Tin Tức

Phân tích nét chung trong cảnh thiên nhiên của Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mạc Tử

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Phân tích nét chung trong cảnh tự nhiên của Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mạc Tử phải ko?Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết hay khác tại đây => Tin tức

chủ đề: Phân tích đặc điểm chung của cảnh sắc tự nhiên Huican, Xuandie và Hanmatu

Phân tích mạng chung trong quản lý môi trường doanh nghiệp

Phân tích đặc điểm chung của cảnh sắc tự nhiên Huican, Xuandie và Hanmatu

Bạn đang xem: Huy Cận, Sử Diệu, và Hàn Mặc Tử Phân tích những nét chung trong cảnh tự nhiên

1. Phân tích chung những đặc điểm chung của cảnh tự nhiên Huishen, Xuandie và Hanmotu

+ Mây mùa thu ko xanh, bồng bềnh nhưng mà “mây non”.
Cũng như Huy Cận, Xuân Diệu trình bày một cách kín đáo nỗi buồn lãng mạn, nỗi nhớ nhung, lẻ loi trong bức tranh tự nhiên mùa thu.

d.Tự nhiên trong bài thơ của Han Motu
Thực chất trong thơ của Hàn Mỗ hơi khác so với của Huican và Xuandie.
– Tự nhiên được mô tả sinh động và xinh xắn
+ Cảnh tự nhiên hiện lên trong nỗi nhớ của thi sĩ đẹp gợi cảm, là hình ảnh thận trọng, e thẹn của con người xứ Huế.
+ Nắng vàng, giàn trầu xanh mướt và những khu vườn xanh tươi tràn đầy sức sống.

– Tâm trạng thi sĩ thay đổi, da diết.
+ “Đây là làng Vega” cũng đầy nỗi buồn lẻ loi. Đó ko chỉ là nỗi buồn, đó là tâm trạng của một kiếp người xa cách, quên lãng.
Tự nhiên thơ mộng hữu tình chất chứa bao nỗi niềm của lòng người.

e. Thẩm định
– Tự nhiên trong thơ Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử đẹp, gợi, chất chứa bao nỗi niềm, xúc động.
—Mỗi cuộn sách của tự nhiên đều chứa đựng cảm giác lẻ loi, nhất là sự thất vọng của tư nhân tác giả, nhất là sự thất vọng của từng lớp trí thức đương thời.
– Tuy nhiên, ba cây bút, ba phong cách rất không giống nhau. Dù cả hai đều có tâm hồn nhạy cảm và tình cảm tinh tế, nhưng họ đều có cách trình bày và trình bày xúc cảm riêng.

3. Kết luận

Khẳng định trị giá thơ ca và phong cách nghệ thuật của ba thi sĩ.

2. Fan Ôn phân tích những nét chung trong cảnh tự nhiên Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử

Tự nhiên là chủ đề muôn thuở của thơ ca và là nguồn cảm hứng vô tận của các thi sĩ. Trong phong trào thơ mới, tự nhiên cũng trở thành người bạn của nhiều thi sĩ. Các thi sĩ tiêu biểu là Xu Zan, Xuan Die, Han Motu. Dù là ba người có phong cách rất không giống nhau nhưng họ đều có chung xúc cảm trong thơ Huican, Xuandie và Hanmatu.

Xu Can, Xuan Die và Han Maitu là ba nhà văn xuất sắc của phong trào thơ ca trong thế kỷ 30 – 45, và ba người họ cùng hoạt động trong Nhóm Văn bút Tuluwen Duẩn. Tuy nhiên, mỗi người đều có một cái tôi tư nhân riêng lẻ, và có những điểm tương đồng trong cảm hứng và cách trình bày.

Văn học với Huy Cận như dòng chảy trong tâm hồn, dòng chảy trong mạch máu. Trái tim Huy Cận rộn ràng, nhạy cảm trước những thay đổi buồn vui của tự nhiên. Xuandie là một thi sĩ luôn khát khao giao cảm với cuộc sống, và vô cùng nhạy cảm với dòng chảy của thời kì. Về phần Han Maitu, vì cuộc sống đầy mất mát và đau thương nên tâm hồn anh bị ám ảnh bởi mong muốn được giao tiếp và đồng điệu với chiếc bóng hư ảo. Với những tính cách đó, họ đã mang tới một hương sắc riêng cho nền văn học Việt Nam. Nhưng trong tác phẩm của họ, tự nhiên toát lên vẻ u sầu, và cảnh vật tràn đầy tình người. Cảnh vừa đẹp vừa buồn. Tự nhiên trong mắt họ thật đẹp và gợi cảm. Nhưng trong vẻ đẹp đó ẩn chứa nỗi buồn, suy tư của người trí thức trước thời đại đen tối. Điều này trình bày rất rõ trong ba tác phẩm “Huy Cận” (Huy Cận), “Mùa thu tới” (Xuân Diệu) và “Đây thôn Vida” (Hàn Mặc Tử).

Những câu thơ trong bài “Đông giang” vang lên phảng phất nét buồn, nhẹ nhõm mô tả bức tranh tự nhiên buổi chiều vừa hữu tình vừa hùng vĩ:

“Sóng lăn tăn buồn thương.
Thuyền chạy dọc theo những mái nhà song song “

“Mặt trời lặn, bầu trời thăm thẳm
Songlong, bầu trời rộng, bến lẻ loi “

Nó xuất hiện một cách tự nhiên trong bài thơ theo phong cách cổ điển. Sóng sông mênh mông, lặng lẽ chảy trong ko gian vô hạn. Từng lớp sóng bạc dài, hết lớp này tới lớp khác ko ngừng tạo nên một quang cảnh hùng vĩ, rộng lớn.

Những bức tranh “Cành Củi Củi” và con đò xuôi ngược rất đỗi bình dị, thân yêu, mang hồn quê. Đứng trước quang cảnh tự nhiên tươi đẹp đó, lòng thi sĩ chợt ngậm ngùi, như lớp lớp sóng bạc, triền miên vô tận. Hình ảnh “cành củi khô héo” là điểm nhấn lạ mắt trong bức tranh, đồng thời cũng gợi lên sự lẻ loi, lẻ loi của tác giả và giới trí thức đương thời. Họ có tâm huyết, có lý tưởng nhưng ko tìm ra lối đi, bất lực trước thời cuộc.

Xúc cảm bắt nguồn từ núi sông, và nỗi đau của con người tràn trề toàn thể tự nhiên. Loáng thoáng vài đụn cát nhỏ rì rào tiếng chợ chiều. Ko gian thoáng đãng, âm thanh thân thuộc, thân thiện. Nắng chiều buông nhẹ, bờ sông nhỏ êm đềm trong ánh sớm mai. Ko chỉ vậy, nơi đây còn hùng vĩ, rộng lớn “mặt trời lặn đằng tây, trời cao mây trong, sông dài triền miên” tạo cho người ta một cảm giác “khôn lường”. Cảnh tự nhiên mới đẹp và gợi cảm biết bao!

“Bạn trôi từ hàng này sang hàng khác ở đâu?
con tàu khổng lồ ko vượt qua
Ko yêu cầu bất kỳ sự thân tình nào
Lặng lẽ bờ xanh gặp cát vàng ”

Tuy nhiên, ko gian bình dị hay rộng lớn đều đa chiều. Ngay cả quang cảnh yên bình, êm đềm cũng ko ngăn được nỗi lẻ loi, buồn tủi của thi sĩ trước kiếp người nhỏ nhỏ, cuộc đời rộng lớn, xô bồ. Sóng nước sóng gió xa xa khiến thi sĩ tự hỏi mình “đi đâu về đâu”. Nỗi lẻ loi đớn đau đó ko chỉ của một người, nhưng mà là của cả một thế hệ thời đại đó. Tâm trạng này kéo dài suốt bài thơ, rồi bị hành tội dữ dội cho tới hết bài thơ:

“Những tầng mây cao ép ra khỏi những ngọn núi bạc
Con chim nhỏ có cánh: Bóng tối
Lòng non sông bồng bềnh.
Hoàng hôn ko khói và nhớ nhà ”

Cảnh hoàng hôn của đất mẹ được hiện lên thật đẹp qua những dấu chấm và những hình ảnh tượng trưng. Ko gian dòng sông thân thuộc và kỳ lạ được phác họa bằng hình ảnh đơn giản và nét vẽ tinh tế, cổ điển và mới mẻ. Hùng vĩ, xinh xắn và thân thuộc, nó vẫn ko quên ẩn chứa nỗi buồn và sự lẻ loi của tác giả. Ở trong quang cảnh đó là xúc cảm của tâm hồn “mang nỗi buồn thiên cổ”, cuộc đời nhỏ nhỏ giữa cuộc đời rộng lớn nhưng mà lòng yêu quê hương non sông thầm kín.

Âm vang hồn thơ Huy Cận, Xuân Chết còn gửi gắm cả trái tim mình vào tự nhiên. Cảnh mùa thu hiện lên một nét vẽ lãng mạn nhưng cũng đầy u buồn và yên ắng:

“Liu được thiết lập trong nỗi buồn
Nước mắt rơi trên mái tóc buồn. “

Đây ko phải là những hình ảnh đặc trưng của mùa thu nhưng mà là những “hàng liễu rủ” lạ mắt. Dưới con mắt của “Hoàng tử thơ tình”, cây liễu đẹp như mái tóc dài của người con gái nhưng lại mang một vẻ buồn lẻ loi “đứng sầu”. Mỗi cành liễu là một sợi tóc, và mỗi sợi tóc là một nỗi buồn.

Ko phải hai hàng nhưng mà hàng nghìn giọt nước mắt đã rơi. Có bao nhiêu người rơi nước mắt vì sự đau buồn này? Từ nghìn xưa, nỗi buồn nào sâu hơn nỗi buồn?

Bức tranh mùa thu mở đầu bằng nỗi buồn man mác.

“Nó rơi vào mùa thu tới
Dệt lá mơ phai bằng vàng lá ”

“Lá vàng” là hình ảnh đặc trưng của mùa thu. Tiếng reo vui của thi sĩ đã làm bừng sáng cả ko gian. Nhạc điệu rộn ràng vang lên như thể thi sĩ khát khao giao cảm với cuộc đời. Bước chân đầy thôi thúc, vội vã, muốn tận hưởng thời kì một cách trọn vẹn nhất.

Tuy nhiên, óc quan sát nhạy bén và nhãn quang tinh tế của thi sĩ đã khám phá ra vẻ đẹp lạ mắt của tự nhiên mùa thu:

“Hơn một bông hoa rơi khỏi cành
Trong vườn, đỏ và xanh
lá run rẩy
Đôi cành khô gầy trơ xương ”

Năm tháng lặng lẽ trôi qua, mùa thu tới, cây cối trơ trọi, cành gầy rung rinh trước gió. Phong cảnh đã thay đổi. Quy luật bất tử là thế, hè sang thu lá ngả vàng. Nhưng trong những bài thơ của Xuandie, sự lẻ loi và trống vắng quá nhiều. Ko phải một nhưng mà là “nhiều hơn một”, một dãy nhưng mà màu đỏ đột ngột xâm chiếm toàn thể ko gian, những cảnh vật “rung rinh”, “khô khốc” và “mỏng manh”. Tự nhiên, dù gợi cảm tới đâu, vẫn đầy khô héo và tàn lụi.

Cái lạnh của mùa thu dường như bao trùm cả toàn cầu:

“Thỉnh thoảng Moon Girl tự gạt gẫm mình
Xa xa, sương mù mở đầu tan.
Tôi nghe thấy cái lạnh trong gió
ko có người nào trên tàu
Đám mây vẫn chưa bay đi
Tiết trời buồn nói lời chia tay ”

Tự nhiên vừa xa vừa gần. Ko phải lạnh tê tái nhưng mà là “lạnh buốt” vặn vẹo. Trong cảm nhận của Huyền Diệu, Khưu Vân ko phải là lục nổi, nhưng mà là “Vân Phi”. Bầu trời trong xanh mùa thu cũng đượm vẻ u buồn bởi sự chia ly của đàn chim bay về phương Nam trốn lạnh giá. Tranh bên ngoài chứa đựng xúc cảm. Cũng như Huy Cận, Xuân Diệu trình bày một cách kín đáo nỗi buồn lãng mạn, nỗi nhớ và sự lẻ loi trong bức tranh tự nhiên mùa thu của mình.

Thực chất trong thơ của Hàn Mỗ hơi khác so với của Huican và Xuandie. Tự nhiên được mô tả trong “Đây làng Vida” xuất hiện trước mắt chúng ta một cách sinh động:

“Sao anh ko tới Ngụy thôn chơi?
đường mới nắng cau mày nhìn lên
Vườn người nào xanh như ngọc
Phông chữ hoàn chỉnh bìa tre lá trúc ”

Câu hỏi tu từ “Sao em ko vào Làng Ngụy chơi” như trách móc, hờn giận hay rủ người lạ về thăm Làng Ngụy nhưng mà là ước nguyện của chính tác giả. Cảnh tự nhiên hiện lên trong nỗi nhớ của thi sĩ đẹp gợi cảm và hình ảnh con người xứ Huế e ấp, rụt rè. Thi sĩ thích thú với quang cảnh tự nhiên tươi đẹp của nắng vàng, của trầu xanh màu ngọc bích và khu vườn xanh tươi tràn đầy sức sống. Đột nhiên, phần tiếp theo lắng xuống:

“Gió thổi mây bay |
Nước buồn, bỏng ngô gian dối
thuyền của người nào đã cập bến Moon River
Đêm nay tiếp tục gánh trăng ”

“Trường Giang” gợi nhớ nỗi đau chia tay. “Autumn Is Here” gợi lại nỗi buồn và sự chia ly khó phai mờ. “Đây là làng Vega” cũng đầy nỗi buồn lẻ loi. Đó ko chỉ là nỗi buồn, đó là tâm trạng của một kiếp người xa cách, quên lãng. Tự nhiên thơ mộng hữu tình chất chứa bao nỗi niềm của lòng người. Thi sĩ thả trôi vẻ đẹp trinh nguyên của xứ Huế vào dòng suối gợi một vẻ đẹp mơ hồ, mờ ảo bởi sự chia ly. Nỗi buồn lặng lẽ, nhẹ nhõm nhưng mà trĩu nặng tâm hồn.

Có thể nói, tự nhiên trong thơ của Huishen, Xuandie và Han Motu đẹp, gợi và chất chứa nỗi buồn, xúc động. Đồng thời, có thể thấy được vẻ đẹp của thơ ca truyền thống và sự giao hòa của thơ Đường và thơ lãng mạn ở cả ba bài. Mỗi bức tranh tự nhiên đều ẩn chứa nỗi lẻ loi, thất vọng của tác giả, nhất là những người trí thức thời bấy giờ. Tuy nhiên, mạch xúc cảm trong từng bài thơ của mỗi tác giả đều có những nét riêng lẻ. Nỗi buồn trong thơ Huy Cận là xúc cảm của sự lẻ loi, sợ hãi, hụt hẫng trong nhịp sống lập cập. Nỗi buồn trong những vần thơ của Xuandie là nỗi tiếc nuối theo thời kì. Nỗi buồn trong thơ của Han Maitu là một kiểu lẻ loi bị quên lãng. Ba cây bút, ba sở thích riêng biệt. Dù cả hai đều có tâm hồn nhạy cảm và tình cảm tinh tế, nhưng họ đều có cách trình bày và trình bày xúc cảm riêng. Họ sử dụng thành công nhiều kỹ thuật nghệ thuật như so sánh, ẩn dụ, nhân hóa thông minh và tiếng nói hình ảnh thông minh. Tự nhiên gửi gắm nỗi buồn của thi sĩ nhưng mà còn trình bày tình yêu tự nhiên, yêu quê hương tha thiết.

Từ Cần, Xuân Điều, Hàn Mạt ko chỉ đóng góp cho phong trào thơ Mơ nhưng mà còn đóng góp những bài thơ có trị giá cho nền văn học dân tộc. Họ quả là ba tác giả thơ xuất sắc thế hệ 30-45, đáng được ngợi ca và kính trọng.

Bài “Phân trò trống tương đồng của cảnh tự nhiên” của Huishen, Xuandie, Han Maitu đã chỉ ra những điểm giống và lạ mắt của ba thi sĩ Huishen, Xuandie và Han Maitu trong việc mô tả cảnh tự nhiên. Ngoài việc tìm ra những nét chung, các em có thể tìm hiểu thêm về phong cách, phong cách sáng tác của mỗi thi sĩ qua các bài soạn văn này: Đông Giang phân tích (Huy Cận), Phân tích bài thơ Mùa thu này tới (Xuân Diệu), Phân tích bài thơ Làng VidaPhân tích các bức tranh tự nhiên trong bài này Làng Vida

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục


Xem thêm chi tiết: Phân tích nét chung trong cảnh thiên nhiên của Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mạc Tử

Phân tích nét chung trong cảnh tự nhiên của Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mạc Tử

Hình Ảnh về: Phân tích nét chung trong cảnh tự nhiên của Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mạc Tử

Video về: Phân tích nét chung trong cảnh tự nhiên của Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mạc Tử

Wiki về Phân tích nét chung trong cảnh tự nhiên của Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mạc Tử

Phân tích nét chung trong cảnh tự nhiên của Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mạc Tử -

chủ đề: Phân tích đặc điểm chung của cảnh sắc tự nhiên Huican, Xuandie và Hanmatu

Phân tích mạng chung trong quản lý môi trường doanh nghiệp

Phân tích đặc điểm chung của cảnh sắc tự nhiên Huican, Xuandie và Hanmatu

Bạn đang xem: Huy Cận, Sử Diệu, và Hàn Mặc Tử Phân tích những nét chung trong cảnh tự nhiên

1. Phân tích chung những đặc điểm chung của cảnh tự nhiên Huishen, Xuandie và Hanmotu

+ Mây mùa thu ko xanh, bồng bềnh nhưng mà “mây non”.
Cũng như Huy Cận, Xuân Diệu trình bày một cách kín đáo nỗi buồn lãng mạn, nỗi nhớ nhung, lẻ loi trong bức tranh tự nhiên mùa thu.

d.Tự nhiên trong bài thơ của Han Motu
Thực chất trong thơ của Hàn Mỗ hơi khác so với của Huican và Xuandie.
- Tự nhiên được mô tả sinh động và xinh xắn
+ Cảnh tự nhiên hiện lên trong nỗi nhớ của thi sĩ đẹp gợi cảm, là hình ảnh thận trọng, e thẹn của con người xứ Huế.
+ Nắng vàng, giàn trầu xanh mướt và những khu vườn xanh tươi tràn đầy sức sống.

- Tâm trạng thi sĩ thay đổi, da diết.
+ “Đây là làng Vega” cũng đầy nỗi buồn lẻ loi. Đó ko chỉ là nỗi buồn, đó là tâm trạng của một kiếp người xa cách, quên lãng.
Tự nhiên thơ mộng hữu tình chất chứa bao nỗi niềm của lòng người.

e. Thẩm định
- Tự nhiên trong thơ Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử đẹp, gợi, chất chứa bao nỗi niềm, xúc động.
—Mỗi cuộn sách của tự nhiên đều chứa đựng cảm giác lẻ loi, nhất là sự thất vọng của tư nhân tác giả, nhất là sự thất vọng của từng lớp trí thức đương thời.
- Tuy nhiên, ba cây bút, ba phong cách rất không giống nhau. Dù cả hai đều có tâm hồn nhạy cảm và tình cảm tinh tế, nhưng họ đều có cách trình bày và trình bày xúc cảm riêng.

3. Kết luận

Khẳng định trị giá thơ ca và phong cách nghệ thuật của ba thi sĩ.

2. Fan Ôn phân tích những nét chung trong cảnh tự nhiên Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử

Tự nhiên là chủ đề muôn thuở của thơ ca và là nguồn cảm hứng vô tận của các thi sĩ. Trong phong trào thơ mới, tự nhiên cũng trở thành người bạn của nhiều thi sĩ. Các thi sĩ tiêu biểu là Xu Zan, Xuan Die, Han Motu. Dù là ba người có phong cách rất không giống nhau nhưng họ đều có chung xúc cảm trong thơ Huican, Xuandie và Hanmatu.

Xu Can, Xuan Die và Han Maitu là ba nhà văn xuất sắc của phong trào thơ ca trong thế kỷ 30 - 45, và ba người họ cùng hoạt động trong Nhóm Văn bút Tuluwen Duẩn. Tuy nhiên, mỗi người đều có một cái tôi tư nhân riêng lẻ, và có những điểm tương đồng trong cảm hứng và cách trình bày.

Văn học với Huy Cận như dòng chảy trong tâm hồn, dòng chảy trong mạch máu. Trái tim Huy Cận rộn ràng, nhạy cảm trước những thay đổi buồn vui của tự nhiên. Xuandie là một thi sĩ luôn khát khao giao cảm với cuộc sống, và vô cùng nhạy cảm với dòng chảy của thời kì. Về phần Han Maitu, vì cuộc sống đầy mất mát và đau thương nên tâm hồn anh bị ám ảnh bởi mong muốn được giao tiếp và đồng điệu với chiếc bóng hư ảo. Với những tính cách đó, họ đã mang tới một hương sắc riêng cho nền văn học Việt Nam. Nhưng trong tác phẩm của họ, tự nhiên toát lên vẻ u sầu, và cảnh vật tràn đầy tình người. Cảnh vừa đẹp vừa buồn. Tự nhiên trong mắt họ thật đẹp và gợi cảm. Nhưng trong vẻ đẹp đó ẩn chứa nỗi buồn, suy tư của người trí thức trước thời đại đen tối. Điều này trình bày rất rõ trong ba tác phẩm “Huy Cận” (Huy Cận), “Mùa thu tới” (Xuân Diệu) và “Đây thôn Vida” (Hàn Mặc Tử).

Những câu thơ trong bài “Đông giang” vang lên phảng phất nét buồn, nhẹ nhõm mô tả bức tranh tự nhiên buổi chiều vừa hữu tình vừa hùng vĩ:

“Sóng lăn tăn buồn thương.
Thuyền chạy dọc theo những mái nhà song song "

"Mặt trời lặn, bầu trời thăm thẳm
Songlong, bầu trời rộng, bến lẻ loi "

Nó xuất hiện một cách tự nhiên trong bài thơ theo phong cách cổ điển. Sóng sông mênh mông, lặng lẽ chảy trong ko gian vô hạn. Từng lớp sóng bạc dài, hết lớp này tới lớp khác ko ngừng tạo nên một quang cảnh hùng vĩ, rộng lớn.

Những bức tranh “Cành Củi Củi” và con đò xuôi ngược rất đỗi bình dị, thân yêu, mang hồn quê. Đứng trước quang cảnh tự nhiên tươi đẹp đó, lòng thi sĩ chợt ngậm ngùi, như lớp lớp sóng bạc, triền miên vô tận. Hình ảnh “cành củi khô héo” là điểm nhấn lạ mắt trong bức tranh, đồng thời cũng gợi lên sự lẻ loi, lẻ loi của tác giả và giới trí thức đương thời. Họ có tâm huyết, có lý tưởng nhưng ko tìm ra lối đi, bất lực trước thời cuộc.

Xúc cảm bắt nguồn từ núi sông, và nỗi đau của con người tràn trề toàn thể tự nhiên. Loáng thoáng vài đụn cát nhỏ rì rào tiếng chợ chiều. Ko gian thoáng đãng, âm thanh thân thuộc, thân thiện. Nắng chiều buông nhẹ, bờ sông nhỏ êm đềm trong ánh sớm mai. Ko chỉ vậy, nơi đây còn hùng vĩ, rộng lớn “mặt trời lặn đằng tây, trời cao mây trong, sông dài triền miên” tạo cho người ta một cảm giác “khôn lường”. Cảnh tự nhiên mới đẹp và gợi cảm biết bao!

“Bạn trôi từ hàng này sang hàng khác ở đâu?
con tàu khổng lồ ko vượt qua
Ko yêu cầu bất kỳ sự thân tình nào
Lặng lẽ bờ xanh gặp cát vàng ”

Tuy nhiên, ko gian bình dị hay rộng lớn đều đa chiều. Ngay cả quang cảnh yên bình, êm đềm cũng ko ngăn được nỗi lẻ loi, buồn tủi của thi sĩ trước kiếp người nhỏ nhỏ, cuộc đời rộng lớn, xô bồ. Sóng nước sóng gió xa xa khiến thi sĩ tự hỏi mình “đi đâu về đâu”. Nỗi lẻ loi đớn đau đó ko chỉ của một người, nhưng mà là của cả một thế hệ thời đại đó. Tâm trạng này kéo dài suốt bài thơ, rồi bị hành tội dữ dội cho tới hết bài thơ:

"Những tầng mây cao ép ra khỏi những ngọn núi bạc
Con chim nhỏ có cánh: Bóng tối
Lòng non sông bồng bềnh.
Hoàng hôn ko khói và nhớ nhà ”

Cảnh hoàng hôn của đất mẹ được hiện lên thật đẹp qua những dấu chấm và những hình ảnh tượng trưng. Ko gian dòng sông thân thuộc và kỳ lạ được phác họa bằng hình ảnh đơn giản và nét vẽ tinh tế, cổ điển và mới mẻ. Hùng vĩ, xinh xắn và thân thuộc, nó vẫn ko quên ẩn chứa nỗi buồn và sự lẻ loi của tác giả. Ở trong quang cảnh đó là xúc cảm của tâm hồn “mang nỗi buồn thiên cổ”, cuộc đời nhỏ nhỏ giữa cuộc đời rộng lớn nhưng mà lòng yêu quê hương non sông thầm kín.

Âm vang hồn thơ Huy Cận, Xuân Chết còn gửi gắm cả trái tim mình vào tự nhiên. Cảnh mùa thu hiện lên một nét vẽ lãng mạn nhưng cũng đầy u buồn và yên ắng:

"Liu được thiết lập trong nỗi buồn
Nước mắt rơi trên mái tóc buồn. "

Đây ko phải là những hình ảnh đặc trưng của mùa thu nhưng mà là những “hàng liễu rủ” lạ mắt. Dưới con mắt của “Hoàng tử thơ tình”, cây liễu đẹp như mái tóc dài của người con gái nhưng lại mang một vẻ buồn lẻ loi “đứng sầu”. Mỗi cành liễu là một sợi tóc, và mỗi sợi tóc là một nỗi buồn.

Ko phải hai hàng nhưng mà hàng nghìn giọt nước mắt đã rơi. Có bao nhiêu người rơi nước mắt vì sự đau buồn này? Từ nghìn xưa, nỗi buồn nào sâu hơn nỗi buồn?

Bức tranh mùa thu mở đầu bằng nỗi buồn man mác.

"Nó rơi vào mùa thu tới
Dệt lá mơ phai bằng vàng lá ”

“Lá vàng” là hình ảnh đặc trưng của mùa thu. Tiếng reo vui của thi sĩ đã làm bừng sáng cả ko gian. Nhạc điệu rộn ràng vang lên như thể thi sĩ khát khao giao cảm với cuộc đời. Bước chân đầy thôi thúc, vội vã, muốn tận hưởng thời kì một cách trọn vẹn nhất.

Tuy nhiên, óc quan sát nhạy bén và nhãn quang tinh tế của thi sĩ đã khám phá ra vẻ đẹp lạ mắt của tự nhiên mùa thu:

"Hơn một bông hoa rơi khỏi cành
Trong vườn, đỏ và xanh
lá run rẩy
Đôi cành khô gầy trơ xương ”

Năm tháng lặng lẽ trôi qua, mùa thu tới, cây cối trơ trọi, cành gầy rung rinh trước gió. Phong cảnh đã thay đổi. Quy luật bất tử là thế, hè sang thu lá ngả vàng. Nhưng trong những bài thơ của Xuandie, sự lẻ loi và trống vắng quá nhiều. Ko phải một nhưng mà là "nhiều hơn một", một dãy nhưng mà màu đỏ đột ngột xâm chiếm toàn thể ko gian, những cảnh vật "rung rinh", "khô khốc" và "mỏng manh". Tự nhiên, dù gợi cảm tới đâu, vẫn đầy khô héo và tàn lụi.

Cái lạnh của mùa thu dường như bao trùm cả toàn cầu:

"Thỉnh thoảng Moon Girl tự gạt gẫm mình
Xa xa, sương mù mở đầu tan.
Tôi nghe thấy cái lạnh trong gió
ko có người nào trên tàu
Đám mây vẫn chưa bay đi
Tiết trời buồn nói lời chia tay ”

Tự nhiên vừa xa vừa gần. Ko phải lạnh tê tái nhưng mà là "lạnh buốt" vặn vẹo. Trong cảm nhận của Huyền Diệu, Khưu Vân ko phải là lục nổi, nhưng mà là "Vân Phi". Bầu trời trong xanh mùa thu cũng đượm vẻ u buồn bởi sự chia ly của đàn chim bay về phương Nam trốn lạnh giá. Tranh bên ngoài chứa đựng xúc cảm. Cũng như Huy Cận, Xuân Diệu trình bày một cách kín đáo nỗi buồn lãng mạn, nỗi nhớ và sự lẻ loi trong bức tranh tự nhiên mùa thu của mình.

Thực chất trong thơ của Hàn Mỗ hơi khác so với của Huican và Xuandie. Tự nhiên được mô tả trong "Đây làng Vida" xuất hiện trước mắt chúng ta một cách sinh động:

“Sao anh ko tới Ngụy thôn chơi?
đường mới nắng cau mày nhìn lên
Vườn người nào xanh như ngọc
Phông chữ hoàn chỉnh bìa tre lá trúc ”

Câu hỏi tu từ “Sao em ko vào Làng Ngụy chơi” như trách móc, hờn giận hay rủ người lạ về thăm Làng Ngụy nhưng mà là ước nguyện của chính tác giả. Cảnh tự nhiên hiện lên trong nỗi nhớ của thi sĩ đẹp gợi cảm và hình ảnh con người xứ Huế e ấp, rụt rè. Thi sĩ thích thú với quang cảnh tự nhiên tươi đẹp của nắng vàng, của trầu xanh màu ngọc bích và khu vườn xanh tươi tràn đầy sức sống. Đột nhiên, phần tiếp theo lắng xuống:

“Gió thổi mây bay |
Nước buồn, bỏng ngô gian dối
thuyền của người nào đã cập bến Moon River
Đêm nay tiếp tục gánh trăng ”

"Trường Giang" gợi nhớ nỗi đau chia tay. "Autumn Is Here" gợi lại nỗi buồn và sự chia ly khó phai mờ. “Đây là làng Vega” cũng đầy nỗi buồn lẻ loi. Đó ko chỉ là nỗi buồn, đó là tâm trạng của một kiếp người xa cách, quên lãng. Tự nhiên thơ mộng hữu tình chất chứa bao nỗi niềm của lòng người. Thi sĩ thả trôi vẻ đẹp trinh nguyên của xứ Huế vào dòng suối gợi một vẻ đẹp mơ hồ, mờ ảo bởi sự chia ly. Nỗi buồn lặng lẽ, nhẹ nhõm nhưng mà trĩu nặng tâm hồn.

Có thể nói, tự nhiên trong thơ của Huishen, Xuandie và Han Motu đẹp, gợi và chất chứa nỗi buồn, xúc động. Đồng thời, có thể thấy được vẻ đẹp của thơ ca truyền thống và sự giao hòa của thơ Đường và thơ lãng mạn ở cả ba bài. Mỗi bức tranh tự nhiên đều ẩn chứa nỗi lẻ loi, thất vọng của tác giả, nhất là những người trí thức thời bấy giờ. Tuy nhiên, mạch xúc cảm trong từng bài thơ của mỗi tác giả đều có những nét riêng lẻ. Nỗi buồn trong thơ Huy Cận là xúc cảm của sự lẻ loi, sợ hãi, hụt hẫng trong nhịp sống lập cập. Nỗi buồn trong những vần thơ của Xuandie là nỗi tiếc nuối theo thời kì. Nỗi buồn trong thơ của Han Maitu là một kiểu lẻ loi bị quên lãng. Ba cây bút, ba sở thích riêng biệt. Dù cả hai đều có tâm hồn nhạy cảm và tình cảm tinh tế, nhưng họ đều có cách trình bày và trình bày xúc cảm riêng. Họ sử dụng thành công nhiều kỹ thuật nghệ thuật như so sánh, ẩn dụ, nhân hóa thông minh và tiếng nói hình ảnh thông minh. Tự nhiên gửi gắm nỗi buồn của thi sĩ nhưng mà còn trình bày tình yêu tự nhiên, yêu quê hương tha thiết.

Từ Cần, Xuân Điều, Hàn Mạt ko chỉ đóng góp cho phong trào thơ Mơ nhưng mà còn đóng góp những bài thơ có trị giá cho nền văn học dân tộc. Họ quả là ba tác giả thơ xuất sắc thế hệ 30-45, đáng được ngợi ca và kính trọng.

Bài “Phân trò trống tương đồng của cảnh tự nhiên” của Huishen, Xuandie, Han Maitu đã chỉ ra những điểm giống và lạ mắt của ba thi sĩ Huishen, Xuandie và Han Maitu trong việc mô tả cảnh tự nhiên. Ngoài việc tìm ra những nét chung, các em có thể tìm hiểu thêm về phong cách, phong cách sáng tác của mỗi thi sĩ qua các bài soạn văn này: Đông Giang phân tích (Huy Cận), Phân tích bài thơ Mùa thu này tới (Xuân Diệu), Phân tích bài thơ Làng VidaPhân tích các bức tranh tự nhiên trong bài này Làng Vida

Nhà xuất bản: https://chinphu.vn/

Thể loại: Giáo dục

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #nét #chung #trong #cảnh #thiên #nhiên #của #Huy #Cận #Xuân #Diệu #Hàn #Mạc #Tử

[rule_3_plain]

#Phân #tích #nét #chung #trong #cảnh #thiên #nhiên #của #Huy #Cận #Xuân #Diệu #Hàn #Mạc #Tử

[rule_1_plain]

#Phân #tích #nét #chung #trong #cảnh #thiên #nhiên #của #Huy #Cận #Xuân #Diệu #Hàn #Mạc #Tử

[rule_2_plain]

#Phân #tích #nét #chung #trong #cảnh #thiên #nhiên #của #Huy #Cận #Xuân #Diệu #Hàn #Mạc #Tử

[rule_2_plain]

#Phân #tích #nét #chung #trong #cảnh #thiên #nhiên #của #Huy #Cận #Xuân #Diệu #Hàn #Mạc #Tử

[rule_3_plain]

#Phân #tích #nét #chung #trong #cảnh #thiên #nhiên #của #Huy #Cận #Xuân #Diệu #Hàn #Mạc #Tử

[rule_1_plain]

Nguồn:chinphu.vn
Phân mục: Tin tức

#Phân #tích #nét #chung #trong #cảnh #thiên #nhiên #của #Huy #Cận #Xuân #Diệu #Hàn #Mạc #Tử

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button