Tin Tức

Phân tích đoạn Thề nguyền

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Phân tích đoạn Thề nguyền phải ko?Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết hay khác tại đây => Tin tức

Đề bài: Anh/chị hãy Phân tích đoạn Thề nguyền trích Truyện Kiều của Nguyễn Du

Bài văn mẫu Phân tích đoạn Thề nguyền

Bạn đang xem: Phân tích đoạn Thề nguyền

I. Dàn ý Phân tích đoạn Thề nguyền (Chuẩn)

1. Mở bài

– Sơ lược về Truyện Kiều.
– Giới thiệu đoạn tríchThề nguyền.
 

2. Thân bài

a. Tâm trạng của Thúy Kiều lúc tìm gặp Kim Trọng để thề nguyền:
– Kiều quay lại tìm Kim Trọng lần hai, chứng tỏ rằng tình yêu của nàng đang ở độ mặn nồng và thâm thúy nhất, nỗi nhớ đã bộc lộ ra bằng hành động để chứng minh.
– Những từ “vội”, “xăm xăm”, “băng lối”, “một mình” đã trình bày sự mạnh mẽ, quyết đoán của Kiều trong tình yêu, ko màng lễ tiết hay những quan niệm phong kiến ngăn cản tình yêu, vứt bỏ tất cả sau lưng để tìm tới với chân ái của cuộc đời. 

– Quang cảnh tự nhiên rất thơ mộng và trữ tình, gợi ra sự lãng mạn, tươi trẻ của thứ tình yêu đầu đời tuyệt đẹp:
+ “Nhặt thưa gương dọi đầu cành”: Ánh trăng thơ mộng trữ tình, gợi tả quang cảnh yêu đương nồng nàn.
+ Cảnh ánh đèn mờ mờ của Kim Trọng xuyên qua cửa hắt ra ngoài vườn => Trình bày ánh nhìn trông mong, thương nhớ luôn hướng về nơi tình quân ở của nàng Kiều, ý thức hiếu học, sự miệt mài siêng năng của Kim Trọng trong việc đèn sách
+ “Tiếng sen đã động giấc hòe”: Trình bày phong thái dù vội vã nhưng vẫn uyển chuyển, thanh khiết nhẹ nhõm của Thúy Kiều thông qua “tiếng sen”.
+ “giấc hòe” trích tự điển cố Thuần Vu Phần ngủ dưới gốc hòe mơ thấy vinh hoa phú quý, trình bày lý tưởng và khát vọng của Kim Trọng vào việc tạo lập công danh, sự nghiệp
+  “Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần”: Tăng thêm sự thi vị và lãng mạn cho công cuộc gặp mặt của Kiều và Kim Trọng. 

– “Vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa/Hiện thời rõ mặt đôi ta/Biết đâu rồi nữa chẳng là mộng mị ?”: Kiều bộc lộ nỗi nhớ mong tình quân, tuy nhiên là nỗi lo lắng rằng tình yêu của mình sẽ giống như đóa hoa kia, đẹp nhưng sớm nở tối tàn đầy xót xa. Hoặc là lại giống như một giấc “mộng mị” cuối cùng chẳng còn lại gì.

d. Cảnh thề nguyền:

– Ko gian là nhà Kim Trọng, bối cảnh thời kì là một đêm trăng thông minh nên ko gian thơ mộng trữ tình.
– Ánh trăng biểu tượng cho sự sum vầy, đoàn viên, sự hạnh phúc mỹ mãn, biểu thị cho tình yêu trong sáng, tinh khiết và tâm thành của Thúy Kiều và Kim Trọng, trở thành minh chứng thiêng liêng cho tình yêu tuyệt đẹp của đôi trai tài gái sắc.
– “đài sen”, “lò đào” làm cho ko khí trở thành thập phần lãng mạn, tinh tế và thiêng liêng vô cùng.
– Cả hai đã cùng nhau viết “tiên thề”, cùng nhau cắt tóc mây bằng “dao vàng”, trình bày thái độ trân trọng và nâng niu vô cùng ước nguyện cùng nhau kết tóc, bạc đầu trăm năm, quyết tâm ko đổi dời.
– “Đinh ninh hai mồm một lời song song” là trình bày sự đồng lòng sắt son, là tình yêu tâm thành thâm thúy tới từ cả hai phía.
– Lời ước hứa hẹn “Trăm năm tạc một chữ đồng tới tâm” chính là lời thề nguyền, hứa hẹn ước suốt kiếp chỉ chung tình với đối phương, nhưng chữ “đồng” trong đồng tâm, đồng lòng đã ghi tạc vào sâu trong trái tim mãi mãi ko bao giờ phai mờ.
=> Tỏ rõ tình cảm và sự thủy chung son sắt của hai con người yêu nhau, vượt qua mọi sự ngăn cản của lễ giáo phong kiến, một lòng theo đuổi thứ tình yêu thực thụ, tươi đẹp nhất cuộc đời.
 

3. Kết bài

Nói chung trị giá đoạn trích
 

II. Bài văn mẫu Phân tích đoạn Thề nguyền
 

1. Phân tích đoạn trích Thề nguyền, mẫu số 1 (Chuẩn)

Truyện Kiều là một tuyệt tác của đại thi hào Nguyễn Du nhưng tới tận ngày nay người ta vẫn ngớt lời khen ngợi và tìm hiểu về nó. Tác phẩm viết về Thúy Kiều – một người con gái tài sắc vẹn toàn nhưng lại có số phận truân chuyên, trớ trêu và thảm kịch, bị đẩy đưa bởi xã hội phong kiến đương thời gian ác, bất công. Nguyễn Du muốn thông qua cuộc đời Kiều để nhưng lên án cái xã hội đấy và trình bày ước mơ về một xã hội công bình, công lý, người phụ nữ được sống đúng với bản năng, tình yêu và tự do của mình. Đoạn trích Thề nguyền là một trong những trích đoạn đẹp nhất Truyện Kiều, lúc mô tả cảnh Kiều cùng tình yêu đầu của mình – Kim Trọng thề nguyền, hứa hẹn ước tình yêu dưới trăng.

Đoạn trích Thề nguyền thuộc phần đầu của tác phẩm Truyện Kiều – Gặp mặt và đính ước, từ câu thơ thứ 431 tới 452. Đây là phần tiếp nối sau cuộc chơi xuân của chị em Kiều và sau cuộc gặp mặt tình cờ với Kim Trọng ở hội “đạp thanh” đấy. Hai con người tài sắc đã phải lòng nhau gần như ngay tức khắc và trong họ đã nảy nở một thứ tình yêu sâu đậm. Về phần Kim Trọng, từ ngày gặp mặt, chàng ko thể quên được hình ảnh của nàng Kiều, vậy nên chàng đã tìm cách thuê nhà trọ gần nhà Kiều để ngày đêm có thể nhìn thấy nàng. Về phần Kiều, nàng cũng như Kim Trọng, ngày đêm mong nhớ tình quân. Một ngày nhân lúc cả nhà đi chơi, nàng quyết định tìm sang phòng Kim Trọng để cùng nhau tâm sự cho thỏa nỗi nhớ mong. Chiều tà, nàng trở về nhà, nhưng cả nhà chưa người nào về, nàng đã quyết định quay lại gặp Kim Trọng và tại đây, hai người đã cùng nhau hứa hẹn ước và thề nguyền dưới ánh trăng sáng.

Lúc viết đoạn trích này, Nguyễn Du đã bộc lộ cho người đọc thấy được tư tưởng tình yêu tự do của mình, lúc ông để cho Kiều là người tìm tới Kim Trọng chứ ko phải trái lại. Ông muốn người phụ nữ được thoát ra khỏi cái vòng lễ giáo phong kiến luẩn quẩn để tìm tới với tình yêu thực thụ của mình. Và ông đã trình bày điều đó trong bước chân dứt khoát của Kiều lúc tìm tới với Kim Trọng:

“Cửa ngoài vội rủ rèm the
Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình
Nhặt thưa gương giọi đầu cành
Ngọn đèn trông lọt trướng huỳnh hắt hiu”

Những người phụ nữ xưa thường chịu tác động thâm thúy của lễ giáo phong kiến, của những điều luật như tam tòng tứ đức, khiến họ ko thể trình bày được tài năng cũng như ko được phép vượt ra ngoài phạm vi “cha mẹ đặt đâu con ngồi đó”. Vậy nên càng ko thể có chuyện trai gái chưa vợ chưa chồng lại có thể lén lút gặp mặt nhau nhưng bộc bạch tình yêu, nếu làm vậy, người con gái sẽ mang tội thất tiết, thiếu lễ giáo, … Đó vậy nhưng ở đây, Nguyễn Du đã để Kiều làm tất cả điều đấy. Giữa đêm khuya, nàng băng lối vườn khuya để tìm tới với tình yêu của mình, tự tay quyết định tình yêu và cuộc đời của mình. Những từ ngữ như “vội”, “xăm xăm” đều diễn tả sự vội vã, sự nhanh chóng, khẩn trưởng của Kiều lúc sang nhà Kim Trọng lần thứ hai. Nàng “băng lối vườn khuya một mình” nhưng không phải sợ hãi, phải chăng, tình yêu đã tiếp cho nàng thêm sức mạnh? Sự u tịch của đêm khuya không phải làm nàng chùn bước, nhưng trái lại, tình yêu bỏng cháy trong con tim nàng đang xé bỏ đi lớp rào chắn của thành kiến phong kiến để đưa bước chân nàng tới với tình yêu của mình!

phan tich doan trich the nguyen

Phân tích đoạn trích Thề nguyền để thấy được ko khí thề nguyền thiêng liêng của Kim – Kiều

Lễ giáo phong kiến quan niệm “nam nữ thụ thụ bất thân”, nữ nhi cũng ko phải người có thể quyết định tình yêu, hôn nhân của mình, đấy vậy nhưng Kiều lại khác. Nàng phá bỏ tất thảy mọi rào cản để “băng lối” sang nhà Kim Trọng, thật quá táo tợn, thật quá liều lĩnh! Một người con gái thông minh như Kiều lại luôn được dạy lễ giáo từ nhỏ sao có thể làm điều đó, phải chăng, tình yêu mãnh liệt đã đưa lối khiến nàng tìm tới trai phòng của chàng Kim để bộc bạch tình yêu của mình?

Mặt trăng soi tỏ từng cành cây bên vườn vắng còn mĩ nhân thì đang nhanh lẹ bước chân để tìm tới nhà tình quân còn chàng Kim thì đang mơ mang bên hương án dưới ngọn đèn học thiu thiu:

“Sinh vừa tựa án thiu thiu
Dở chiều như tỉnh dở chiều như mê”

Chàng trai hào hoa phong nhã đấy đang dựa đầu vào hương án nhưng thiu thiu ngủ “dở chiều như tỉnh, dở chiều như mê”, thì chợt bước chân của nàng thơ ghé tới, “tiếng sen” nhẹ nhõm tiến lại gần chàng. Ko gian ở đây bao trùm bởi ánh trăng, ánh trăng rẽ lối để Kiều tìm tới Kim Trọng, trăng càng “xế” thì nàng càng gần với người mình mến thương. Những hình ảnh ước lệ như “tiếng sen”, “hoa lê”, “giấc hòe”, “giấc mộng đêm xuân” như càng góp phần làm nên cái tâm trạng hư hư thực thực của Kim Trọng. Chàng chẳng rõ đang mơ hay đang tỉnh, “mơ mòng” ko biết hình ảnh của Kiều có là thực chăng, hay là giấc mộng của chàng lúc mong nhớ về nàng?

“Tiếng sen sẽ động giấc hè
Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần
Bâng khuâng đỉnh Giáp non thần
Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ mòng”.

Sự xuất hiện đột ngột lần thứ hai của Kiều làm cho Kim Trọng tưởng đâu nàng là nữ thần của đỉnh Vu Giáp xuất hiện trong giấc mơ đêm hè của chàng. Sự xuất hiện đấy đột ngột quá đỗi khiến chàng ko thể tin được đó là sự thực cho tới lúc “mồm hoa” cất lời:

“Nàng rằng: ‘Khoảng vắng đêm trường
Vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa
Hiện thời rõ mặt đôi ta
Biết đâu rồi nữa chẳng là mộng mị?”

Nếu như sự xuất hiện của nàng là một sự đột ngột quá đỗi với chàng thì lời nói và hành động của nàng càng làm cho Kim Trọng bất thần hơn nữa. Một hành động nhưng chắc chỉ có Kiều mới dám táo tợn và liều lĩnh như thế “vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa”. Vì tình yêu nên nàng sẵn sàng vượt lên tất cả mọi thành kiến về lễ giáo phong kiến để tìm tới với mối tình của mình. Giữa trong “đêm trường” khuya khoắt đấy, giữa ánh trăng vằng vặc đấy, ko chỉ là thời kì, ko gian của vũ trụ nhưng còn là ko gian, thời kì trong tình yêu của nàng. Những người đang yêu bao giờ cũng cảm thấy thời kì bên nhau thật ngắn ngủi, còn thời kì xa nhau ngỡ như “đêm trường” tối tăm và xa cách. Nàng muốn được gần Kim Trọng thêm nữa. Hai chữ “hoa” trong một câu thơ nhưng nàng dùng, vốn là từ để chỉ người con gái đẹp thì ở đây lại phiếm chỉ tình yêu son sắt của nàng dành cho Kim Trọng. Giờ đây lúc đã gần bên nhau, nàng muốn ước hứa hẹn cùng Kim Trọng để chứng minh cho tình yêu của mình. Bởi sau lúc bên mộ Đạm Tiên trở về, nàng luôn mang trong mình nỗi lo lắng, thấp thỏm, nàng sợ rằng tình yêu này cũng chỉ như giấc “mộng mị”.

Sự xuất hiện đột ngột chẳng báo trước của Kiều cùng những lời nói của nàng làm cho Kim Trọng vô cùng ngạc nhiên, bởi nó đã vượt qua tất cả mọi lễ giáo thông thường. Thế nhưng, chàng hiểu tất cả, bởi tình yêu của chàng dành cho Kiều cũng đã vô cùng sâu đậm, gặp lại tình nhân ở đây thật ko lời nào tả xiết. Chàng rước nàng vào hương án với sự vội vã, ko biết mơ và thực nữa:

“Vội mừng làm lễ rước vào
Đài sen nối sáp lò đào thêm hương”

Chàng thêm sáp thêm hương cho ko gian thêm phần rực rỡ, cũng là để mừng cho khoảnh khắc hạnh phúc sum vầy của lứa đôi yêu nhau. Và cũng tại ko gian này, chàng và nàng cùng “thảo” một tờ giấy hứa hẹn thề, đính ước cùng nhau, ước hứa hẹn trăm năm bạc đầu. Cắt một lọn tóc nhỏ, rồi chia làm đôi làm tín vật đính ước của đôi trai tài gái sắc. Tất cả những vật nhỏ nhỏ đấy giờ thành những tín vật trang trọng nhất, đẹp tươi nhất chứng minh tình yêu của hai người. Và trong ko gian đấy, ko thể thiếu ánh trăng soi tỏ trên đầu, ánh trăng đấy là chứng nhân cho tình yêu của họ:

“Tiên thề cùng thảo một chương
Tóc mây một món dao vàng chia đôi
Vầng trăng vằng vặc giữa trời
Đinh ninh hai mồm một lời song song”.

Có nhẽ lúc bất kỳ người nào nhắc tới tình yêu của Kiều và Kim Trọng đều nhớ tới hình ảnh của đôi trai gái cùng ngồi thề nguyền dưới ánh trăng. Hình ảnh đó đẹp rực rỡ, đẹp như mối tình trong sáng, vượt trên mọi lễ thức của họ. Hai con người giờ đây đã chung một chữ thề “một lời song song” cùng nhau hứa hẹn ước, cùng nhau thề hứa hẹn trăm năm bạc đầu.

Nguyễn Du quả là một thi sĩ tài hoa bởi chỉ với vài dòng thơ ngắn ngủi, nhưng ông đã vẽ lên cho chúng ta thấy được một bức tranh của đôi trai tài gái sắc cùng nhau thề nguyền. Bức tranh đấy đẹp lung linh với ánh trăng làm nền soi tỏ. Để cuối cùng lúc kết lại, hai người đã cùng nhau tạc lên “một chữ đồng”: đồng tâm, đồng lòng tới chết. Hai con người đấy đã thề nguyền suốt kiếp chung tình với đối phương, ghi tạc vào trong tim, mãi mãi ko bao giờ quên. Tất cả đã chứng tỏ một thứ tình yêu son sắt, thủy chung tới vô cùng, tình yêu của họ vượt lên trên tất cả những thành kiến lễ giáo phong kiến, vượt trên cả ko gian và thời kì, nguyện lòng theo đuổi một thứ tình yêu tới suốt đời, suốt kiếp.

Đoạn trích Thề nguyền là một trong những trích đoạn hay và lãng mạn nhất trong Truyện Kiều. Bởi ở đây ko chỉ chứa đựng cảnh thề nguyền hứa hẹn ước của lứa đôi Kiều – Kim Trọng và còn trình bày cả ý kiến tình yêu tự do, hôn nhân và hạnh phúc tự do – một ý kiến vô cùng tiến bộ của Nguyễn Du thời đấy. Mặc dù sau này, Kiều phải đành lòng trao lại mối tình sâu nặng đấy cho Thúy Vân để em gái thay mình trả nghĩa cho Kim Trọng, nhưng những quang cảnh đẹp tươi giữa họ, lời thề ước giữa họ thì vĩnh viễn tồn tại như ánh trăng hôm đó. Qua đoạn trích này, ta cũng thấy được tài năng của Nguyễn Du lúc xây dựng những hình ảnh ước lệ đẹp tuyệt vời, khả năng sử dụng tiếng nói vô cùng rực rỡ của ông.

 

2. Phân tích đoạn Thề nguyền, mẫu số 2 (Chuẩn)

Truyện Kiều của Nguyễn Du là một trong những tác phẩm được xếp vào hàng kinh điển của nền văn học dân tộc, có tầm tác động mạnh mẽ trong đời sống của nhân dân Việt Nam suốt mấy trăm năm nay. Trị giá của truyện Kiều tới từ các trị giá nhân văn, tính nhân văn như lòng thương cảm và xót xa cho số phận con người dưới cơ chế phong kiến, ngợi ca vẻ đẹp tài hoa và tâm hồn của người phụ nữ, tuy nhiên nó còn mang trị giá hiện thực lúc phản ánh, tố cáo cơ chế phong kiến gian ác, chèn lấn đày đọa con người tới bước đường cùng. Nhân vật chính của tác phẩm là Thúy Kiều một cô gái trẻ tuổi, tài sắc vẹn toàn, thế nhưng lại phải chịu xấu số với kiếp hồng nhan bạc phận. Trong phần thứ nhất – Gặp mặt của tác phẩm, thì trích đoạn Thề nguyền là một trong những trích đoạn hay nhất kể về mối tình đẹp của Thúy Kiều với Kim Trọng.

Thề nguyền diễn ra từ câu 431 tới câu 452 của tác phẩm, sau lúc gặp mặt tại tiết Thanh minh, Kim Trọng và Thúy Kiều đã có thêm vài lần gặp mặt, cặp trai tài gái sắc, đang tuổi thanh xuân phơi phới đã nhanh chóng phải lòng nhau và tình yêu ngày càng trở thành sâu đậm. Chính vì lẽ đó nên Thúy Kiều nhân lúc cả nhà sang ngoại, đã lén đi tìm gặp Kim Trọng, rồi sau lúc đã trở về nhà lúc chiều tà nhưng chưa thấy người thân quay trở về nàng lại tiếp tục quay lại lần nữa, rồi tự định ước chung thân với Kim Trọng, để bộc bạch tình yêu thâm thúy tâm thành của cả hai. Trích đoạn Thề nguyền đã kể lại tất thảy việc đính ước của cả hai dưới ánh trăng vằng vặc.

Ở trích đoạn Thề nguyền ta dễ dàng nhận thấy ý kiến tiến bộ trước thời đại cả của Nguyễn Du trong tình yêu lứa đôi, bộc lộ sự ủng hộ của tác giả trong việc nam nữ theo đuổi tình yêu một cách tự do mãnh liệt, thoát khỏi cái nhát gan, ngần ngại ko dám tỏ bày nhưng ông cha ta thuở xưa vẫn thường cho là phép tắc, lễ nghĩa. Điều này trình bày rất rõ trong đoạn Thúy Kiều vượt tường băng qua nhà Kim Trọng ngay trong đêm tối. Bởi trong nền giáo dục truyền thống, phận nữ nhi buộc phải yên phận thủ thường, chịu sự xếp đặt của cha mẹ theo quan niệm “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, cũng ko có chuyện trai gái lén lút, gặp mặt riêng nhau để tỏ bày tình yêu, nếu có thì người trai bị cho là vô phép, thiếu lễ nghĩa, còn người con gái phải chịu tai tiếng nặng nề hơn là lăng loạn, thất tiết,… Thế nhưng với hai nhân vật Kiều và Kim Trọng, Nguyễn Du lại hoàn toàn tạo cho họ một ko gian họp mặt riêng, để họ được thoải mái bộc lộ tình yêu thâm thúy dành cho nhau. Đặc thù với nhân vật Thúy Kiều, Nguyễn Du đã vẽ ra cảnh nàng đêm hôm chạy theo tiếng gọi của tình yêu, rồi tự tay quyết định chung thân đại sự của mình. Điều đó đã từng một thời dấy lên làn sóng tranh cãi về việc rốt cuộc Kiều có phải là người phụ nữ lễ tiết thấu đáo hay cũng chỉ là loại phụ nữ trắc nết. Tuy nhiên tới nay, thì người ta lại có cái nhìn thông cảm và trân trọng hơn với nàng, cũng như cái tính táo tợn, mạnh mẽ trong tình yêu của Thúy Kiều. 

“Cửa ngoài vội rủ rèm the,
Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình
Nhặt thưa gương dọi đầu cành,
Ngọn đèn trông lọt trướng huỳnh hắt hiu.
Sinh vừa tựa án thiu thiu,
Dở chiều như tỉnh dở chiều như mê.
Tiếng sen sẽ động giấc hòe,
Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần
Bâng khuâng đỉnh Giáp non thần
Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ mòng
Nàng rằng: “Khoảng vắng đêm trường,
Vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa.
Hiện thời rõ mặt đôi ta,
Biết đâu rồi nữa chẳng là mộng mị ?”

phan tich the nguyen

Bài văn Phân tích đoạn Thề nguyền, trích Truyện Kiều của Nguyễn Du

Trong 14 câu thơ đầu, ta thấy hiện lên hình ảnh người con gái vội vã đi tìm tình quân, lúc vừa trở về nhà thì hay tin cả nhà vẫn chưa về, ngay tức khắc trong lòng Kiều đã nảy ra ý định sang tìm Kim Trọng lần nữa. Chứng tỏ rằng tình yêu của nàng đang ở độ mặn nồng và thâm thúy nhất, nỗi nhớ đã bộc lộ ra bằng hành động để chứng minh. Những từ “vội”, “xăm xăm”, “băng lối”, “một mình” đã trình bày sự mạnh mẽ, quyết đoán của Kiều trong tình yêu, ko màng lễ tiết hay những quan niệm phong kiến ngăn cản tình yêu, vứt bỏ tất cả sau lưng để tìm tới với chân ái của cuộc đời. Không những thế tình yêu của Kiều còn được vẽ nên dưới một quang cảnh tự nhiên rất thơ mộng và trữ tình, gợi ra sự lãng mạn, tươi trẻ của thứ tình yêu đầu đời tuyệt đẹp. Đó là cảnh “Nhặt thưa gương dọi đầu cành”, lúc ánh trăng trên cao tỏa xuống những thứ ánh sáng dịu dàng, rồi xuyên qua từng tầng lá để lọt xuống những tia sáng lưa thưa chiếu lên người mĩ nhân đang rảo bước trong vườn. Cảnh ánh đèn mờ mờ của Kim Trọng xuyên qua cửa hắt ra ngoài vườn, ko chỉ trình bày ánh nhìn trông mong, thương nhớ luôn hướng về nơi tình quân ở của nàng Kiều, nhưng nó còn trình bày ý thức hiếu học, sự miệt mài siêng năng của Kim Trọng trong việc đèn sách, càng chứng minh tình yêu của Kiều đã đặt đúng người. Thúy Kiều nhanh chóng băng vườn tìm tới nhà Kim Trọng, ở đây thấy chàng đã hiu hiu giấc ngủ bên đèn sách, chập chờn trong giấc mộng. Nguyễn Du dùng hình ảnh có tính ước lệ như “Tiếng sen đã động giấc hòe”, để trình bày phong thái dù vội vã nhưng vẫn uyển chuyển, thanh khiết nhẹ nhõm của Thúy Kiều thông qua “tiếng sen”. Lại diễn tả cảnh say giấc của Kim Trọng bằng “giấc hòe” trích tự điển cố Thuần Vu Phần ngủ dưới gốc hòe mơ thấy vinh hoa phú quý. Điều đó trình bày lý tưởng và khát vọng của Kim Trọng vào việc tạo lập công danh, sự nghiệp, thế nhưng trước giấc mộng ko có thật và thân ảnh Thúy Kiều đã tới bên thì Kim đã nhanh chóng thức dậy. Hình ảnh “Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần” càng làm tăng thêm sự thi vị và lãng mạn cho công cuộc gặp mặt của Kiều và Kim Trọng. Quang cảnh đôi kim đồng iên nữ, dưới ánh trăng sáng tỏ, với nội tâm là tình yêu mãnh liệt dành cho nhau trở thành thật tuyệt diệu. Chính vì thế lúc Kim Trọng tỉnh giấc, nhìn thấy Kiều dưới ánh trăng thanh lại cứ ngỡ bản thân mình đang mơ, thực tiễn là vì quá đỗi bất thần, cùng với việc nhớ mong người yêu nhưng tưởng mình mộng phải đâu ngờ người đã tới tận bên án thư. Tại đây Kiều đã mạnh mẽ tỏ bày nỗi lòng mình, việc nhưng xưa nay chắc chẳng mấy nữ nhi thường tình dám chủ động, Kiều đối diện với Kim Trọng bộc lộ sự nhớ mong, trống vắng lúc xa nhau, lại sợ “đêm trường” khó tránh khỏi thương nhớ, thế nên ví “hoa” chính là tình yêu, nàng đã “vì hoa nên  phải trổ đường tìm hoa”. Thế nhưng kế bên nỗi nhớ mong tình quân, thì hành động bột phát của Kiều có nhẽ còn xuất phát từ giấc mộng về Đạm Tiên, phải chăng Thúy Kiều đang lo lắng rằng tình yêu của mình sẽ giống như đóa hoa kia, đẹp nhưng sớm nở tối tàn đầy xót xa. Hoặc là lại giống như một giấc “mộng mị” cuối cùng chẳng còn lại gì, điều đó khiến lòng Kiều bất an vô cùng. Chính vì thế nên mới có cảnh tìm gặp rồi thề nguyền kết tóc, để nàng cảm thấy an tâm hơn về tình yêu đầu đời đẹp như mộng của mình. 

  “Vội mừng làm lễ rước vào,
Đài sen nối sáp, lò đào thêm hương
Tiên thề cùng thảo một chương
Tóc mây một món dao vàng chia đôi
Vầng trăng vằng vặc giữa trời,
Đinh ninh hai mồm một lời song song.
Tóc tơ vặn vẹo tấc lòng,
Trăm năm tạc một chữ đồng tới xương”

Ko gian thề nguyền của đôi trẻ đấy là trong nhà Kim Trọng, cũng là nơi hai người thường họp mặt tâm tình, bối cảnh thời kì là một đêm trăng thông minh nên ko gian thơ mộng trữ tình. Ko chỉ vậy ánh trăng xưa nay luôn là biểu tượng cho sự sum vầy, đoàn viên, sự hạnh phúc mỹ mãn, tuy nhiên còn là biểu thị cho tình yêu trong sáng, tinh khiết và tâm thành của Thúy Kiều và Kim Trọng. Vầng trăng ở đây đã trở thành minh chứng thiêng liêng cho tình yêu tuyệt đẹp của đôi trai tài gái sắc. Trong việc thề nguyền, đính ước, cả Thúy Kiều và Kim Trọng đều vô cùng thành tâm và cẩn thận, tỉ mỉ, nào là  nến đỏ thắp trên “đài sen”, rồi có cả nhang khói tản mát trong “lò đào” làm cho ko khí trở thành thập phần lãng mạn, tinh tế và thiêng liêng vô cùng. Cả hai đã cùng nhau viết “tiên thề”, cùng nhau cắt tóc mây bằng “dao vàng”, trình bày thái độ trân trọng và nâng niu vô cùng ước nguyện cùng nhau kết tóc, bạc đầu trăm năm, quyết tâm ko đổi dời. “Đinh ninh hai mồm một lời song song” là trình bày sự đồng lòng sắt son, là tình yêu tâm thành thâm thúy tới từ cả hai phía, từ hai trái tim nay đã hòa chung một nhịp đập, chất chứa đầy ắp thư tình yêu đời đời kiếp kiếp tinh khiết, sâu nặng. Lời ước hứa hẹn “Trăm năm tạc một chữ đồng tới tâm” chính là lời thề nguyền, hứa hẹn ước suốt kiếp chỉ chung tình với đối phương, nhưng chữ “đồng” trong đồng tâm, đồng lòng đã ghi tạc vào sâu trong trái tim mãi mãi ko bao giờ phai mờ. Tỏ rõ tình cảm và sự thủy chung son sắt của hai con người yêu nhau, vượt qua mọi sự ngăn cản của lễ giáo phong kiến, một lòng theo đuổi thứ tình yêu thực thụ, tươi đẹp nhất cuộc đời.

Qua đoạn trích Thề nguyền, ta đã thấy được ý kiến tiến bộ của Nguyễn Du về sự tự do theo đuôi tình yêu của trai gái, thấy được phong cách mạnh mẽ của nàng Kiều, bộc lộ thông qua việc lén tìm Kim Trọng rồi tự định chung thân. Cuối cùng đoạn trích cũng bộc lộ cả vẻ đẹp tinh khiết, thiêng liêng và sâu nặng giữa hai trái tim son trẻ, và ước mơ muôn thuở của con người được tự do chạy theo tình yêu, khát khao được hạnh phúc con người.

 

3. Phân tích đoạn Thề nguyền, mẫu số 3:

Tình yêu có rất nhiều thời đoạn với các cung bậc xúc cảm không giống nhau.Lúc cảm thấy có sự đồng điệu giữa hai tâm hồn, những người yêu nhau sẽ thề nguyền để hứa hẹn ước đời đời kiếp kiếp gắn bó, luôn kế bên nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn.Thúy Kiều và Kim Trọng cũng vậy, họ đã có một lễ thề nguyền trong ko gian đầy thơ mộng.Có nhẽ trong văn học trung đại Việt Nam chưa có một cuộc thề nguyền nào lãng mạn tới thế.

Mở đầu đoạn trích “Thề nguyền” là sự chủ động tới táo tợn của Thúy Kiều lúc sang nhà Kim Trọng nhân thời cơ cha mẹ và các em sang bên ngoại chưa về nhà:

“Cửa ngoài vội rủ rèm the
Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình
Nhặt thưa gương giọi đầu cành
Ngọn đèn trông lọt trướng huỳnh hắt hiu”.

Lúc con tim đã rung động vì tình yêu thì ước muốn luôn được ở kế bên người mình yêu cũng là điều dễ hiểu. Các động từ “vội”,”xăm xăm”, “băng lối” diễn tả trạng thái vội vã, nhanh chóng, khẩn trương của Thúy Kiều lúc sang nhà Kim Trọng lần thứ hai. “Vườn khuya” u tịch, thanh vắng ko khiến nàng chùn bước nhưng trái lại, tình yêu nồng thắm nơi con tim Thúy Kiều đã khiến nàng xé bỏ rào cản, bức tường cách trở tình yêu lứa đôi trong xã hội đương thời. Xã hội xưa quan niệm “Nam nữ thụ thụ bất thân”, trong tình yêu, người phụ nữ ko có quyền chủ động quyết định hạnh phúc của mình vậy nhưng Thúy Kiều lại chủ động “băng lối” sang nhà chàng Kim vào buổi chiều tà. Tương tự chẳng phải là quá táo tợn hay sao? Nàng khát khao một tình yêu tới từ chính trái tim của hai người, một tình yêu tự do và mãnh liệt nên đã thề nguyền cùng Kim Trọng. Mặt trăng đã lên và chiếu những tia sáng qua lá cây tạo nên một ko gian huyền ảo. Chàng Kim lúc này đang mơ mòng dưới ngọn đèn học hiu hắt:

“Sinh vừa tựa án thiu thiu
Dở chiều như tỉnh dở chiều như mê
Tiếng sen sẽ động giấc hòe
Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần
Bâng khuâng đỉnh Giáp non thần
Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ mòng”.

Chàng thư sinh hiếu học đấy đang “thiu thiu”, chập chờn bước vào giấc ngủ và ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê ko biết tiếng bước chân nhẹ nhõm của người mình yêu đang tiến tới gần là mơ hay thực. Thời kì càng về khuya cũng là lúc người đẹp lại gần Kim Trọng. Các hình ảnh ước lệ như “giấc hòe”, “hoa lê”, “bóng trăng đã xế”, “giấc mộng đêm xuân” đã góp phần trình bày tâm trạng “bâng khuâng” giữa hai bờ hư – thực của Kim Trọng. Tiếng bước chân của Kiều đã làm xao động giấc hòe của chàng thư sinh. Thúy Kiều xuất hiện như thần nữ xinh đẹp của núi Vu Giáp.Vẻ đẹp của bóng trăng và bóng nàng Thúy Kiều như quyện hòa với nhau làm một.Cảnh vật, ko gian lãng mạn như thế thật thích hợp cho một cuộc thề nguyền. Chính sự xuất hiện đấy khiến Kim Trọng ko khỏi có sự nghi ngờ việc Kiều sang nhà mình là sự thực hay chỉ là giấc mơ.

phan tich doan trich the nguyen lop 10

Những bài văn Phân tích đoạn Thề nguyền hay nhất

Mong ước được thề nguyền, sánh duyên và trọn nghĩa thủy chung với Kim Trọng nên Thúy Kiều đã có hành động đầy táo tợn:

“Nàng rằng: Khoảng vắng đêm trường
Vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa
Hiện thời rõ mặt đôi ta
Biết đâu rồi nữa chẳng là mộng mị?”

Lí do đấy thật chính đáng và thuyết phục. Vì tình yêu nhưng nàng chủ động “trổ đường tìm hoa”, vì tình yêu chân chính, tự do nhưng nàng vượt khỏi những quy định của Nho giáo. “Khoảng vắng đêm trường” ko phải thời kì, ko gian thực nhưng là thời kì, ko gian tâm lí.Tâm trạng của những người đang yêu luôn ngập tràn nỗi nhớ nhung, vừa mới gặp nhau nhưng Thúy Kiều đã cảm thấy như xa Kim Trọng một thời kì rất dài.Hơn nữa, Kim Trọng thuê trọ ở gần nhà Thúy Kiều nhưng như thế vẫn còn chưa đủ.Nàng muốn gần chàng Kim hơn nữa để tình yêu lứa đôi thêm phần gắn kết.Trong lĩnh vực văn học, từ “hoa” thường để chỉ người con gái tài sắc nhưng trong câu thơ “Vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa” từ “hoa” ngầm chỉ tình yêu son sắt, tha thiết với chàng Kim. Từ lúc gặp mộ nàng Đạm Tiên, Thúy Kiều luôn có dự cảm chẳng lành về cuộc đời của mình và mối tình của mình với Kim Trọng. Dự cảm về sự chia li, dang dở luôn túc trực trong tâm trí của người thiếu nữ có vẻ đẹp “mười phân vẹn mười” đấy. Nhân lúc còn “rõ mặt đôi ta”, Thúy Kiều muốn hứa hẹn ước cùng Kim Trọng bởi nàng lo sợ sau này sẽ ko còn thời cơ nữa.

Thấu hiểu mong ước của người mình yêu, Kim Trọng đã “rước” Kiều vào trai phòng của mình để thực hiện lễ thề nguyền:

“Vội mừng làm lễ rước vào
Đài sen nối sáp lò đào thêm hương”.

Ánh sáng của “trướng huỳnh” hiu hắt quá nên Kim Trọng đã lấy thêm nến sáp vào cái đài hình hoa sen để có thêm ánh sáng và chàng cũng thắp thêm hương để lò hương thêm thơm. Quang cảnh đấy vừa gợi sự thiêng liêng lại vừa gợi sự thơ mộng, lãng mạn. Đó cũng là ko gian của cuộc thề nguyền diễn ra nhanh chóng, vội vã nhưng cũng đầy đủ tất cả các lễ thức cần có:

“Tiên thề cùng thảo một chương
Tóc mây một món dao vàng chia đôi
Vừng trăng vằng vặc giữa trời
Đinh ninh hai mồm một lời song song
Tóc tơ vặn vẹo tấc lòng
Trăm năm tạc một chữ đồng tới xương”.

Trước tiên, Kim Trọng và Thúy Kiều lấy tờ giấy cùng nhau viết lời thề nguyện, rồi sau đó cắt tóc bằng con dao vàng và chia phần tóc đấy làm hai để đặt lên chiếc bàn dùng để xếp sách thật trang trọng. Vầng trăng sáng “vằng vặc” giữa trời đêm là nhân chứng cho cuộc thề nguyền đấy. Tình yêu của hai người có vầng trăng chứng giám. Lời thề thủy chung của Thúy Kiều và Kim Trọng là lời hứa hẹn thề sẽ đồng tâm, đồng lòng, đồng cam cộng khổ để cùng nhau xây đắp một hạnh phúc lâu dài, vững chắc. Ước nguyện trăm năm sẽ gắn bó bên nhau, lời thề trong đêm trăng sẽ giúp tình yêu của họ thêm gắn kết. Cuộc thề nguyền diễn ra nhưng ko có mẹ cha, bạn hữu thân thiết làm chứng nhưng chỉ có hai người hứa hẹn thề với nhau dưới vầng trăng.

Đoạn trích đã trình bày quan niệm về tình yêu tự do, tự nguyện của đại thi hào Nguyễn Du. Ông trân trọng mối tình Thúy Kiều – Kim Trọng đồng thời cũng xót thương cho mối tình đấy vì vừa được nhen nhóm đã gặp phải sóng gió, trắc trở. Cũng vì lời thề này nhưng Thúy Kiều trao duyên lại cho Thúy Vân để Vân thay mình ở kế bên Kim Trọng trong tâm trạng đầy đau xót.Lời thề nguyền đã góp phần tạo nên niềm tin tưởng vào tình yêu của hai nhân vật và cũng là của tác giả.Qua đó, độc giả thấy được tình yêu thâm thúy của Thúy Kiều – Kim Trọng và thấy được tài năng tiếng nói, cách sử dụng các hình ảnh ước lệ của Nguyễn Du.

—————–HẾT——————

Đoạn trích Thề nguyền là tác phẩm nổi trội trong ngữ văn lớp 10, được trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du. Ngoài bài làm văn Phân tích đoạn Thề nguyền, học trò và thầy cô giáo tham khảo các bài làm văn mẫu cùng những tài liệu hữu ích như Soạn bài Thề nguyền (trích Truyện Kiều), soạn văn lớp 10 để ứng dụng cho quá trình học tập của mình dễ dàng nhất. Hi vọng với những tri thức này sẽ tạo điều kiện cho các em học trò củng cố tri thức và làm văn đạt kết quả tốt hơn.

Đăng bởi: https://chinphu.vn/

Phân mục: Giáo Dục


Xem thêm chi tiết: Phân tích đoạn Thề nguyền

Phân tích đoạn Thề nguyền

Hình Ảnh về: Phân tích đoạn Thề nguyền

Video về: Phân tích đoạn Thề nguyền

Wiki về Phân tích đoạn Thề nguyền

Phân tích đoạn Thề nguyền -

Đề bài: Anh/chị hãy Phân tích đoạn Thề nguyền trích Truyện Kiều của Nguyễn Du

Bài văn mẫu Phân tích đoạn Thề nguyền

Bạn đang xem: Phân tích đoạn Thề nguyền

I. Dàn ý Phân tích đoạn Thề nguyền (Chuẩn)

1. Mở bài

– Sơ lược về Truyện Kiều.
– Giới thiệu đoạn tríchThề nguyền.
 

2. Thân bài

a. Tâm trạng của Thúy Kiều lúc tìm gặp Kim Trọng để thề nguyền:
– Kiều quay lại tìm Kim Trọng lần hai, chứng tỏ rằng tình yêu của nàng đang ở độ mặn nồng và thâm thúy nhất, nỗi nhớ đã bộc lộ ra bằng hành động để chứng minh.
– Những từ “vội”, “xăm xăm”, “băng lối”, “một mình” đã trình bày sự mạnh mẽ, quyết đoán của Kiều trong tình yêu, ko màng lễ tiết hay những quan niệm phong kiến ngăn cản tình yêu, vứt bỏ tất cả sau lưng để tìm tới với chân ái của cuộc đời. 

– Quang cảnh tự nhiên rất thơ mộng và trữ tình, gợi ra sự lãng mạn, tươi trẻ của thứ tình yêu đầu đời tuyệt đẹp:
+ “Nhặt thưa gương dọi đầu cành”: Ánh trăng thơ mộng trữ tình, gợi tả quang cảnh yêu đương nồng nàn.
+ Cảnh ánh đèn mờ mờ của Kim Trọng xuyên qua cửa hắt ra ngoài vườn => Trình bày ánh nhìn trông mong, thương nhớ luôn hướng về nơi tình quân ở của nàng Kiều, ý thức hiếu học, sự miệt mài siêng năng của Kim Trọng trong việc đèn sách
+ “Tiếng sen đã động giấc hòe”: Trình bày phong thái dù vội vã nhưng vẫn uyển chuyển, thanh khiết nhẹ nhõm của Thúy Kiều thông qua “tiếng sen”.
+ “giấc hòe” trích tự điển cố Thuần Vu Phần ngủ dưới gốc hòe mơ thấy vinh hoa phú quý, trình bày lý tưởng và khát vọng của Kim Trọng vào việc tạo lập công danh, sự nghiệp
+  “Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần”: Tăng thêm sự thi vị và lãng mạn cho công cuộc gặp mặt của Kiều và Kim Trọng. 

– “Vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa/Hiện thời rõ mặt đôi ta/Biết đâu rồi nữa chẳng là mộng mị ?”: Kiều bộc lộ nỗi nhớ mong tình quân, tuy nhiên là nỗi lo lắng rằng tình yêu của mình sẽ giống như đóa hoa kia, đẹp nhưng sớm nở tối tàn đầy xót xa. Hoặc là lại giống như một giấc “mộng mị” cuối cùng chẳng còn lại gì.

d. Cảnh thề nguyền:

– Ko gian là nhà Kim Trọng, bối cảnh thời kì là một đêm trăng thông minh nên ko gian thơ mộng trữ tình.
– Ánh trăng biểu tượng cho sự sum vầy, đoàn viên, sự hạnh phúc mỹ mãn, biểu thị cho tình yêu trong sáng, tinh khiết và tâm thành của Thúy Kiều và Kim Trọng, trở thành minh chứng thiêng liêng cho tình yêu tuyệt đẹp của đôi trai tài gái sắc.
– “đài sen”, “lò đào” làm cho ko khí trở thành thập phần lãng mạn, tinh tế và thiêng liêng vô cùng.
– Cả hai đã cùng nhau viết “tiên thề”, cùng nhau cắt tóc mây bằng “dao vàng”, trình bày thái độ trân trọng và nâng niu vô cùng ước nguyện cùng nhau kết tóc, bạc đầu trăm năm, quyết tâm ko đổi dời.
– “Đinh ninh hai mồm một lời song song” là trình bày sự đồng lòng sắt son, là tình yêu tâm thành thâm thúy tới từ cả hai phía.
– Lời ước hứa hẹn “Trăm năm tạc một chữ đồng tới tâm” chính là lời thề nguyền, hứa hẹn ước suốt kiếp chỉ chung tình với đối phương, nhưng chữ “đồng” trong đồng tâm, đồng lòng đã ghi tạc vào sâu trong trái tim mãi mãi ko bao giờ phai mờ.
=> Tỏ rõ tình cảm và sự thủy chung son sắt của hai con người yêu nhau, vượt qua mọi sự ngăn cản của lễ giáo phong kiến, một lòng theo đuổi thứ tình yêu thực thụ, tươi đẹp nhất cuộc đời.
 

3. Kết bài

Nói chung trị giá đoạn trích
 

II. Bài văn mẫu Phân tích đoạn Thề nguyền
 

1. Phân tích đoạn trích Thề nguyền, mẫu số 1 (Chuẩn)

Truyện Kiều là một tuyệt tác của đại thi hào Nguyễn Du nhưng tới tận ngày nay người ta vẫn ngớt lời khen ngợi và tìm hiểu về nó. Tác phẩm viết về Thúy Kiều – một người con gái tài sắc vẹn toàn nhưng lại có số phận truân chuyên, trớ trêu và thảm kịch, bị đẩy đưa bởi xã hội phong kiến đương thời gian ác, bất công. Nguyễn Du muốn thông qua cuộc đời Kiều để nhưng lên án cái xã hội đấy và trình bày ước mơ về một xã hội công bình, công lý, người phụ nữ được sống đúng với bản năng, tình yêu và tự do của mình. Đoạn trích Thề nguyền là một trong những trích đoạn đẹp nhất Truyện Kiều, lúc mô tả cảnh Kiều cùng tình yêu đầu của mình – Kim Trọng thề nguyền, hứa hẹn ước tình yêu dưới trăng.

Đoạn trích Thề nguyền thuộc phần đầu của tác phẩm Truyện Kiều – Gặp mặt và đính ước, từ câu thơ thứ 431 tới 452. Đây là phần tiếp nối sau cuộc chơi xuân của chị em Kiều và sau cuộc gặp mặt tình cờ với Kim Trọng ở hội “đạp thanh” đấy. Hai con người tài sắc đã phải lòng nhau gần như ngay tức khắc và trong họ đã nảy nở một thứ tình yêu sâu đậm. Về phần Kim Trọng, từ ngày gặp mặt, chàng ko thể quên được hình ảnh của nàng Kiều, vậy nên chàng đã tìm cách thuê nhà trọ gần nhà Kiều để ngày đêm có thể nhìn thấy nàng. Về phần Kiều, nàng cũng như Kim Trọng, ngày đêm mong nhớ tình quân. Một ngày nhân lúc cả nhà đi chơi, nàng quyết định tìm sang phòng Kim Trọng để cùng nhau tâm sự cho thỏa nỗi nhớ mong. Chiều tà, nàng trở về nhà, nhưng cả nhà chưa người nào về, nàng đã quyết định quay lại gặp Kim Trọng và tại đây, hai người đã cùng nhau hứa hẹn ước và thề nguyền dưới ánh trăng sáng.

Lúc viết đoạn trích này, Nguyễn Du đã bộc lộ cho người đọc thấy được tư tưởng tình yêu tự do của mình, lúc ông để cho Kiều là người tìm tới Kim Trọng chứ ko phải trái lại. Ông muốn người phụ nữ được thoát ra khỏi cái vòng lễ giáo phong kiến luẩn quẩn để tìm tới với tình yêu thực thụ của mình. Và ông đã trình bày điều đó trong bước chân dứt khoát của Kiều lúc tìm tới với Kim Trọng:

“Cửa ngoài vội rủ rèm the
Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình
Nhặt thưa gương giọi đầu cành
Ngọn đèn trông lọt trướng huỳnh hắt hiu”

Những người phụ nữ xưa thường chịu tác động thâm thúy của lễ giáo phong kiến, của những điều luật như tam tòng tứ đức, khiến họ ko thể trình bày được tài năng cũng như ko được phép vượt ra ngoài phạm vi “cha mẹ đặt đâu con ngồi đó”. Vậy nên càng ko thể có chuyện trai gái chưa vợ chưa chồng lại có thể lén lút gặp mặt nhau nhưng bộc bạch tình yêu, nếu làm vậy, người con gái sẽ mang tội thất tiết, thiếu lễ giáo, … Đó vậy nhưng ở đây, Nguyễn Du đã để Kiều làm tất cả điều đấy. Giữa đêm khuya, nàng băng lối vườn khuya để tìm tới với tình yêu của mình, tự tay quyết định tình yêu và cuộc đời của mình. Những từ ngữ như “vội”, “xăm xăm” đều diễn tả sự vội vã, sự nhanh chóng, khẩn trưởng của Kiều lúc sang nhà Kim Trọng lần thứ hai. Nàng “băng lối vườn khuya một mình” nhưng không phải sợ hãi, phải chăng, tình yêu đã tiếp cho nàng thêm sức mạnh? Sự u tịch của đêm khuya không phải làm nàng chùn bước, nhưng trái lại, tình yêu bỏng cháy trong con tim nàng đang xé bỏ đi lớp rào chắn của thành kiến phong kiến để đưa bước chân nàng tới với tình yêu của mình!

phan tich doan trich the nguyen

Phân tích đoạn trích Thề nguyền để thấy được ko khí thề nguyền thiêng liêng của Kim – Kiều

Lễ giáo phong kiến quan niệm “nam nữ thụ thụ bất thân”, nữ nhi cũng ko phải người có thể quyết định tình yêu, hôn nhân của mình, đấy vậy nhưng Kiều lại khác. Nàng phá bỏ tất thảy mọi rào cản để “băng lối” sang nhà Kim Trọng, thật quá táo tợn, thật quá liều lĩnh! Một người con gái thông minh như Kiều lại luôn được dạy lễ giáo từ nhỏ sao có thể làm điều đó, phải chăng, tình yêu mãnh liệt đã đưa lối khiến nàng tìm tới trai phòng của chàng Kim để bộc bạch tình yêu của mình?

Mặt trăng soi tỏ từng cành cây bên vườn vắng còn mĩ nhân thì đang nhanh lẹ bước chân để tìm tới nhà tình quân còn chàng Kim thì đang mơ mang bên hương án dưới ngọn đèn học thiu thiu:

“Sinh vừa tựa án thiu thiu
Dở chiều như tỉnh dở chiều như mê”

Chàng trai hào hoa phong nhã đấy đang dựa đầu vào hương án nhưng thiu thiu ngủ “dở chiều như tỉnh, dở chiều như mê”, thì chợt bước chân của nàng thơ ghé tới, “tiếng sen” nhẹ nhõm tiến lại gần chàng. Ko gian ở đây bao trùm bởi ánh trăng, ánh trăng rẽ lối để Kiều tìm tới Kim Trọng, trăng càng “xế” thì nàng càng gần với người mình mến thương. Những hình ảnh ước lệ như “tiếng sen”, “hoa lê”, “giấc hòe”, “giấc mộng đêm xuân” như càng góp phần làm nên cái tâm trạng hư hư thực thực của Kim Trọng. Chàng chẳng rõ đang mơ hay đang tỉnh, “mơ mòng” ko biết hình ảnh của Kiều có là thực chăng, hay là giấc mộng của chàng lúc mong nhớ về nàng?

“Tiếng sen sẽ động giấc hè
Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần
Bâng khuâng đỉnh Giáp non thần
Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ mòng”.

Sự xuất hiện đột ngột lần thứ hai của Kiều làm cho Kim Trọng tưởng đâu nàng là nữ thần của đỉnh Vu Giáp xuất hiện trong giấc mơ đêm hè của chàng. Sự xuất hiện đấy đột ngột quá đỗi khiến chàng ko thể tin được đó là sự thực cho tới lúc “mồm hoa” cất lời:

“Nàng rằng: ‘Khoảng vắng đêm trường
Vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa
Hiện thời rõ mặt đôi ta
Biết đâu rồi nữa chẳng là mộng mị?”

Nếu như sự xuất hiện của nàng là một sự đột ngột quá đỗi với chàng thì lời nói và hành động của nàng càng làm cho Kim Trọng bất thần hơn nữa. Một hành động nhưng chắc chỉ có Kiều mới dám táo tợn và liều lĩnh như thế “vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa”. Vì tình yêu nên nàng sẵn sàng vượt lên tất cả mọi thành kiến về lễ giáo phong kiến để tìm tới với mối tình của mình. Giữa trong “đêm trường” khuya khoắt đấy, giữa ánh trăng vằng vặc đấy, ko chỉ là thời kì, ko gian của vũ trụ nhưng còn là ko gian, thời kì trong tình yêu của nàng. Những người đang yêu bao giờ cũng cảm thấy thời kì bên nhau thật ngắn ngủi, còn thời kì xa nhau ngỡ như “đêm trường” tối tăm và xa cách. Nàng muốn được gần Kim Trọng thêm nữa. Hai chữ “hoa” trong một câu thơ nhưng nàng dùng, vốn là từ để chỉ người con gái đẹp thì ở đây lại phiếm chỉ tình yêu son sắt của nàng dành cho Kim Trọng. Giờ đây lúc đã gần bên nhau, nàng muốn ước hứa hẹn cùng Kim Trọng để chứng minh cho tình yêu của mình. Bởi sau lúc bên mộ Đạm Tiên trở về, nàng luôn mang trong mình nỗi lo lắng, thấp thỏm, nàng sợ rằng tình yêu này cũng chỉ như giấc “mộng mị”.

Sự xuất hiện đột ngột chẳng báo trước của Kiều cùng những lời nói của nàng làm cho Kim Trọng vô cùng ngạc nhiên, bởi nó đã vượt qua tất cả mọi lễ giáo thông thường. Thế nhưng, chàng hiểu tất cả, bởi tình yêu của chàng dành cho Kiều cũng đã vô cùng sâu đậm, gặp lại tình nhân ở đây thật ko lời nào tả xiết. Chàng rước nàng vào hương án với sự vội vã, ko biết mơ và thực nữa:

“Vội mừng làm lễ rước vào
Đài sen nối sáp lò đào thêm hương”

Chàng thêm sáp thêm hương cho ko gian thêm phần rực rỡ, cũng là để mừng cho khoảnh khắc hạnh phúc sum vầy của lứa đôi yêu nhau. Và cũng tại ko gian này, chàng và nàng cùng “thảo” một tờ giấy hứa hẹn thề, đính ước cùng nhau, ước hứa hẹn trăm năm bạc đầu. Cắt một lọn tóc nhỏ, rồi chia làm đôi làm tín vật đính ước của đôi trai tài gái sắc. Tất cả những vật nhỏ nhỏ đấy giờ thành những tín vật trang trọng nhất, đẹp tươi nhất chứng minh tình yêu của hai người. Và trong ko gian đấy, ko thể thiếu ánh trăng soi tỏ trên đầu, ánh trăng đấy là chứng nhân cho tình yêu của họ:

“Tiên thề cùng thảo một chương
Tóc mây một món dao vàng chia đôi
Vầng trăng vằng vặc giữa trời
Đinh ninh hai mồm một lời song song”.

Có nhẽ lúc bất kỳ người nào nhắc tới tình yêu của Kiều và Kim Trọng đều nhớ tới hình ảnh của đôi trai gái cùng ngồi thề nguyền dưới ánh trăng. Hình ảnh đó đẹp rực rỡ, đẹp như mối tình trong sáng, vượt trên mọi lễ thức của họ. Hai con người giờ đây đã chung một chữ thề “một lời song song” cùng nhau hứa hẹn ước, cùng nhau thề hứa hẹn trăm năm bạc đầu.

Nguyễn Du quả là một thi sĩ tài hoa bởi chỉ với vài dòng thơ ngắn ngủi, nhưng ông đã vẽ lên cho chúng ta thấy được một bức tranh của đôi trai tài gái sắc cùng nhau thề nguyền. Bức tranh đấy đẹp lung linh với ánh trăng làm nền soi tỏ. Để cuối cùng lúc kết lại, hai người đã cùng nhau tạc lên “một chữ đồng”: đồng tâm, đồng lòng tới chết. Hai con người đấy đã thề nguyền suốt kiếp chung tình với đối phương, ghi tạc vào trong tim, mãi mãi ko bao giờ quên. Tất cả đã chứng tỏ một thứ tình yêu son sắt, thủy chung tới vô cùng, tình yêu của họ vượt lên trên tất cả những thành kiến lễ giáo phong kiến, vượt trên cả ko gian và thời kì, nguyện lòng theo đuổi một thứ tình yêu tới suốt đời, suốt kiếp.

Đoạn trích Thề nguyền là một trong những trích đoạn hay và lãng mạn nhất trong Truyện Kiều. Bởi ở đây ko chỉ chứa đựng cảnh thề nguyền hứa hẹn ước của lứa đôi Kiều – Kim Trọng và còn trình bày cả ý kiến tình yêu tự do, hôn nhân và hạnh phúc tự do – một ý kiến vô cùng tiến bộ của Nguyễn Du thời đấy. Mặc dù sau này, Kiều phải đành lòng trao lại mối tình sâu nặng đấy cho Thúy Vân để em gái thay mình trả nghĩa cho Kim Trọng, nhưng những quang cảnh đẹp tươi giữa họ, lời thề ước giữa họ thì vĩnh viễn tồn tại như ánh trăng hôm đó. Qua đoạn trích này, ta cũng thấy được tài năng của Nguyễn Du lúc xây dựng những hình ảnh ước lệ đẹp tuyệt vời, khả năng sử dụng tiếng nói vô cùng rực rỡ của ông.

 

2. Phân tích đoạn Thề nguyền, mẫu số 2 (Chuẩn)

Truyện Kiều của Nguyễn Du là một trong những tác phẩm được xếp vào hàng kinh điển của nền văn học dân tộc, có tầm tác động mạnh mẽ trong đời sống của nhân dân Việt Nam suốt mấy trăm năm nay. Trị giá của truyện Kiều tới từ các trị giá nhân văn, tính nhân văn như lòng thương cảm và xót xa cho số phận con người dưới cơ chế phong kiến, ngợi ca vẻ đẹp tài hoa và tâm hồn của người phụ nữ, tuy nhiên nó còn mang trị giá hiện thực lúc phản ánh, tố cáo cơ chế phong kiến gian ác, chèn lấn đày đọa con người tới bước đường cùng. Nhân vật chính của tác phẩm là Thúy Kiều một cô gái trẻ tuổi, tài sắc vẹn toàn, thế nhưng lại phải chịu xấu số với kiếp hồng nhan bạc phận. Trong phần thứ nhất – Gặp mặt của tác phẩm, thì trích đoạn Thề nguyền là một trong những trích đoạn hay nhất kể về mối tình đẹp của Thúy Kiều với Kim Trọng.

Thề nguyền diễn ra từ câu 431 tới câu 452 của tác phẩm, sau lúc gặp mặt tại tiết Thanh minh, Kim Trọng và Thúy Kiều đã có thêm vài lần gặp mặt, cặp trai tài gái sắc, đang tuổi thanh xuân phơi phới đã nhanh chóng phải lòng nhau và tình yêu ngày càng trở thành sâu đậm. Chính vì lẽ đó nên Thúy Kiều nhân lúc cả nhà sang ngoại, đã lén đi tìm gặp Kim Trọng, rồi sau lúc đã trở về nhà lúc chiều tà nhưng chưa thấy người thân quay trở về nàng lại tiếp tục quay lại lần nữa, rồi tự định ước chung thân với Kim Trọng, để bộc bạch tình yêu thâm thúy tâm thành của cả hai. Trích đoạn Thề nguyền đã kể lại tất thảy việc đính ước của cả hai dưới ánh trăng vằng vặc.

Ở trích đoạn Thề nguyền ta dễ dàng nhận thấy ý kiến tiến bộ trước thời đại cả của Nguyễn Du trong tình yêu lứa đôi, bộc lộ sự ủng hộ của tác giả trong việc nam nữ theo đuổi tình yêu một cách tự do mãnh liệt, thoát khỏi cái nhát gan, ngần ngại ko dám tỏ bày nhưng ông cha ta thuở xưa vẫn thường cho là phép tắc, lễ nghĩa. Điều này trình bày rất rõ trong đoạn Thúy Kiều vượt tường băng qua nhà Kim Trọng ngay trong đêm tối. Bởi trong nền giáo dục truyền thống, phận nữ nhi buộc phải yên phận thủ thường, chịu sự xếp đặt của cha mẹ theo quan niệm “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, cũng ko có chuyện trai gái lén lút, gặp mặt riêng nhau để tỏ bày tình yêu, nếu có thì người trai bị cho là vô phép, thiếu lễ nghĩa, còn người con gái phải chịu tai tiếng nặng nề hơn là lăng loạn, thất tiết,… Thế nhưng với hai nhân vật Kiều và Kim Trọng, Nguyễn Du lại hoàn toàn tạo cho họ một ko gian họp mặt riêng, để họ được thoải mái bộc lộ tình yêu thâm thúy dành cho nhau. Đặc thù với nhân vật Thúy Kiều, Nguyễn Du đã vẽ ra cảnh nàng đêm hôm chạy theo tiếng gọi của tình yêu, rồi tự tay quyết định chung thân đại sự của mình. Điều đó đã từng một thời dấy lên làn sóng tranh cãi về việc rốt cuộc Kiều có phải là người phụ nữ lễ tiết thấu đáo hay cũng chỉ là loại phụ nữ trắc nết. Tuy nhiên tới nay, thì người ta lại có cái nhìn thông cảm và trân trọng hơn với nàng, cũng như cái tính táo tợn, mạnh mẽ trong tình yêu của Thúy Kiều. 

“Cửa ngoài vội rủ rèm the,
Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình
Nhặt thưa gương dọi đầu cành,
Ngọn đèn trông lọt trướng huỳnh hắt hiu.
Sinh vừa tựa án thiu thiu,
Dở chiều như tỉnh dở chiều như mê.
Tiếng sen sẽ động giấc hòe,
Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần
Bâng khuâng đỉnh Giáp non thần
Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ mòng
Nàng rằng: “Khoảng vắng đêm trường,
Vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa.
Hiện thời rõ mặt đôi ta,
Biết đâu rồi nữa chẳng là mộng mị ?”

phan tich the nguyen

Bài văn Phân tích đoạn Thề nguyền, trích Truyện Kiều của Nguyễn Du

Trong 14 câu thơ đầu, ta thấy hiện lên hình ảnh người con gái vội vã đi tìm tình quân, lúc vừa trở về nhà thì hay tin cả nhà vẫn chưa về, ngay tức khắc trong lòng Kiều đã nảy ra ý định sang tìm Kim Trọng lần nữa. Chứng tỏ rằng tình yêu của nàng đang ở độ mặn nồng và thâm thúy nhất, nỗi nhớ đã bộc lộ ra bằng hành động để chứng minh. Những từ “vội”, “xăm xăm”, “băng lối”, “một mình” đã trình bày sự mạnh mẽ, quyết đoán của Kiều trong tình yêu, ko màng lễ tiết hay những quan niệm phong kiến ngăn cản tình yêu, vứt bỏ tất cả sau lưng để tìm tới với chân ái của cuộc đời. Không những thế tình yêu của Kiều còn được vẽ nên dưới một quang cảnh tự nhiên rất thơ mộng và trữ tình, gợi ra sự lãng mạn, tươi trẻ của thứ tình yêu đầu đời tuyệt đẹp. Đó là cảnh “Nhặt thưa gương dọi đầu cành”, lúc ánh trăng trên cao tỏa xuống những thứ ánh sáng dịu dàng, rồi xuyên qua từng tầng lá để lọt xuống những tia sáng lưa thưa chiếu lên người mĩ nhân đang rảo bước trong vườn. Cảnh ánh đèn mờ mờ của Kim Trọng xuyên qua cửa hắt ra ngoài vườn, ko chỉ trình bày ánh nhìn trông mong, thương nhớ luôn hướng về nơi tình quân ở của nàng Kiều, nhưng nó còn trình bày ý thức hiếu học, sự miệt mài siêng năng của Kim Trọng trong việc đèn sách, càng chứng minh tình yêu của Kiều đã đặt đúng người. Thúy Kiều nhanh chóng băng vườn tìm tới nhà Kim Trọng, ở đây thấy chàng đã hiu hiu giấc ngủ bên đèn sách, chập chờn trong giấc mộng. Nguyễn Du dùng hình ảnh có tính ước lệ như “Tiếng sen đã động giấc hòe”, để trình bày phong thái dù vội vã nhưng vẫn uyển chuyển, thanh khiết nhẹ nhõm của Thúy Kiều thông qua “tiếng sen”. Lại diễn tả cảnh say giấc của Kim Trọng bằng “giấc hòe” trích tự điển cố Thuần Vu Phần ngủ dưới gốc hòe mơ thấy vinh hoa phú quý. Điều đó trình bày lý tưởng và khát vọng của Kim Trọng vào việc tạo lập công danh, sự nghiệp, thế nhưng trước giấc mộng ko có thật và thân ảnh Thúy Kiều đã tới bên thì Kim đã nhanh chóng thức dậy. Hình ảnh “Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần” càng làm tăng thêm sự thi vị và lãng mạn cho công cuộc gặp mặt của Kiều và Kim Trọng. Quang cảnh đôi kim đồng iên nữ, dưới ánh trăng sáng tỏ, với nội tâm là tình yêu mãnh liệt dành cho nhau trở thành thật tuyệt diệu. Chính vì thế lúc Kim Trọng tỉnh giấc, nhìn thấy Kiều dưới ánh trăng thanh lại cứ ngỡ bản thân mình đang mơ, thực tiễn là vì quá đỗi bất thần, cùng với việc nhớ mong người yêu nhưng tưởng mình mộng phải đâu ngờ người đã tới tận bên án thư. Tại đây Kiều đã mạnh mẽ tỏ bày nỗi lòng mình, việc nhưng xưa nay chắc chẳng mấy nữ nhi thường tình dám chủ động, Kiều đối diện với Kim Trọng bộc lộ sự nhớ mong, trống vắng lúc xa nhau, lại sợ “đêm trường” khó tránh khỏi thương nhớ, thế nên ví “hoa” chính là tình yêu, nàng đã “vì hoa nên  phải trổ đường tìm hoa”. Thế nhưng kế bên nỗi nhớ mong tình quân, thì hành động bột phát của Kiều có nhẽ còn xuất phát từ giấc mộng về Đạm Tiên, phải chăng Thúy Kiều đang lo lắng rằng tình yêu của mình sẽ giống như đóa hoa kia, đẹp nhưng sớm nở tối tàn đầy xót xa. Hoặc là lại giống như một giấc “mộng mị” cuối cùng chẳng còn lại gì, điều đó khiến lòng Kiều bất an vô cùng. Chính vì thế nên mới có cảnh tìm gặp rồi thề nguyền kết tóc, để nàng cảm thấy an tâm hơn về tình yêu đầu đời đẹp như mộng của mình. 

  “Vội mừng làm lễ rước vào,
Đài sen nối sáp, lò đào thêm hương
Tiên thề cùng thảo một chương
Tóc mây một món dao vàng chia đôi
Vầng trăng vằng vặc giữa trời,
Đinh ninh hai mồm một lời song song.
Tóc tơ vặn vẹo tấc lòng,
Trăm năm tạc một chữ đồng tới xương”

Ko gian thề nguyền của đôi trẻ đấy là trong nhà Kim Trọng, cũng là nơi hai người thường họp mặt tâm tình, bối cảnh thời kì là một đêm trăng thông minh nên ko gian thơ mộng trữ tình. Ko chỉ vậy ánh trăng xưa nay luôn là biểu tượng cho sự sum vầy, đoàn viên, sự hạnh phúc mỹ mãn, tuy nhiên còn là biểu thị cho tình yêu trong sáng, tinh khiết và tâm thành của Thúy Kiều và Kim Trọng. Vầng trăng ở đây đã trở thành minh chứng thiêng liêng cho tình yêu tuyệt đẹp của đôi trai tài gái sắc. Trong việc thề nguyền, đính ước, cả Thúy Kiều và Kim Trọng đều vô cùng thành tâm và cẩn thận, tỉ mỉ, nào là  nến đỏ thắp trên “đài sen”, rồi có cả nhang khói tản mát trong “lò đào” làm cho ko khí trở thành thập phần lãng mạn, tinh tế và thiêng liêng vô cùng. Cả hai đã cùng nhau viết “tiên thề”, cùng nhau cắt tóc mây bằng “dao vàng”, trình bày thái độ trân trọng và nâng niu vô cùng ước nguyện cùng nhau kết tóc, bạc đầu trăm năm, quyết tâm ko đổi dời. “Đinh ninh hai mồm một lời song song” là trình bày sự đồng lòng sắt son, là tình yêu tâm thành thâm thúy tới từ cả hai phía, từ hai trái tim nay đã hòa chung một nhịp đập, chất chứa đầy ắp thư tình yêu đời đời kiếp kiếp tinh khiết, sâu nặng. Lời ước hứa hẹn “Trăm năm tạc một chữ đồng tới tâm” chính là lời thề nguyền, hứa hẹn ước suốt kiếp chỉ chung tình với đối phương, nhưng chữ “đồng” trong đồng tâm, đồng lòng đã ghi tạc vào sâu trong trái tim mãi mãi ko bao giờ phai mờ. Tỏ rõ tình cảm và sự thủy chung son sắt của hai con người yêu nhau, vượt qua mọi sự ngăn cản của lễ giáo phong kiến, một lòng theo đuổi thứ tình yêu thực thụ, tươi đẹp nhất cuộc đời.

Qua đoạn trích Thề nguyền, ta đã thấy được ý kiến tiến bộ của Nguyễn Du về sự tự do theo đuôi tình yêu của trai gái, thấy được phong cách mạnh mẽ của nàng Kiều, bộc lộ thông qua việc lén tìm Kim Trọng rồi tự định chung thân. Cuối cùng đoạn trích cũng bộc lộ cả vẻ đẹp tinh khiết, thiêng liêng và sâu nặng giữa hai trái tim son trẻ, và ước mơ muôn thuở của con người được tự do chạy theo tình yêu, khát khao được hạnh phúc con người.

 

3. Phân tích đoạn Thề nguyền, mẫu số 3:

Tình yêu có rất nhiều thời đoạn với các cung bậc xúc cảm không giống nhau.Lúc cảm thấy có sự đồng điệu giữa hai tâm hồn, những người yêu nhau sẽ thề nguyền để hứa hẹn ước đời đời kiếp kiếp gắn bó, luôn kế bên nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn.Thúy Kiều và Kim Trọng cũng vậy, họ đã có một lễ thề nguyền trong ko gian đầy thơ mộng.Có nhẽ trong văn học trung đại Việt Nam chưa có một cuộc thề nguyền nào lãng mạn tới thế.

Mở đầu đoạn trích “Thề nguyền” là sự chủ động tới táo tợn của Thúy Kiều lúc sang nhà Kim Trọng nhân thời cơ cha mẹ và các em sang bên ngoại chưa về nhà:

“Cửa ngoài vội rủ rèm the
Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình
Nhặt thưa gương giọi đầu cành
Ngọn đèn trông lọt trướng huỳnh hắt hiu”.

Lúc con tim đã rung động vì tình yêu thì ước muốn luôn được ở kế bên người mình yêu cũng là điều dễ hiểu. Các động từ “vội”,”xăm xăm”, “băng lối” diễn tả trạng thái vội vã, nhanh chóng, khẩn trương của Thúy Kiều lúc sang nhà Kim Trọng lần thứ hai. “Vườn khuya” u tịch, thanh vắng ko khiến nàng chùn bước nhưng trái lại, tình yêu nồng thắm nơi con tim Thúy Kiều đã khiến nàng xé bỏ rào cản, bức tường cách trở tình yêu lứa đôi trong xã hội đương thời. Xã hội xưa quan niệm “Nam nữ thụ thụ bất thân”, trong tình yêu, người phụ nữ ko có quyền chủ động quyết định hạnh phúc của mình vậy nhưng Thúy Kiều lại chủ động “băng lối” sang nhà chàng Kim vào buổi chiều tà. Tương tự chẳng phải là quá táo tợn hay sao? Nàng khát khao một tình yêu tới từ chính trái tim của hai người, một tình yêu tự do và mãnh liệt nên đã thề nguyền cùng Kim Trọng. Mặt trăng đã lên và chiếu những tia sáng qua lá cây tạo nên một ko gian huyền ảo. Chàng Kim lúc này đang mơ mòng dưới ngọn đèn học hiu hắt:

“Sinh vừa tựa án thiu thiu
Dở chiều như tỉnh dở chiều như mê
Tiếng sen sẽ động giấc hòe
Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần
Bâng khuâng đỉnh Giáp non thần
Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ mòng”.

Chàng thư sinh hiếu học đấy đang “thiu thiu”, chập chờn bước vào giấc ngủ và ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê ko biết tiếng bước chân nhẹ nhõm của người mình yêu đang tiến tới gần là mơ hay thực. Thời kì càng về khuya cũng là lúc người đẹp lại gần Kim Trọng. Các hình ảnh ước lệ như “giấc hòe”, “hoa lê”, “bóng trăng đã xế”, “giấc mộng đêm xuân” đã góp phần trình bày tâm trạng “bâng khuâng” giữa hai bờ hư – thực của Kim Trọng. Tiếng bước chân của Kiều đã làm xao động giấc hòe của chàng thư sinh. Thúy Kiều xuất hiện như thần nữ xinh đẹp của núi Vu Giáp.Vẻ đẹp của bóng trăng và bóng nàng Thúy Kiều như quyện hòa với nhau làm một.Cảnh vật, ko gian lãng mạn như thế thật thích hợp cho một cuộc thề nguyền. Chính sự xuất hiện đấy khiến Kim Trọng ko khỏi có sự nghi ngờ việc Kiều sang nhà mình là sự thực hay chỉ là giấc mơ.

phan tich doan trich the nguyen lop 10

Những bài văn Phân tích đoạn Thề nguyền hay nhất

Mong ước được thề nguyền, sánh duyên và trọn nghĩa thủy chung với Kim Trọng nên Thúy Kiều đã có hành động đầy táo tợn:

“Nàng rằng: Khoảng vắng đêm trường
Vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa
Hiện thời rõ mặt đôi ta
Biết đâu rồi nữa chẳng là mộng mị?”

Lí do đấy thật chính đáng và thuyết phục. Vì tình yêu nhưng nàng chủ động “trổ đường tìm hoa”, vì tình yêu chân chính, tự do nhưng nàng vượt khỏi những quy định của Nho giáo. “Khoảng vắng đêm trường” ko phải thời kì, ko gian thực nhưng là thời kì, ko gian tâm lí.Tâm trạng của những người đang yêu luôn ngập tràn nỗi nhớ nhung, vừa mới gặp nhau nhưng Thúy Kiều đã cảm thấy như xa Kim Trọng một thời kì rất dài.Hơn nữa, Kim Trọng thuê trọ ở gần nhà Thúy Kiều nhưng như thế vẫn còn chưa đủ.Nàng muốn gần chàng Kim hơn nữa để tình yêu lứa đôi thêm phần gắn kết.Trong lĩnh vực văn học, từ “hoa” thường để chỉ người con gái tài sắc nhưng trong câu thơ “Vì hoa nên phải trổ đường tìm hoa” từ “hoa” ngầm chỉ tình yêu son sắt, tha thiết với chàng Kim. Từ lúc gặp mộ nàng Đạm Tiên, Thúy Kiều luôn có dự cảm chẳng lành về cuộc đời của mình và mối tình của mình với Kim Trọng. Dự cảm về sự chia li, dang dở luôn túc trực trong tâm trí của người thiếu nữ có vẻ đẹp “mười phân vẹn mười” đấy. Nhân lúc còn “rõ mặt đôi ta”, Thúy Kiều muốn hứa hẹn ước cùng Kim Trọng bởi nàng lo sợ sau này sẽ ko còn thời cơ nữa.

Thấu hiểu mong ước của người mình yêu, Kim Trọng đã “rước” Kiều vào trai phòng của mình để thực hiện lễ thề nguyền:

“Vội mừng làm lễ rước vào
Đài sen nối sáp lò đào thêm hương”.

Ánh sáng của “trướng huỳnh” hiu hắt quá nên Kim Trọng đã lấy thêm nến sáp vào cái đài hình hoa sen để có thêm ánh sáng và chàng cũng thắp thêm hương để lò hương thêm thơm. Quang cảnh đấy vừa gợi sự thiêng liêng lại vừa gợi sự thơ mộng, lãng mạn. Đó cũng là ko gian của cuộc thề nguyền diễn ra nhanh chóng, vội vã nhưng cũng đầy đủ tất cả các lễ thức cần có:

“Tiên thề cùng thảo một chương
Tóc mây một món dao vàng chia đôi
Vừng trăng vằng vặc giữa trời
Đinh ninh hai mồm một lời song song
Tóc tơ vặn vẹo tấc lòng
Trăm năm tạc một chữ đồng tới xương”.

Trước tiên, Kim Trọng và Thúy Kiều lấy tờ giấy cùng nhau viết lời thề nguyện, rồi sau đó cắt tóc bằng con dao vàng và chia phần tóc đấy làm hai để đặt lên chiếc bàn dùng để xếp sách thật trang trọng. Vầng trăng sáng “vằng vặc” giữa trời đêm là nhân chứng cho cuộc thề nguyền đấy. Tình yêu của hai người có vầng trăng chứng giám. Lời thề thủy chung của Thúy Kiều và Kim Trọng là lời hứa hẹn thề sẽ đồng tâm, đồng lòng, đồng cam cộng khổ để cùng nhau xây đắp một hạnh phúc lâu dài, vững chắc. Ước nguyện trăm năm sẽ gắn bó bên nhau, lời thề trong đêm trăng sẽ giúp tình yêu của họ thêm gắn kết. Cuộc thề nguyền diễn ra nhưng ko có mẹ cha, bạn hữu thân thiết làm chứng nhưng chỉ có hai người hứa hẹn thề với nhau dưới vầng trăng.

Đoạn trích đã trình bày quan niệm về tình yêu tự do, tự nguyện của đại thi hào Nguyễn Du. Ông trân trọng mối tình Thúy Kiều – Kim Trọng đồng thời cũng xót thương cho mối tình đấy vì vừa được nhen nhóm đã gặp phải sóng gió, trắc trở. Cũng vì lời thề này nhưng Thúy Kiều trao duyên lại cho Thúy Vân để Vân thay mình ở kế bên Kim Trọng trong tâm trạng đầy đau xót.Lời thề nguyền đã góp phần tạo nên niềm tin tưởng vào tình yêu của hai nhân vật và cũng là của tác giả.Qua đó, độc giả thấy được tình yêu thâm thúy của Thúy Kiều – Kim Trọng và thấy được tài năng tiếng nói, cách sử dụng các hình ảnh ước lệ của Nguyễn Du.

—————–HẾT——————

Đoạn trích Thề nguyền là tác phẩm nổi trội trong ngữ văn lớp 10, được trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du. Ngoài bài làm văn Phân tích đoạn Thề nguyền, học trò và thầy cô giáo tham khảo các bài làm văn mẫu cùng những tài liệu hữu ích như Soạn bài Thề nguyền (trích Truyện Kiều), soạn văn lớp 10 để ứng dụng cho quá trình học tập của mình dễ dàng nhất. Hi vọng với những tri thức này sẽ tạo điều kiện cho các em học trò củng cố tri thức và làm văn đạt kết quả tốt hơn.

Đăng bởi: https://chinphu.vn/

Phân mục: Giáo Dục

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #đoạn #Thề #nguyền

[rule_3_plain]

#Phân #tích #đoạn #Thề #nguyền

[rule_1_plain]

#Phân #tích #đoạn #Thề #nguyền

[rule_2_plain]

#Phân #tích #đoạn #Thề #nguyền

[rule_2_plain]

#Phân #tích #đoạn #Thề #nguyền

[rule_3_plain]

#Phân #tích #đoạn #Thề #nguyền

[rule_1_plain]

Nguồn:chinphu.vn
Phân mục: Tin tức

#Phân #tích #đoạn #Thề #nguyền

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button