Tin Tức

Phân tích cảm xúc chân thành của tác giả qua khổ thơ trong bài Viếng lăng bác (Viễn Phương)

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Phân tích xúc cảm thật tình của tác giả qua khổ thơ trong bài Viếng lăng bác (Viễn Phương) phải ko?Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết hay khác tại đây => Tin tức

Hồ Chí Minh, vị cha già mến yêu của nhân dân. Anh là niềm tự hào của non sông chúng ta. Nhưng ngày 2-9-1969, người cha đã ra đi với niềm tiếc thương vô hạn. Năm 1976, Wen Fang dẫn đầu một phái đoàn miền Nam vào Lăng viếng Bác Hồ. Niềm xúc động đã thôi thúc thi sĩ cho ra đời bài thơ “Thăm Ông Bụt”. Đọc xong bài thơ này, tác giả đã để lại những xúc cảm thật tình trong lòng người đọc bằng những câu thơ:

Ngày nào mặt trời đi qua lăng thấy mặt trời đỏ trong lăng Ngày nào dòng người trôi đi trong thương nhớ kết thúc hội xuân bảy mươi chín …

Bác ngủ yên giữa vầng trăng hiền hòa vẫn biết trời xanh muôn thuở nhưng sao nhịp đập trong tim em.

Mặt trời lên cao hơn, hình ảnh mặt trời gợi lên trong tác giả những liên tưởng mới:

Ngày qua ngày, mặt trời đi qua lăng

Bạn đang xem: Phân tích tình cảm thật tình của tác giả qua các khổ thơ trong bài thơ Viễn Phương (Viễn Phương)

Nhìn mặt trời đỏ rực thế này.

Mặt trời tự nhiên tuân theo quy luật của nó và vận chuyển trong vũ trụ, đi qua lăng tẩm ngày qua ngày và nhìn thấy một mặt trời rất đỏ khác trong lăng. Mặt trời trong lăng là hình ảnh ẩn dụ về Bác Hồ. Mặt trời tự nhiên mang lại ánh sáng, ban ngày, cho sự sống: Mặt trời của Bác còn là ánh sáng soi đường, đem lại cuộc sống no ấm hạnh phúc. Các thông số kỹ thuật cụ thể đều “rất đỏ”, khơi dậy lòng yêu nước, thương dân cũng như tình mến thương vô hạn của Bác. Mặt trời của Bác luôn tỏa sáng, sưởi ấm và tỏa sáng suốt đời. Màu đỏ đó sưởi ấm cảnh đau thương. Nhiều người ví Bác Hồ như mặt trời (ông trời cách mệnh Tố Hữu khôn khéo), chồng mặt trời của Bác với mặt trời tự nhiên thành những đợt sóng dài đôi là sự thông minh riêng của Viễn Phương. Câu nói này ko chỉ ca tụng sự lớn lao, bất tử của Bác nhưng mà còn trình bày lòng thành kính, ngưỡng mộ và hàm ơn vô hạn đối với Bác.

Hình ảnh dòng người xếp hàng vào lăng viếng Bác cũng khơi dậy trong lòng thi sĩ nhiều xúc cảm:

Ngày qua ngày người ta tiếc thương

Lễ hội mùa xuân thứ bảy mươi chín kết thúc.

Cụm từ “Tiantian” ko chỉ gợi ấn tượng về sự bất tử nhưng mà còn gợi lên nỗi nhớ của mọi người đối với Bác. Hình ảnh “người đi trong nhớ” vừa thực vừa ảo. Nỗi nhớ vốn có trong lòng người, nhưng ở đây, nó bao trùm cả thời kì và ko gian. Và mỗi người có lòng nhân ái là một bông hoa kết thành “Bảy mươi chín mùa xuân” của Bác và cuộc đời của Bác là đơm hoa kết trái. Dòng người được tác giả ví như một “vương miện hoa”, một ẩn dụ lạ mắt và thích hợp. Dòng người tới viếng Bác xếp thành vòng tròn, liên tưởng tới vòng hoa. Nếu “vòng hoa” là viếng người chết. Đây là “Corolla” hỗ trợ “Spring Seventy-Nine”. Bác ko thể lạc vào dòng suy nghĩ, tình cảm của thi sĩ và của mỗi chúng ta. Tình cảm và những gì cao đẹp nhất nhưng mà mọi người dành cho Bác quả thực là đóa hoa của cuộc đời. Ở đây có nhiều vòng hoa của người dân hơn bất kỳ loài hoa tự nhiên nào, và nó được làm bởi sự ngưỡng mộ, kính trọng và mến yêu đối với Bác Hồ. Nhịp thơ chậm rãi, mỗi dòng 8 tiếng, 9 tiếng, cấu trúc từ lặp lại ko chỉ trình bày ko khí linh thiêng, nghiêm trang trong lăng nhưng mà còn gợi lên nhịp độ chậm rãi của dòng người vào viếng Bác và người dân. Kính trọng và tận tụy với Bác Hồ.

Tiếp tục mạch xúc cảm của thi sĩ, cảm thu được người bác ở đây như một niềm tiếc nuối trong cuộc đời:

“Tôi nằm trong giấc ngủ yên bình

ở giữa ánh trăng dịu dàng “

Thi sĩ trông thấy một nỗi đau: “Chú đi rồi hả chú?” Nhưng tác giả ko tin rằng chú chỉ đang trong giấc ngủ, sau một đời góp sức cho Tổ quốc và xây dựng Qijiuquan, đã ngủ quên. Bác vẫn ở bên chúng tôi:

“Cả đời này ngủ ngon ko?

Hiện thời lúc chú ngủ, chúng tôi canh giấc ngủ. “

(Chúng tôi ngắm chú He đang ngủ, chú He)

Hình ảnh “Mingyue” hiện lên thật đẹp và dịu dàng, vừa gợi tả ánh sáng trong veo, dịu êm, vừa gợi cho ta nhớ tới tâm hồn trong sáng, đẹp tươi của Người.

Lúc nghĩ tới trăng, tôi chợt nhớ tới chú tôi rất thích trăng. Vầng trăng đã từng tới với Bác trong tù Trong “Cảnh khuya” của núi rừng Bắc Bộ, lúc trăng đi thuyền trên sông, trăng Trung thu phản chiếu như gương: “Trăng rằm mùa xuân, trăng khuyết ”… Nhưng có bao nhiêu cô chú giờ phút này Lòng thanh thản đi về bến thật trăng. Bởi có lúc: “tù ko rượu ko hoa”, có lúc “quân lao xao xuyến”, có lúc “thương nhớ con”… Chỉ trong giấc ngủ bình yên, người bác mới thực sự lên cung trăng. Một lần nữa, hình ảnh vầng trăng tượng trưng cho tâm hồn cao cả và sức sống bất tử của Hồ Chí Minh.

Bác gái nằm đó ko người nào tin rằng chúng tôi phải tự xoa dịu mình bằng cái lý muôn thuở của cuộc đời nhưng mà lòng chúng tôi xót xa:

Vẫn biết trời xanh còn mãi

Vì sao bạn cảm thấy nhói trong tim của bạn? “

Bác dù ko còn nữa nhưng là “trời xanh” muôn thuở và sẽ luôn ở bên con người Việt Nam.

“Bác sống như toàn cầu của tôi

Yêu từng hạt gạo, từng bông hoa. “

(Chú)

Bác thực sự là hiện thân của tự nhiên Việt Nam. Bác sẽ luôn ở bên chúng tôi, với quê hương non sông. Dẫu vậy, lí trí cũng gợi cho thi sĩ một sự thực về sự chia ly, một nỗi niềm đau đáu trong lòng thi sĩ và bao người con của dân tộc Việt Nam. Nỗi đau đó, như hàng nghìn mũi kim đâm vào trái tim đang khóc của chúng ta, cứa vào tim mọi người. Nỗi đau ko gì có thể bù đắp được. Sự ra đi của ông để lại cho tự nhiên và con người niềm tiếc thương vô hạn:

“Thật đớn đau lúc phải nói lời chia tay trong những ngày này.

Đời đầy nước mắt và mưa rơi … “

Vì vậy, chỉ trong một đoạn văn, giọng điệu nhẹ nhõm, giàu xúc cảm đã sử dụng hình ảnh tượng trưng “mặt trời”. Trước sự vĩnh hằng của Ngài, câu này trình bày lòng tôn kính thiêng liêng. Tạo hình ảnh đẹp về Bác Hồ mến yêu. Để lại cho người đọc những xúc cảm thật tình.

-Nguồn: Sưu tầm-

Phân tích các khổ thơ trong bài thơ về thăm lăng.

Qua việc phân tích khổ thơ thứ hai và thứ ba của bài thơ “Viếng lăng Bác”, ta thấy được lòng kính trọng và tình cảm của thi sĩ đối với Bác.

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục


Xem thêm chi tiết: Phân tích cảm xúc chân thành của tác giả qua khổ thơ trong bài Viếng lăng bác (Viễn Phương)

Phân tích xúc cảm thật tình của tác giả qua khổ thơ trong bài Viếng lăng bác (Viễn Phương)

Hình Ảnh về: Phân tích xúc cảm thật tình của tác giả qua khổ thơ trong bài Viếng lăng bác (Viễn Phương)

Video về: Phân tích xúc cảm thật tình của tác giả qua khổ thơ trong bài Viếng lăng bác (Viễn Phương)

Wiki về Phân tích xúc cảm thật tình của tác giả qua khổ thơ trong bài Viếng lăng bác (Viễn Phương)

Phân tích xúc cảm thật tình của tác giả qua khổ thơ trong bài Viếng lăng bác (Viễn Phương) -

Hồ Chí Minh, vị cha già mến yêu của nhân dân. Anh là niềm tự hào của non sông chúng ta. Nhưng ngày 2-9-1969, người cha đã ra đi với niềm tiếc thương vô hạn. Năm 1976, Wen Fang dẫn đầu một phái đoàn miền Nam vào Lăng viếng Bác Hồ. Niềm xúc động đã thôi thúc thi sĩ cho ra đời bài thơ “Thăm Ông Bụt”. Đọc xong bài thơ này, tác giả đã để lại những xúc cảm thật tình trong lòng người đọc bằng những câu thơ:

Ngày nào mặt trời đi qua lăng thấy mặt trời đỏ trong lăng Ngày nào dòng người trôi đi trong thương nhớ kết thúc hội xuân bảy mươi chín ...

Bác ngủ yên giữa vầng trăng hiền hòa vẫn biết trời xanh muôn thuở nhưng sao nhịp đập trong tim em.

Mặt trời lên cao hơn, hình ảnh mặt trời gợi lên trong tác giả những liên tưởng mới:

Ngày qua ngày, mặt trời đi qua lăng

Bạn đang xem: Phân tích tình cảm thật tình của tác giả qua các khổ thơ trong bài thơ Viễn Phương (Viễn Phương)

Nhìn mặt trời đỏ rực thế này.

Mặt trời tự nhiên tuân theo quy luật của nó và vận chuyển trong vũ trụ, đi qua lăng tẩm ngày qua ngày và nhìn thấy một mặt trời rất đỏ khác trong lăng. Mặt trời trong lăng là hình ảnh ẩn dụ về Bác Hồ. Mặt trời tự nhiên mang lại ánh sáng, ban ngày, cho sự sống: Mặt trời của Bác còn là ánh sáng soi đường, đem lại cuộc sống no ấm hạnh phúc. Các thông số kỹ thuật cụ thể đều “rất đỏ”, khơi dậy lòng yêu nước, thương dân cũng như tình mến thương vô hạn của Bác. Mặt trời của Bác luôn tỏa sáng, sưởi ấm và tỏa sáng suốt đời. Màu đỏ đó sưởi ấm cảnh đau thương. Nhiều người ví Bác Hồ như mặt trời (ông trời cách mệnh Tố Hữu khôn khéo), chồng mặt trời của Bác với mặt trời tự nhiên thành những đợt sóng dài đôi là sự thông minh riêng của Viễn Phương. Câu nói này ko chỉ ca tụng sự lớn lao, bất tử của Bác nhưng mà còn trình bày lòng thành kính, ngưỡng mộ và hàm ơn vô hạn đối với Bác.

Hình ảnh dòng người xếp hàng vào lăng viếng Bác cũng khơi dậy trong lòng thi sĩ nhiều xúc cảm:

Ngày qua ngày người ta tiếc thương

Lễ hội mùa xuân thứ bảy mươi chín kết thúc.

Cụm từ “Tiantian” ko chỉ gợi ấn tượng về sự bất tử nhưng mà còn gợi lên nỗi nhớ của mọi người đối với Bác. Hình ảnh “người đi trong nhớ” vừa thực vừa ảo. Nỗi nhớ vốn có trong lòng người, nhưng ở đây, nó bao trùm cả thời kì và ko gian. Và mỗi người có lòng nhân ái là một bông hoa kết thành “Bảy mươi chín mùa xuân” của Bác và cuộc đời của Bác là đơm hoa kết trái. Dòng người được tác giả ví như một “vương miện hoa”, một ẩn dụ lạ mắt và thích hợp. Dòng người tới viếng Bác xếp thành vòng tròn, liên tưởng tới vòng hoa. Nếu "vòng hoa" là viếng người chết. Đây là "Corolla" hỗ trợ "Spring Seventy-Nine". Bác ko thể lạc vào dòng suy nghĩ, tình cảm của thi sĩ và của mỗi chúng ta. Tình cảm và những gì cao đẹp nhất nhưng mà mọi người dành cho Bác quả thực là đóa hoa của cuộc đời. Ở đây có nhiều vòng hoa của người dân hơn bất kỳ loài hoa tự nhiên nào, và nó được làm bởi sự ngưỡng mộ, kính trọng và mến yêu đối với Bác Hồ. Nhịp thơ chậm rãi, mỗi dòng 8 tiếng, 9 tiếng, cấu trúc từ lặp lại ko chỉ trình bày ko khí linh thiêng, nghiêm trang trong lăng nhưng mà còn gợi lên nhịp độ chậm rãi của dòng người vào viếng Bác và người dân. Kính trọng và tận tụy với Bác Hồ.

Tiếp tục mạch xúc cảm của thi sĩ, cảm thu được người bác ở đây như một niềm tiếc nuối trong cuộc đời:

"Tôi nằm trong giấc ngủ yên bình

ở giữa ánh trăng dịu dàng "

Thi sĩ trông thấy một nỗi đau: “Chú đi rồi hả chú?” Nhưng tác giả ko tin rằng chú chỉ đang trong giấc ngủ, sau một đời góp sức cho Tổ quốc và xây dựng Qijiuquan, đã ngủ quên. Bác vẫn ở bên chúng tôi:

“Cả đời này ngủ ngon ko?

Hiện thời lúc chú ngủ, chúng tôi canh giấc ngủ. "

(Chúng tôi ngắm chú He đang ngủ, chú He)

Hình ảnh “Mingyue” hiện lên thật đẹp và dịu dàng, vừa gợi tả ánh sáng trong veo, dịu êm, vừa gợi cho ta nhớ tới tâm hồn trong sáng, đẹp tươi của Người.

Lúc nghĩ tới trăng, tôi chợt nhớ tới chú tôi rất thích trăng. Vầng trăng đã từng tới với Bác trong tù Trong “Cảnh khuya” của núi rừng Bắc Bộ, lúc trăng đi thuyền trên sông, trăng Trung thu phản chiếu như gương: “Trăng rằm mùa xuân, trăng khuyết ”… Nhưng có bao nhiêu cô chú giờ phút này Lòng thanh thản đi về bến thật trăng. Bởi có lúc: “tù ko rượu ko hoa”, có lúc “quân lao xao xuyến”, có lúc “thương nhớ con”… Chỉ trong giấc ngủ bình yên, người bác mới thực sự lên cung trăng. Một lần nữa, hình ảnh vầng trăng tượng trưng cho tâm hồn cao cả và sức sống bất tử của Hồ Chí Minh.

Bác gái nằm đó ko người nào tin rằng chúng tôi phải tự xoa dịu mình bằng cái lý muôn thuở của cuộc đời nhưng mà lòng chúng tôi xót xa:

Vẫn biết trời xanh còn mãi

Vì sao bạn cảm thấy nhói trong tim của bạn? "

Bác dù ko còn nữa nhưng là “trời xanh” muôn thuở và sẽ luôn ở bên con người Việt Nam.

"Bác sống như toàn cầu của tôi

Yêu từng hạt gạo, từng bông hoa. "

(Chú)

Bác thực sự là hiện thân của tự nhiên Việt Nam. Bác sẽ luôn ở bên chúng tôi, với quê hương non sông. Dẫu vậy, lí trí cũng gợi cho thi sĩ một sự thực về sự chia ly, một nỗi niềm đau đáu trong lòng thi sĩ và bao người con của dân tộc Việt Nam. Nỗi đau đó, như hàng nghìn mũi kim đâm vào trái tim đang khóc của chúng ta, cứa vào tim mọi người. Nỗi đau ko gì có thể bù đắp được. Sự ra đi của ông để lại cho tự nhiên và con người niềm tiếc thương vô hạn:

“Thật đớn đau lúc phải nói lời chia tay trong những ngày này.

Đời đầy nước mắt và mưa rơi ... "

Vì vậy, chỉ trong một đoạn văn, giọng điệu nhẹ nhõm, giàu xúc cảm đã sử dụng hình ảnh tượng trưng “mặt trời”. Trước sự vĩnh hằng của Ngài, câu này trình bày lòng tôn kính thiêng liêng. Tạo hình ảnh đẹp về Bác Hồ mến yêu. Để lại cho người đọc những xúc cảm thật tình.

-Nguồn: Sưu tầm-

Phân tích các khổ thơ trong bài thơ về thăm lăng.

Qua việc phân tích khổ thơ thứ hai và thứ ba của bài thơ “Viếng lăng Bác”, ta thấy được lòng kính trọng và tình cảm của thi sĩ đối với Bác.

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #cảm #xúc #chân #thành #của #tác #giả #qua #khổ #thơ #trong #bài #Viếng #lăng #bác #Viễn #Phương

[rule_3_plain]

#Phân #tích #cảm #xúc #chân #thành #của #tác #giả #qua #khổ #thơ #trong #bài #Viếng #lăng #bác #Viễn #Phương

[rule_1_plain]

#Phân #tích #cảm #xúc #chân #thành #của #tác #giả #qua #khổ #thơ #trong #bài #Viếng #lăng #bác #Viễn #Phương

[rule_2_plain]

#Phân #tích #cảm #xúc #chân #thành #của #tác #giả #qua #khổ #thơ #trong #bài #Viếng #lăng #bác #Viễn #Phương

[rule_2_plain]

#Phân #tích #cảm #xúc #chân #thành #của #tác #giả #qua #khổ #thơ #trong #bài #Viếng #lăng #bác #Viễn #Phương

[rule_3_plain]

#Phân #tích #cảm #xúc #chân #thành #của #tác #giả #qua #khổ #thơ #trong #bài #Viếng #lăng #bác #Viễn #Phương

[rule_1_plain]

Nguồn:chinphu.vn
Phân mục: Tin tức

#Phân #tích #cảm #xúc #chân #thành #của #tác #giả #qua #khổ #thơ #trong #bài #Viếng #lăng #bác #Viễn #Phương

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button