Bắc là một trong những đỉnh cao của Tố Hữu, tám dòng này được trích trong phần đầu của tác phẩm. Tám bài thơ là những kỉ niệm, nhớ lại “nửa bát cơm, manh áo” nhưng quân và dân ta đã cùng nhau đấu tranh trên chiến trường chống Pháp khó khăn. Miền Bắc Việt Nam. Tám câu đối là tám nhân vật, đầy chân tình, chất chứa nỗi nhớ nhung của kẻ ra đi. Tám câu được phân thành hai đoạn, bốn câu đầu là tiếng nói của những người còn lại và người dân Việt Nam, bốn câu cuối là lời tâm tư của những người đã khuất. Dù có cuộc chia ly này nhưng mỗi câu thơ đều chứa đựng bao tâm huyết của quân và dân Việt Nam người hùng.

Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát – thể thơ truyền thống ở nước ta, Tố Hữu đã rất tinh tế lúc lồng giọng hát ấm áp của Đạo vào những vần thơ của mình. Bài thơ được cất lên, ta nghe như vang vọng một câu ca dao xưa:

“Em yêu, anh nhớ em
Cha mẹ mắng yêu còn tệ hơn “

Nó mở đầu bằng một bản tình khúc lứa đôi, người ở lại cứ đặt câu hỏi. Tố Hữu trình bày tình yêu, sự trân trọng và nỗi nhớ của người dân nơi chiến khu trực thuộc này bằng cách để người ở lại lên tiếng trước. Ông cũng yêu cầu người Việt Bắc nói “ta-ta”, là tên gọi những đôi trai gái đang yêu và những người có tình cảm sâu nặng, giống như một câu ca dao cổ. Câu hỏi bật ra tự nhiên như hơi thở, bởi người ở lại luôn quan tâm, lo lắng hơn người ra đi, ko biết người ra đi có còn thương nhớ người ở lại ko, y như hình ảnh. của tàu và biển. :

“Thuyền lỡ bến?
Bến một dạ bền lòng đợi đò ”.

Những câu thơ, những câu hỏi nêu lên của người Việt Bắc trình bày tâm lý của người ở lại, vừa mừng, vừa lo, vừa ngập ngừng. Chính vì mọi tình cảm, tư tưởng đều hướng về những người cách mệnh ra đi nên mới đặt ra câu hỏi:

“Anh về rồi, em có nhớ anh ko?
Mười lăm năm này đầy ham mê và ham mê. “

Bắc Việt cũng nhắc tới “mười lăm năm”, thời kỳ chúng ta cùng nhau chống Pháp, chống Nhật và chống Việt Nam. Ở bên nhau đã gần hai mươi năm, giờ người dọn tới, sao ko khỏi ngỡ ngàng, ko khỏi bổi hổi? Vì sao nỗi đau lòng của người ta ko thể nặng?

Có nhẽ vì vậy nhưng trong bốn câu thơ của mình, người Việt Bắc dùng từ “nhớ”. Nỗi nhớ trong lòng người là vô tận, ko nguôi, tác động vào tận sâu thẳm tâm hồn. Giọng thơ êm đềm, nhẹ nhõm như lời thủ thỉ của người con gái ấm áp, người Việt Bắc còn hỏi:

“Lúc anh trở lại, em có nhớ ko?
Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn?

Cũng như lời dặn dò thầm kín của Việt Cộng đối với những người đã ra đi: Việt Cộng là cội nguồn và “mạch nước” của kháng chiến và cách mệnh, đã mười lăm năm qua, và những người đã ra đi hãy luôn trân trọng và ghi nhớ những khoảnh khắc bên nhau. Ko gian của đoạn cuối rộng mở vô hạn, ko còn giới hạn ở miền núi Tây Bắc nhưng vượt thời kì, ko gian, từ “cây”, “núi” tới đền “sông”, “nguồn”. Những điều này tượng trưng cho sự tưởng nhớ những người đã khuất của người Việt Bắc và những lời dặn dò quan tâm của những người ở lại. Tất cả dồn vào giọng nói của người Bắc Việt, người đưa ra một câu trả lời nghiêm túc.

Sau hơn 15 năm kháng chiến, người Việt Bắc và các chiến sĩ cách mệnh giờ đã xa cách, bao nhiêu xúc động, bao nhiêu tình thương tràn trề trong lòng người ở lại, trở thành bao hoài nghi, lo lắng. Cũng như cô Kiều mười lăm năm xa quê đã có rất nhiều điều đã xảy ra, nơi đây, cách mệnh và chiến khu cũng trải qua những tháng ngày trưởng thành khó khăn đấy, nay để lại bao kỷ niệm đẹp.

Trước những tình cảm ngang trái, ra đi, người chiến sĩ cách mệnh cũng tự đáy lòng nói rằng:

“Giọng nói thật tâm của người đàn ông bên rượu
Chán nản lúc đi dạo ko ngừng nghỉ
Indigo mang tới các phiên ly khai
Chúng tôi nắm tay nhau ko biết nói gì … “

Người ra đi đã trả lời câu hỏi của người ở lại bằng những hành động cụ thể, bởi đã ở bên nhau lâu rồi, từ tình cảm tới thân thể đều biết hết. Tiếng hát của Người nào vang lên kế bên “Liar”, như một lời tiễn biệt của người Bắc Việt đối với những người đã khuất. Từng câu hát nhẹ nhõm khiến tâm hồn người đã khuất thêm vui tươi và bước chân cũng rộn ràng hơn. Tố Hữu đã dùng hai từ lóng “tiếc thương” và “bất an” để mô tả tình trạng của người đã khuất. Đó là nỗi nhớ nhung, nhớ nhung, day dứt đối với những người ở lại.Chúng ta cảm thấy có những lúc nhìn lại, lúc nắm tay ko muốn buông. Những chiến sĩ cách mệnh đấy vui tươi vì cách mệnh thành công, họ vui tươi vì được trở về quê hương, tuy nhiên, quê hương thứ hai là chiến tranh Việt Nam cũng khiến họ vô cùng lo lắng, phẫn uất và nhiễm bệnh thâm thúy. Tiếng bước chân hối thúc hoàn thành nhiệm vụ khiến họ “rợn người”, nhưng hồn họ vẫn vương vấn nơi đây, trong tiếng hát quan họ. Người ta chỉ cần đọc qua sẽ thấy và hiểu được những đắn đo, lưỡng lự của những người lính đấy. Mười lăm năm hiến dâng ko phải là chuyện một sớm một chiều phải ko anh?

Tố Hữu cũng sử dụng hình ảnh “áo chàm” trong câu thơ này: một hình ảnh hoán dụ tượng trưng cho con người Việt Bắc, con người miền sơn cước này. Hình ảnh chiếc áo nâu chàm giản dị, mộc mạc nhưng đã để lại trong lòng chúng tôi những hình ảnh khó quên. Tuy đơn sơ, giản dị nhưng họ cũng đã có những đóng góp to lớn trong công cuộc kháng chiến, cứu nước, giúp nước có được thắng lợi ngày hôm nay.

“Chàm mang tới sự chia ly”
Chúng tôi nắm tay nhau ko biết nói gì … “

Người ra đi và người ở lại run rẩy nắm tay nhau ko nói một lời. Bài thơ chứa đựng tâm hồn, tình cảm sống trong lòng người. Có quá nhiều điều muốn nói, biết bao mến thương muốn gửi gắm nhưng chẳng biết nói gì. Những người ra đi, cũng như những người Việt Bắc ở lại, thật xót xa và thương đau biết bao! Dấu chấm lửng được đặt ở cuối câu nói của người đã khuất như khoảng lặng trong tiếng nhạc đầy xúc cảm, nỗi buồn sâu kín ko thể thổ lộ trong lòng nay lắng xuống. Họ lặng thầm “nắm tay nhau”, bao năm dai sức, truyền tải tình yêu bằng ánh mắt, họ đã quá hiểu lòng nhau rồi!

Bốn bài thơ còn lại là xúc cảm chân thực của người chiến sĩ cách mệnh lúc rời chiến khu đi làm nhiệm vụ mới. Tuy nhiên, dù nhiệm vụ trên vai còn nặng nề nhưng bước chân ko yên muốn gác lại, bởi xúc cảm cứ tuôn trào trong tim rồi kết tủa trong lời nói và việc làm. Người ra đi muốn ra đi, nhưng vì nước, vì nghĩa vụ thiêng liêng với quê hương phải ra đi, nhưng tất cả những kỷ niệm đẹp nơi đây sẽ ko bao giờ quên.

Tám bài thơ ngắn này chứa đựng nhiều suy nghĩ về người đi và ở. Tố Hữu đã tái tạo một cách chân thực nỗi nhớ nhung, khắc khoải của người ra đi và người ở lại bằng hình thức câu đối tình cảm lứa đôi. Nhịp độ chậm rãi của cả bài thơ, khổ thơ sáu, tám truyền thống và hình ảnh đẹp khiến người đọc cảm thấy luyến tiếc trước những câu thơ trong trẻo đấy.

Tám bài thơ chứa đựng tất cả những tâm tư, tình cảm của người Việt Bắc và những người lính cách mệnh. Tố Hữu bằng tài năng của mình đã giúp ta hiểu được lòng người Việt Nam, những kỉ niệm, kí ức về thời gian lao, nhắc nhở ta phải nâng niu, ghi nhớ máu xương của nhân dân. Những người hùng này đã ngã xuống cho tới ngày nay.

– – -chấm dứt- – –

Ko chỉ tám câu thơ đầu chứa đựng nhiều hình ảnh đẹp, nhiều xúc cảm thiêng liêng nhưng mỗi câu thơ trong tiếng Việt đều chứa đựng những sắc thái, xúc cảm rất riêng.Vì vậy, hãy theo dõi các bài viết khác như Những ấn tượng về bộ tứ trong thơ Việt Bắctrong một bài báo ở Việt Nam để phân tích nỗi nhớ của những người cán bộ cách mệnh trở về Việt Nam, Phân tích 8 khổ thơ đầu của thơ Việt Nam. Để chứng minh cho nhận định này … em hãy phân tích đoạn thơ sau: “Em có … đình công, cây đa” trong bài Việt Bắc để hiểu thêm về các tác phẩm Việt Bắc nhé!

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục


Xem thêm chi tiết: Bình giảng 8 câu thơ đầu bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Bình giảng 8 câu thơ đầu bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Hình Ảnh về: Bình giảng 8 câu thơ đầu bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Video về: Bình giảng 8 câu thơ đầu bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Wiki về Bình giảng 8 câu thơ đầu bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Bình giảng 8 câu thơ đầu bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu -

chủ đề: Hãy viết cảm nhận về 8 dòng đầu bài thơ “Việt Nam” của Duhu

Binh giang 8 tho tho tho Vietnam Vietnam huu big huu

Bình giảng 8 dòng đầu bài thơ Tiếng Việt của Tố Hữu

Bạn đang xem: Bình giảng 8 dòng đầu bài thơ Du Huyuebei

1. Dàn ý Có thể 8 dòng đầu của bài thơ Việt Bắc của Giáo sư Du Hu (Chuan)

1. Khởi đầu một lớp học

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm.

2. Thân thể

Một.Bốn câu đầu: lời của những người ở lại
- Người Việt Nam ở lại hỏi: “Lúc tôi trở về mình có nhớ tôi ko?”.
+ Cách xưng hô “mình- mình” thân thiện, trình bày tình cảm thắm thiết, thắm thiết như một vài trai gái lúc xa cách.
+ Người ở nói trước, mượn lời, hỏi đáp: đây là nhu cầu tự nhiên lúc người ở chia xa, kẻ ở lại càng được quan tâm, lo lắng (liên hệ ca dao).
+ Cư dân hoang mang, lo lắng vì mọi tâm tư, tình cảm đều hướng về người ra đi nên đặt câu hỏi.

- Bốn câu thơ nhưng lại là hai câu hỏi: “Có nhớ mình ko?”, “Có nhớ mình ko?” Với bốn từ “nhớ”: diễn tả niềm xúc động trào dâng, bổi hổi trong lòng, đọng lại sâu thẳm trong tâm hồn con người, mạnh mẽ. và dữ dội.
——Người ở lại cũng đặt mốc thời kì là "mười lăm năm": đây là thời kỳ Chống Pháp, Chống Nhật và Chống Việt Nam, và là thời kỳ người ra đi phụ thuộc vào từng khác.
- “Ngày về có nhớ / Ăn cây nhớ núi, trông sông nhớ nguồn”: một câu hỏi nhưng như một lời dặn dò thầm kín, Việt Nam sẽ và mãi mãi là cội nguồn của cuộc cách mệnh, hãy luôn ghi nhớ và trân trọng nó. những khoảnh khắc bên nhau.
Nỗi nhớ ở hai câu cuối trải dài theo thời kì và ko gian, từ cụ thể tới rộng lớn (cây-núi-sông-nguồn).
Bốn dòng đầu của bài thơ mượn lời đối đáp trình bày tình cảm của người Việt Nam ở lại đất Bắc bổi hổi, tha thiết lúc phải chia xa.

b. Lời của người đã khuất:
—— Đáp lại lời nói của những người ở lại, những người ra đi đã trình bày điều đó bằng những hành động cụ thể.
—— "Rộn rực, bổi hổi" mô tả trạng thái của người đã khuất: đó là nỗi nhớ nhung, nhớ nhung lúc ra đi, nhưng cũng là sự mong đợi và thôi thúc lúc bước vào một nhiệm vụ mới.
—— ba từ "thân tình, khát khao, và bất an"; diễn tả những bước chân ngập ngừng, do dự, nửa đi và nửa ở lại.
- Hình ảnh “Áo chàm”: một hình ảnh hoán dụ, tượng trưng cho đất Bắc - người dân miền núi.
→ Hình ảnh chiếc áo, màu sắc giản dị, nghiêm trang nhưng đầy lòng hàm ơn đối với những con người ở khắp nơi đã góp phần làm nên thành công của cuộc kháng chiến.
—— "Nắm tay nhau biết nói gì hôm nay": Tràn đầy xúc cảm, nỗi lòng của người đã khuất, muốn nói rất nhiều nhưng ko biết nói gì => Những tâm tư, sự thật tâm, đồng cảm với các quá cố trở về.
- Dấu chấm lửng ở cuối câu của người nói như một bản nhạc lặng, toát lên nỗi buồn man mác, da diết.
Bài thơ bốn dòng là nỗi niềm của người đã khuất, xúc cảm dạt dào, lắng đọng trong từng lời nói, từng cử chỉ, bao nỗi buồn, nỗi nhớ ko muốn rời xa, nhưng vì nhiệm vụ nên đành phải ra đi.

3. Kết luận

- Rà soát kỹ vấn đề

2. Bài văn mẫu Có thể 8 dòng đầu của bài thơ Việt Bắc của Giáo sư Du Hu (Chuan)

Thắng lợi Điện Biên Phủ năm châu làm chấn động toàn cầu Sau lúc Hiệp nghị Giơnevơ được ký kết, miền Bắc Việt Nam hoàn toàn độc lập. Đồng thời, Trung ương Đảng và Chính phủ quyết định sau mười lăm năm dài chuyển căn cứ địa cách mệnh từ Việt Nam về Hà Nội. Chính vào thời khắc lịch sử đấy, Tố Hữu đã viết bài thơ Tiếng Việt để ghi lại biểu tượng quan trọng này với vô vàn xúc cảm. Cả bài thơ gợi lại bao nỗi nhớ khôn nguôi về cuộc kháng chiến chống Nhật khó khăn, tàn khốc của các chiến sĩ cách mệnh và dân tộc Việt Nam. Những xúc cảm hùng hồn đấy được trình bày trong tám dòng đầu của bài thơ:

“Anh về rồi, em có nhớ anh ko?
Mười lăm năm mặn nồng đấy
Tôi đã trở lại, bạn có nhớ ko?
Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn.
Giọng nói nghiêm túc của người nghiện rượu
Đau dạ dày, lùi một bước
Indigo mang tới các phiên ly khai
Chúng tôi nắm tay nhau ko biết nói gì ... "

Việt Bắc là một trong những đỉnh cao của Tố Hữu, tám dòng này được trích trong phần đầu của tác phẩm. Tám bài thơ là những kỉ niệm, nhớ lại “nửa bát cơm, manh áo” nhưng quân và dân ta đã cùng nhau đấu tranh trên chiến trường chống Pháp khó khăn. Miền Bắc Việt Nam. Tám câu đối là tám nhân vật, đầy chân tình, chất chứa nỗi nhớ nhung của kẻ ra đi. Tám câu được phân thành hai đoạn, bốn câu đầu là tiếng nói của những người còn lại và người dân Việt Nam, bốn câu cuối là lời tâm tư của những người đã khuất. Dù có cuộc chia ly này nhưng mỗi câu thơ đều chứa đựng bao tâm huyết của quân và dân Việt Nam người hùng.

Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát - thể thơ truyền thống ở nước ta, Tố Hữu đã rất tinh tế lúc lồng giọng hát ấm áp của Đạo vào những vần thơ của mình. Bài thơ được cất lên, ta nghe như vang vọng một câu ca dao xưa:

"Em yêu, anh nhớ em
Cha mẹ mắng yêu còn tệ hơn "

Nó mở đầu bằng một bản tình khúc lứa đôi, người ở lại cứ đặt câu hỏi. Tố Hữu trình bày tình yêu, sự trân trọng và nỗi nhớ của người dân nơi chiến khu trực thuộc này bằng cách để người ở lại lên tiếng trước. Ông cũng yêu cầu người Việt Bắc nói "ta-ta", là tên gọi những đôi trai gái đang yêu và những người có tình cảm sâu nặng, giống như một câu ca dao cổ. Câu hỏi bật ra tự nhiên như hơi thở, bởi người ở lại luôn quan tâm, lo lắng hơn người ra đi, ko biết người ra đi có còn thương nhớ người ở lại ko, y như hình ảnh. của tàu và biển. :

“Thuyền lỡ bến?
Bến một dạ bền lòng đợi đò ”.

Những câu thơ, những câu hỏi nêu lên của người Việt Bắc trình bày tâm lý của người ở lại, vừa mừng, vừa lo, vừa ngập ngừng. Chính vì mọi tình cảm, tư tưởng đều hướng về những người cách mệnh ra đi nên mới đặt ra câu hỏi:

“Anh về rồi, em có nhớ anh ko?
Mười lăm năm này đầy ham mê và ham mê. "

Bắc Việt cũng nhắc tới "mười lăm năm", thời kỳ chúng ta cùng nhau chống Pháp, chống Nhật và chống Việt Nam. Ở bên nhau đã gần hai mươi năm, giờ người dọn tới, sao ko khỏi ngỡ ngàng, ko khỏi bổi hổi? Vì sao nỗi đau lòng của người ta ko thể nặng?

Có nhẽ vì vậy nhưng trong bốn câu thơ của mình, người Việt Bắc dùng từ “nhớ”. Nỗi nhớ trong lòng người là vô tận, ko nguôi, tác động vào tận sâu thẳm tâm hồn. Giọng thơ êm đềm, nhẹ nhõm như lời thủ thỉ của người con gái ấm áp, người Việt Bắc còn hỏi:

“Lúc anh trở lại, em có nhớ ko?
Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn?

Cũng như lời dặn dò thầm kín của Việt Cộng đối với những người đã ra đi: Việt Cộng là cội nguồn và “mạch nước” của kháng chiến và cách mệnh, đã mười lăm năm qua, và những người đã ra đi hãy luôn trân trọng và ghi nhớ những khoảnh khắc bên nhau. Ko gian của đoạn cuối rộng mở vô hạn, ko còn giới hạn ở miền núi Tây Bắc nhưng vượt thời kì, ko gian, từ “cây”, “núi” tới đền “sông”, “nguồn”. Những điều này tượng trưng cho sự tưởng nhớ những người đã khuất của người Việt Bắc và những lời dặn dò quan tâm của những người ở lại. Tất cả dồn vào giọng nói của người Bắc Việt, người đưa ra một câu trả lời nghiêm túc.

Sau hơn 15 năm kháng chiến, người Việt Bắc và các chiến sĩ cách mệnh giờ đã xa cách, bao nhiêu xúc động, bao nhiêu tình thương tràn trề trong lòng người ở lại, trở thành bao hoài nghi, lo lắng. Cũng như cô Kiều mười lăm năm xa quê đã có rất nhiều điều đã xảy ra, nơi đây, cách mệnh và chiến khu cũng trải qua những tháng ngày trưởng thành khó khăn đấy, nay để lại bao kỷ niệm đẹp.

Trước những tình cảm ngang trái, ra đi, người chiến sĩ cách mệnh cũng tự đáy lòng nói rằng:

"Giọng nói thật tâm của người đàn ông bên rượu
Chán nản lúc đi dạo ko ngừng nghỉ
Indigo mang tới các phiên ly khai
Chúng tôi nắm tay nhau ko biết nói gì ... "

Người ra đi đã trả lời câu hỏi của người ở lại bằng những hành động cụ thể, bởi đã ở bên nhau lâu rồi, từ tình cảm tới thân thể đều biết hết. Tiếng hát của Người nào vang lên kế bên "Liar", như một lời tiễn biệt của người Bắc Việt đối với những người đã khuất. Từng câu hát nhẹ nhõm khiến tâm hồn người đã khuất thêm vui tươi và bước chân cũng rộn ràng hơn. Tố Hữu đã dùng hai từ lóng "tiếc thương" và "bất an" để mô tả tình trạng của người đã khuất. Đó là nỗi nhớ nhung, nhớ nhung, day dứt đối với những người ở lại.Chúng ta cảm thấy có những lúc nhìn lại, lúc nắm tay ko muốn buông. Những chiến sĩ cách mệnh đấy vui tươi vì cách mệnh thành công, họ vui tươi vì được trở về quê hương, tuy nhiên, quê hương thứ hai là chiến tranh Việt Nam cũng khiến họ vô cùng lo lắng, phẫn uất và nhiễm bệnh thâm thúy. Tiếng bước chân hối thúc hoàn thành nhiệm vụ khiến họ “rợn người”, nhưng hồn họ vẫn vương vấn nơi đây, trong tiếng hát quan họ. Người ta chỉ cần đọc qua sẽ thấy và hiểu được những đắn đo, lưỡng lự của những người lính đấy. Mười lăm năm hiến dâng ko phải là chuyện một sớm một chiều phải ko anh?

Tố Hữu cũng sử dụng hình ảnh “áo chàm” trong câu thơ này: một hình ảnh hoán dụ tượng trưng cho con người Việt Bắc, con người miền sơn cước này. Hình ảnh chiếc áo nâu chàm giản dị, mộc mạc nhưng đã để lại trong lòng chúng tôi những hình ảnh khó quên. Tuy đơn sơ, giản dị nhưng họ cũng đã có những đóng góp to lớn trong công cuộc kháng chiến, cứu nước, giúp nước có được thắng lợi ngày hôm nay.

"Chàm mang tới sự chia ly"
Chúng tôi nắm tay nhau ko biết nói gì ... "

Người ra đi và người ở lại run rẩy nắm tay nhau ko nói một lời. Bài thơ chứa đựng tâm hồn, tình cảm sống trong lòng người. Có quá nhiều điều muốn nói, biết bao mến thương muốn gửi gắm nhưng chẳng biết nói gì. Những người ra đi, cũng như những người Việt Bắc ở lại, thật xót xa và thương đau biết bao! Dấu chấm lửng được đặt ở cuối câu nói của người đã khuất như khoảng lặng trong tiếng nhạc đầy xúc cảm, nỗi buồn sâu kín ko thể thổ lộ trong lòng nay lắng xuống. Họ lặng thầm “nắm tay nhau”, bao năm dai sức, truyền tải tình yêu bằng ánh mắt, họ đã quá hiểu lòng nhau rồi!

Bốn bài thơ còn lại là xúc cảm chân thực của người chiến sĩ cách mệnh lúc rời chiến khu đi làm nhiệm vụ mới. Tuy nhiên, dù nhiệm vụ trên vai còn nặng nề nhưng bước chân ko yên muốn gác lại, bởi xúc cảm cứ tuôn trào trong tim rồi kết tủa trong lời nói và việc làm. Người ra đi muốn ra đi, nhưng vì nước, vì nghĩa vụ thiêng liêng với quê hương phải ra đi, nhưng tất cả những kỷ niệm đẹp nơi đây sẽ ko bao giờ quên.

Tám bài thơ ngắn này chứa đựng nhiều suy nghĩ về người đi và ở. Tố Hữu đã tái tạo một cách chân thực nỗi nhớ nhung, khắc khoải của người ra đi và người ở lại bằng hình thức câu đối tình cảm lứa đôi. Nhịp độ chậm rãi của cả bài thơ, khổ thơ sáu, tám truyền thống và hình ảnh đẹp khiến người đọc cảm thấy luyến tiếc trước những câu thơ trong trẻo đấy.

Tám bài thơ chứa đựng tất cả những tâm tư, tình cảm của người Việt Bắc và những người lính cách mệnh. Tố Hữu bằng tài năng của mình đã giúp ta hiểu được lòng người Việt Nam, những kỉ niệm, kí ức về thời gian lao, nhắc nhở ta phải nâng niu, ghi nhớ máu xương của nhân dân. Những người hùng này đã ngã xuống cho tới ngày nay.

- - -chấm dứt- - -

Ko chỉ tám câu thơ đầu chứa đựng nhiều hình ảnh đẹp, nhiều xúc cảm thiêng liêng nhưng mỗi câu thơ trong tiếng Việt đều chứa đựng những sắc thái, xúc cảm rất riêng.Vì vậy, hãy theo dõi các bài viết khác như Những ấn tượng về bộ tứ trong thơ Việt Bắctrong một bài báo ở Việt Nam để phân tích nỗi nhớ của những người cán bộ cách mệnh trở về Việt Nam, Phân tích 8 khổ thơ đầu của thơ Việt Nam. Để chứng minh cho nhận định này ... em hãy phân tích đoạn thơ sau: "Em có ... đình công, cây đa" trong bài Việt Bắc để hiểu thêm về các tác phẩm Việt Bắc nhé!

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục

[rule_{ruleNumber}]

#Bình #giảng #câu #thơ #đầu #bài #thơ #Việt #Bắc #của #Tố #Hữu

[rule_3_plain]

#Bình #giảng #câu #thơ #đầu #bài #thơ #Việt #Bắc #của #Tố #Hữu

[rule_1_plain]

#Bình #giảng #câu #thơ #đầu #bài #thơ #Việt #Bắc #của #Tố #Hữu

[rule_2_plain]

#Bình #giảng #câu #thơ #đầu #bài #thơ #Việt #Bắc #của #Tố #Hữu

[rule_2_plain]

#Bình #giảng #câu #thơ #đầu #bài #thơ #Việt #Bắc #của #Tố #Hữu

[rule_3_plain]

#Bình #giảng #câu #thơ #đầu #bài #thơ #Việt #Bắc #của #Tố #Hữu

[rule_1_plain]

Nguồn:chinphu.vn
Phân mục: Tin tức

#Bình #giảng #câu #thơ #đầu #bài #thơ #Việt #Bắc #của #Tố #Hữu

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button