Tin Tức

Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng sâu sắc

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy phải ko?Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài viết hay khác tại đây => Tin tức

Đề bài: Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhung an tuong sau sac

Bạn đang xem: Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

10 bài văn mẫu Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

 

Mục lục bài viết

I. Dàn ý Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy (Chuẩn)

1. Mở bài

Giới thiệu về người nhưng em định tả (Đó là người nào? Em gặp họ ở đâu? Lúc nào?)

2. Thân bài

– Đặc điểm hình dáng, ngoại hình:
+ Tuổi tác (Người đó khoảng bao nhiêu tuổi)
+ Vóc dáng: Cao gầy, nhỏ nhắn hay mập mạp,…
+ Mái tóc: dài, ngắn,…
+ Nước da: trắng, ngắm đen,…
+ Giọng nói: Trong trẻo, trầm ấm,…
+ Y phục..(Còn tiếp)

 

>> Xem Dàn ý Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy cụ thể tại đây.

 

II. Bài văn mẫu Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

1. Tả một người mới gặp một lần nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Viên chức thu vé xe bus (Chuẩn)

Thứ bảy tuần trước, lúc bắt chuyến xe bus 34 sang nhà bà ngoại, em đã có dịp gặp mặt một chị thu vé tốt bụng, đáng yêu.

Chị thu vé xe bus rất trẻ, chỉ khoảng 24-25 tuổi, chị có mái tóc ngắn ôm sát vào khuôn mặt làm nổi trội lên khuôn mặt thanh nhã của chị. Dáng người chị nhỏ nhắn nhưng vô cùng nhanh nhẹn, mỗi lúc có khách lên chị đều nhẹ nhõm hướng dẫn khách vào đúng vị trí, quan tâm hỏi thăm xem mọi người cần tới nơi nào rồi mới bán vé.

Chị thu vé mặc bộ đồng phục màu xanh nhạt của hãng xe bus, trên tay là một sấp vé và tiền lẻ để trả lại cho khách. Tới mỗi điểm ngừng, chị đều đứng ở đầu xe đón khách, nếu có khách lớn tuổi chị sẽ xuống xe để đỡ lên xe. Những hành khách mang đồ đoàn nặng hay có con nhỏ đều được chị quan tâm tương trợ.

Dù mới lần đầu gặp chị nhưng những cử chỉ quan tâm, tận tình của chị đối với hành khách làm em rất ấn tượng. Em tin rằng ko chỉ em và tất cả những hành khách trên xe đều cảm thấy vui vẻ lúc được gặp một chị thu vé đáng yêu, tận tình tương tự.

————————HẾT BÀI 1—————————

Kế bên Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy các em cần tìm hiểu thêm những nội dung khác như Tả một người ở nơi em sinh sống hay phần Tả thầy cô giáo từng dạy và để lại cho em nhiều tình cảm tốt đẹp nhằm củng cố tri thức của mình.
 

2. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Cô lao công đang làm việc (Chuẩn)

Hôm nay, trên đường đi học về em đã bắt gặp một hình ảnh đẹp, đó là cô lao công đang làm việc hăng say lúc trời mở màn đổ mưa phân phất.

Do tác động của bão nên đường phố Hà Nội mở màn đổ mưa, trên đường đông đúc các phương tiện đi lại, người nào nấy đều vội vã trở về nhà để tránh mưa. Em và bố cũng nhanh chóng vận chuyển về nhà trên chiếc xe Honda cũ của bố. Trên đường về nhà em đã bắt gặp cô lao công đang làm việc trên đường. Cô mặc bộ đồng phục màu xanh lá cây, dáng người cao gầy đang hăng say làm việc. Mặc trời vẫn đang đổ mưa phân phất, cô chỉ khoác lên người một mảnh vải ni lông mỏng, tay cô thoăn thoắt quét dọn những rác bẩn trên đường. Những rác bẩn trên đường được cô quét sạch, đường phố trở thành sáng bóng, sạch sẽ.

Cô đeo khẩu trang nên em ko thể nhìn rõ mặt nhưng nhìn dáng người của cô thì em đoán cô khoảng 35-40 tuổi. Nhìn hình ảnh cô làm việc dưới thời tiết mưa bão, em vừa thương vừa cảm động trước ý thức làm việc của cô.

Mỗi công việc đều góp phần làm cho cuộc đời thêm ý nghĩa, công việc của những người người lao động môi trường cũng vậy, họ luôn lặng lẽ làm những công việc ý nghĩa biết bao, hình ảnh cô lao công trong chiều mưa ngày hôm nay đã giúp em cảm thu được điều đó.
 

3. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Em nhỏ đánh giày (Chuẩn)

Có những cuộc gặp mặt thoáng qua nhưng đọng lại rất nhiều xúc cảm đặc thù, và cuộc gặp mặt của em với một em nhỏ bán đánh giày ngày hôm nay là một trường hợp tương tự.

Sau lúc tan học, bố đã đưa em đi ăn tại một quán ăn nhỏ trên đường Trần Thái Tông, lúc đang ăn tô phở nóng sốt, thơm nức thì một em nhỏ đánh giày đi tới. Em nhỏ chỉ khoảng 5-6 tuổi, dáng người gầy gò, nhỏ nhỏ, nước da đen nhẻm mang theo hộp đánh giày nặng. Trời Hà Nội đã vào thu, tiết trời se lạnh nhưng em nhỏ đánh giày chỉ mặc trên người chiếc áo cộc tay mỏng manh đã ngả màu.

Em tới từng bàn để mời khách đánh giày, dáng người nhỏ nhỏ và điệu bộ rụt rè nhìn vô cùng đáng thương. Thấy vậy, bố em đã gọi em nhỏ lại bàn, ngỏ ý mời em ăn cùng nhưng em đã từ chối, ko còn cách nào khác, bố em đã nhờ em nhỏ đánh giày, sau lúc em làm xong thì cho em 300 nghìn đồng. Thuở đầu em nhỏ từ chối nhưng nhờ sự thuyết phục của bố, em nhỏ đã nhận tiền, đôi mắt em rưng rưng nước và nói lời cảm ơn.

Cuộc gặp mặt đã để lại cho em thật nhiều xúc cảm, đó là sự thương xót cho hoàn cảnh của em nhỏ, trân trọng đức tính thiệt thà, tự trọng của em. Em cũng mong rằng em nhỏ sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn, được đi học, tới trường như bao bằng hữu cùng trang lứa.
 

4. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Bác tài lái xe bus (Chuẩn)

Lúc lần trước hết được ra Thủ đô Hà Nội chơi, em đã có một chuyến trải nghiệm đi xe buýt thật tuyệt vời và khó quên. Trên chuyến xe buýt đi từ bến xe Mỹ Đình tới công viên Thủ Lệ em có ấn tượng thâm thúy với bác tài lái xe buýt vui tính và thân thiết.

Đó là lần trước hết đi xe buýt của em nên em rất bỡ ngỡ, lo lắng và bồn chồn. Bước lên xe em nhìn thấy ngay bác tài ngồi tại vị trí vô lăng lái xe. Bác có dáng người đậm, đôi vai to, khuôn mặt vuông chữ điền nhìn rất hiền lành. Bác quay sang nhìn em rồi hình như bác trông thấy sự bối rối, bỡ ngỡ của em nên đã mỉm cười rồi hỏi “Chắc cu cậu lần trước hết đi xe buýt đấy à?”, em chỉ vội trả lời “Vâng ạ!”. Thế rồi bác bảo “Nếu lần đầu đi cháu ngồi ghế ngay sau bác đây sẽ ko bị say xe”. Nghe câu nói đấy của bác tài xế em thấy thật ấm lòng, bác quả là người tài xế thân thiết, tốt bụng và biết quan tâm tới mọi người. 

bai van ta bac tai lai xe bus

Bài văn Tả bác tàu xế xe buýt em mới gặp

Trên suốt quãng đường ngồi sau ghế bác tài, em được nói chuyện với bác rất nhiều, những câu chuyện của bác kể rất dí dỏm và hí hước khiến em cứ cười mãi ko thôi. Em ngồi trên xe cũng được nghe bác giới thiệu về từng vị trí đi qua, bác giới thiệu bằng giọng rất say sưa và đầy am tường. Cũng phải thôi vì bác đã lái xe buýt trên tuyến đường này biết bao năm rồi. Lúc tới nơi em xuống xe và ko quên vẫy tay chào tạm biệt bác, chúc bác có những chuyến đi thượng lộ bình yên và đầy thú vui.

Có nhẽ rất khó để em gặp lại bác tài xế một lần nữa, nhưng đối với em hình bóng và giọng nói của bác cũng như những câu chuyện nhưng bác kể em sẽ mãi ghi nhớ ko bao giờ quên.

 

5. Tả cô giáo để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Cô giáo (Chuẩn)

Đợt nghỉ hè vừa rồi em đã được về quê ngoại chơi, lúc đi ngang qua một ngôi trường nhỏ trong xã, em rất bất thần lúc thấy vẫn có lớp học. Lúc vào xem thì em mới biết đó là lớp học tình thương của một cô giáo trẻ, em đã có ấn tượng thâm thúy ngay trong lần đầu gặp cô.

Lớp học nằm dưới tán của những cây phượng vĩ đang rực lửa hoa phượng đỏ, cả những đóa bằng lăng tím rụng khắp sân. Trong ko gian râm ran của tiếng ve kêu, vang vọng tiếng đọc “ê a” của các bạn học trò. 

Giữa cái nóng mùa hè nhưng cô giáo vẫn đang tâm huyết giảng bài, học trò vẫn chuyên chú lắng tai. Cô giáo là một người rất trẻ, dáng người thanh mảnh, cao ráo, cô đi một vài dép quai hậu màu đen, mặc chiếc quần âu cũng màu đen và sơ vin chiếc áo sơ mi trắng. Một hình ảnh cô giáo thật đẹp và đầy tình yêu nghề. 

ta co giao cho em nhung an tuong sau sac

Bài văn Tả cô giáo người đã để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

Cô có gương mặt hình trái xoan, mái tóc dài đen nhánh, nhưng sợi tóc vương trên trán và hai bên mang tai đã ướt đẫm mồ hôi. Trường học ở quê vẫn chưa có điều hoà, chỉ vài cái quạt trần ko thể làm dịu đi cái nóng mùa hè. Cô giáo cũng là một thầy cô giáo trên thành thị về quê nghỉ hè, thế nhưng cô ko chọn ngơi nghỉ nhưng dành thời kì đó mở lớp dạy miễn phí cho các bạn có hoàn cảnh khó khăn ko được tới trường. Dáng cô đứng trên bục giảng rất nhỏ nhỏ nhưng những điều cô mang lại cho các bạn học trò ở đây thật lớn lao và đầy ý nghĩa. 

Cô giáo đã khơi dậy ước mơ trở thành thầy cô giáo trong em sau lúc được gặp cô. Em đã tự nhắc nhở mình rằng phải phấn đấu học tập thật tốt để sau này có thể tương trợ những người kém may mắn hơn mình, như chính cô giáo đã làm.
 

6. Tả một người em mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Tả một người bạn mới (Chuẩn)

Đã nhiều năm rồi em mới lại về bà ngoại chơi vào dịp nghỉ hè. Những ngày đầu em rất buồn vì ko có bạn để chơi. Thế rồi em bắt gặp một người bạn, người bạn đó là Nam, láng giềng của em. Ngay lần gặp trước hết Nam đã để lại cho em những ấn tượng rất khó phai mờ.

Bạn Nam cũng trạc tuổi với em, nhà bạn đối diện với nhà ông bà ngoại của em. Nam có dáng người khá cao và đậm, nhìn chững chàng hơn hẳn so với những bạn cùng tuổi như em. Nam nói cậu đấy thường xuyên ở trong nhà trừ lúc đi học, có nhẽ vì thế nhưng cậu đàn ông này có làn da trắng hơn cả nhiều bạn con gái. Mái tóc cắt ngắn nhưng bồng bềnh, từng sợi tóc đen bóng rất chắc khỏe. 

bai van ta nguoi ban ma em moi quen

Bài văn Tả một người bạn nhưng em mới quen

Lần trước hết gặp Nam, em ấn tượng ngay với nụ cười có răng khểnh rất duyên của cậu đấy. Lúc đó em thấy Nam đứng ra ngoài để mở cổng cho bố mẹ bạn đấy đi vào nhà, bạn nở nụ cười rất tươi chào bố mẹ. Bỗng bạn đấy nhìn sang em, em bất giác dơ tay lên vẫy chào như kiểu đã quen nhau từ lâu. Thật may là Nam cũng mỉm cười với em và dơ tay chào lại. Những ngày sau em vẫn rất ngại vì hành động của mình, thế nhưng hôm sau gặp Nam, cậu bạn đó đã chạy sang nhà em và rủ em đi chơi cầu  lông. 

Chúng em vừa đi vừa nói chuyện giới thiệu về gia đình và bản thân mình rất vui vẻ, giọng của Nam trầm ấm rất dễ nghe. Nghe chuyện của Nam em mới biết té ra Nam vốn là người sống khép kín, ko có bằng hữu thân thiết gì cả, rất giống với em. 

Chúng em cứ tự nhiên như thế trở thành bạn của nhau ngay từ lần gặp trước hết. Em cảm thấy Nam chính là một người bạn nhưng ông trời tặng thưởng cho mình, một người bạn rất dễ mến và đáng quý.
 

7. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng đặc thù: Cậu nhỏ bán vé số:

– Vé số đây! Vé số đây!

Đang ngồi uống nước cùng tụi bạn ở bên vệ đường, đột nhiên nghe tiếng rao lanh lảnh, tôi quay lại nhìn thì thấy một em nhỏ bán vé số. Đây là cậu nhỏ tôi mới gặp lần đầu nhưng những ấn tượng về em vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi.

Em nhỏ ước chừng tám, chín tuổi. Dáng người em thanh mảnh cao. Em mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay màu nâu giống như mấy đứa trẻ chăn trâu ở quê tôi. Chiếc quần bò lửng em mặc cũng đã bạc phếch, sờn cả hai đầu gối. Một vài tia nắng của buổi xế chiều còn vương lại khẽ rọi qua cái mũ phớt em đội để lộ ra khuôn mặt chữ điền vuông vức.

Nổi trội trên khuôn mặt đấy là đôi mắt tròn to, đen lay láy, trông mưu trí, thông minh nhưng thoáng chút u buồn. Em chạy dọc trên đường phố, tới các sạp bán báo, bán hoa quả, mồm ko ngớt lời mời chào. Nhưng em bị từ chối bởi thái độ thờ ơ, lạnh lùng, ánh mắt hững hờ của mọi người, thậm chí đáp lại em là những câu quát tháo. Lúc đó, đôi mắt em rũ xuống, nét mặt đầy u buồn.

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhieu an tuong sau sac

Những bài Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy hay nhất

Em lững thững, bước từng bước nặng nề. Có nhẽ em nghĩ: “Nếu ko bán hết xấp vé số này thì tối lấy gì nhưng ăn đây”. Đột nhiên, một ông khách có dáng người to, cao, đường bệ ngồi trong quán gọi em vào. Ông nhích nhích từng tờ để dò số. Nét mặt ông hào hứng như sắp được trúng độc đắc. Em nhỏ vẫn đứng đó, đôi mắt sáng lên, khuôn mặt rạng rỡ tới lạ thường. Chắc em đang cầu mong cho ông khách kia sắm vé thật nhiều, trúng thật nhiều để vé số của mình đắt hàng hơn.

Ông khách trả tiền xong, như được tiếp thêm nguồn năng lượng dồi dào, em nhỏ lại nhanh nhẹn đi, mồm ko ngớt lời rao mời. Thấy thế, tôi ngừng lại rút số tiền ba cho sáng nay, gọi em lại sắm một vé. Em xòe cả xấp vé số cho tôi chọn, mồm em cười để lộ ra hàm răng trắng, đều đặn, rồi nói:

– Anh Hai sắm số nào? Hay để em chọn cho nghe! Em chọn là may mắn lắm đó.

Nói rồi, nhanh như cắt em rút cho tôi một tờ. Tôi gửi tiền và ko quên chúc em bán được nhiều vé số, em gật đầu cảm ơn lia lịa. Tuy biết rằng có thể chẳng trúng gì nhưng tôi vẫn sắm vì tôi thấy thương em mới có chừng đấy tuổi đã phải chịu cực khổ, phải làm việc vất vả hàng ngày. Tuổi của em lẽ ra phải được vui chơi, được học hành.

Tôi đi về nhà nhưng hình ảnh em nhỏ bán vé số chiều nay khiến tôi phải suy nghĩ mãi. Cùng thế hệ như tôi, có biết bao trẻ em thiếu may mắn phải lặn lội trong sương gió kiếm tiền sinh sống. Nếu lúc này người nào hỏi tôi ước gì, tôi sẽ nói: “Ước gì cho mọi trẻ em đều được tới trường”.

 

8. Tả một người nhưng em mới gặp lần đầu nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Chú thợ điện:

Nắng chiều rải nhẹ trên trục đường về nhà. Trên đường đi, em chợt thấy một tốp các chú thợ điện đang đo và tháo lắp chiếc công tơ ở gần khu phố em. Trong đó, người làm em chú ý nhất là một chú thợ điện đang leo lên cột điện và xem xét công tơ.

Bỗng có người gọi tên chú. Thì ra, chú tên là Hiệp. Em đứng ngắm chú hồi lâu. Chú khoảng ba mươi tuổi. Bộ áo người lao động màu cam rất vừa vặn với vóc dáng to, cao của chú. Khuôn mặt chú vuông vắn. Tóc chú màu đen. Nước da chú ngăm ngăm màu bánh mật. Trông chú thật hiền từ.

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhieu an tuong sau sac

Bài văn Tả chú thợ điện đang làm việc

Thấy em cứ đứng ngây người nhìn chú, chú nở một nụ cười thật tươi. Em tiến bước tới gần chú rồi chào: “Cháu chào chú ạ!” Chú xoa đầu em: “Cháu ngoan lắm, thế sau này cháu có muốn làm mướn việc như chú ko?” Em đáp: “Cháu chưa biết được nhưng công tơ điện để làm gì thế hả chú?” Chú cười: “À! Công tơ điện dùng để đo lượng điện đã dùng cháu ạ!”

Mồ hôi trên lưng áo chú đã thấm ra ngoài nhưng chú vẫn hăng say làm việc. Tay chú nhanh thoăn thoắt. Nhìn thái độ làm việc nghiêm túc của chú, em biết chú là một người rất yêu nghề. Nếu ko có những thợ điện như chú tu sửa kịp thời thì sinh hoạt của người dân sẽ gặp vấn đề. Em đang đứng thì chú quay xuống nói: ” Thôi muộn rồi đấy, cháu về đi kẻo bố mẹ lo lắng.”

Em giật thót, chú nhắc em mới nhớ. Thôi đành chia tay chú ở đây vậy. Tuy bóng vía chú đang xa dần nhưng em sẽ mãi nhớ về chú Hiệp – một người thợ điện thân thiết và biết quan tâm tới người khác.

 

9. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Cô điều dưỡng:

Tuần vừa qua, em bị ốm phải khám bệnh ở bệnh viện tỉnh. Tại đây, em gặp một cô y sĩ điều dưỡng rất đáng mến.

Cô y sĩ còn rất trẻ, ước chừng cô chỉ mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Dáng người cô nhỏ nhắn, tay chân thon thả. Cô có nước da trắng nuột nà như da em nhỏ. Mái tóc cô búi gọn trong chiếc mũ y sĩ màu trắng. Vài sợi tóc mai lòa xòa trước trán cô, ló ra khỏi vành mũ. Cô có khuôn mặt trái xoan, mắt to, đôi lông mày vòng cung thanh mảnh.

Đôi môi hình trái tim sắc nét tô một lớp son màu hồng nhạt, trông cô duyên dáng hẳn ra. Cô mặc áo choàng y sĩ màu trắng, ngắn tay, để lộ khuỷu tay, cánh tay thon đẹp, bàn tay nhỏ nhắn với các ngón tay tháp bút xinh xinh. Cô y sĩ đọc tên bệnh nhân rành mạch, rõ ràng rồi đưa họ vào phòng khám. Trước lúc thầy thuốc khám bệnh, cô đo huyết áp cho bệnh nhân và ghi vào hồ sơ bệnh án.

Xem thêm bài viết hay:   Cách chuyển nội dung Word sang PowerPoint tự động

Cô làm việc nhẹ nhõm, thành thục. Cô quan tâm nhắc nhở bệnh nhân: “Các cô chú cởi áo khoác ra nghen, đo huyết áp xong thì mặc vào lại nha.” Cô cẩn thận dắt tay một cụ già, để cụ ngồi vào ghế tựa chờ thầy thuốc khám. Cô nói năng nhỏ nhẹ, dịu dàng. Lúc thầy thuốc kê đơn thuốc xong, cô dặn kĩ bệnh tư cách dùng thuốc và hướng dẫn họ tới quầy thuốc của bệnh viện để sắm thuốc.

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhieu an tuong sau sac

Tả cô thầy thuốc điều dưỡng ở bệnh viện

Bệnh nhân rất đông, người nọ tiếp nối người kia vào khám. Cô y sĩ làm việc liên tục nhưng nụ cười tươi tỉnh luôn nở trên môi cô. Có vài bệnh nhân đi nhầm khoa, cô tận tình hướng dẫn họ tới khoa nhưng họ muốn tìm. Thái độ niềm nở của cô thật dễ thương. Với khuôn mặt xinh xẻo, có duyên và với chuyên môn vững vàng, cô y sĩ toát lên vẻ đẹp nhã nhặn đầy lòng nhân ái.

Y đức của cô đúng như câu biểu ngữ viết trên tường bệnh viện: “Lương y như từ mẫu” (Thầy thuốc như mẹ hiền). Khám bệnh xong, về tới nhà em nhớ hoài nụ cười hiền dịu của cô y sĩ. Em thấy cô thật đẹp. Thế mới biết nhan sắc mặn nhưng của một người con gái ko phải chỉ vì họ đẹp nhưng còn vì họ biết cư xử đẹp. Cô y sĩ em gặp một lần nhưng nhớ mãi chính là người con gái tương tự.

Y sĩ điều dưỡng là phụ tá đắc lực của thầy thuốc, là người trực tiếp chăm sóc bệnh nhân. Ngoài chuyên môn được huấn luyện của mình, người y sĩ điều dưỡng còn phải có tấm lòng nhân ái, mến thương bệnh nhân mới hoàn thành tốt công việc. Suốt buổi khám bệnh, nhìn cô y sĩ làm việc, ước mơ vào học ngành y của em càng lớn, càng thêm mạnh mẽ. Em sẽ gắng học giỏi để thi vào trường Đại học Y, trở thành người thầy thuốc tốt.

 

10. Tả một người để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Cậu nhỏ đánh giày: 

Trong cuộc sống chúng ta gặp rất nhiều người. Có những người chỉ gặp một lần thôi nhưng để lại cho chúng ta những ấn tượng thâm thúy ko thể nào quên. Và cậu nhỏ đánh giầy em từng gặp trên đường là một người như thế – một người em mới chỉ gặp một lần nhưng ấn tượng về cậu nhỏ đấy khiến em ko thể quên được.

Vào một sáng thứ bảy, lúc được ba mẹ cho ra ngoài ăn sáng, em đã gặp một cậu nhỏ đánh giày. Cậu nhỏ đấy người nhỏ nhắn, thấp hơn em hẳn một cái đầu, em đoán chừng cậu nhỏ đấy cũng ít tuổi hơn em. Hôm đó, trời mới vào đông se se lạnh, nhưng cậu nhỏ đó chỉ mặc độc trên người một chiếc áo thun mỏng cộc tay đã cũ mèm. Bên dưới mặc một chiếc quần ngố dài tới đầu gối để lộ đôi chân đen nhưng gầy gò.

Bàn chân thì đeo đôi dép tổ ong, chắc cậu được người nào đó cho lại vì nó to hơn hẳn so với size chân của cậu. Cậu nhỏ có một khuôn mặt rất đáng yêu, nhưng có nhẽ vì đi nắng nhiều nên da cậu đen cháy lại. Đôi mắt to và tròn, trong veo như hòn bi ve. Gương mặt nhỏ lấm tấm những vết bẩn.

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhieu an tuong sau sac

Tả cậu nhỏ đánh giày

Nhưng điều làm cho gương mặt cậu nhỏ đấy thu hút ánh nhìn của em đó là bởi nụ cười tươi rói nở trên môi cậu. Em cảm thu được sự yêu đời từ nụ cười đó của cậu. Mặc dù còn rất nhỏ đã phải ra ngoài bươn trải kiếm sống nhưng cậu nhỏ đấy vẫn vui vẻ và hồn nhiên. Em thấy cậu nhỏ đi tới các bàn ăn, hỏi từng người xem họ có muốn đánh giày ko? Dù có người từ chối, nhưng cậu nhỏ đó vẫn ko tỏ ra khó chịu hay buồn bực nhưng vui vẻ đi sang bàn khác.

Thấy vậy em quay ra bảo ba: “Ba ơi, giày ba bẩn rồi kìa. Ba nhờ cậu nhỏ kia đánh giày hộ ba đi.” Ba em biết em muốn giúp cậu nhỏ. Liền gọi cậu nhỏ lại, nhờ đánh giày. Lúc thấy có người kêu đánh giày cậu nhỏ đấy mừng lắm. Đôi mắt đen sáng lung linh, và nụ cười trên môi như càng tươi hơn. Em rất thương cậu nhỏ. Vì cậu nhỏ đấy tuy còn nhỏ tuổi hơn em nhưng đã phải chịu nhiều khổ cực. Lẽ ra tuổi của cậu nhỏ đó phải được vui vẻ nô đùa và được chăm sóc. Nhưng thực tiễn cậu nhỏ đấy lại phải ra đường, dãi nắng dầm mưa để có thể mưu sinh.

Về tới nhà hình ảnh của cậu nhỏ nhỏ nhắn đấy vẫn in đậm trong đầu em. Nếu lúc này có một điều ước em sẽ ước tất cả trẻ em trên trái đất này đều được sống trong một tuổi thơ hạnh phúc nhưng ko phải đi kiếm tiền sớm tương tự.

 

11. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Chú công an:

Ngày nào đi học, em cũng đi ngang ngã năm gần nhà. Nơi đấy, xe pháo tấp nập suốt ngày đêm. Em thường thấy một chú công an đứng ngay ở bùng binh, ko ngừng điều khiển cho xe pháo lưu thông. Tuy nhiên, hôm nay em mới đứng gần chú lúc đứng chờ một người bạn. Đây cũng chính là người em mới gặp lần đầu nhưng để lại ấn tượng thâm thúy, khó quên.

Đó là một thanh niên có vóc người cao lớn, vạm vỡ, nước da bánh mật, mặt vuông đầy đặn, đôi mắt sáng, nhanh nhẹn. Cũng như bao chú công an giao thông khác, chú mặc bộ đồ ka ki vàng sậm. Trên chiếc áo ngắn tay cạnh cầu vai có đeo phù hiệu thuộc sắc phục cảnh sát giao thông và trên ngực bảng tên, đơn vị bằng tấm mê-ka nền trắng chữ xanh.

Chú mặc quần tây dài ngăn nắp, chân đi giày đen bóng lộn, chiếc thắt lưng bằng da màu nâu to bản hơi lệch về dưới bởi khẩu súng ngắn đeo bên hông kéo xuống, càng tăng thêm vẻ oai vệ, đĩnh đạc của người cảnh sát giao thông giữ gìn trật tự đường phố. Chiếc mũ kết đội trên đầu có đính huy hiệu cảnh sát làm cho gương mặt của chú vừa tôn nghiêm vừa rắn rỏi.

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhieu an tuong sau sac

Tả chú cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ

Chú đứng đó như một vị chỉ huy oai vệ. Mồm ngậm còi, hai cánh tay thay một mệnh lệnh, đưa lên, hạ xuống, sang trái sang phải, dòng người và xe pháo cứ thế ngừng lại, tuôn đi một cách trật tự, nền nếp. Thỉnh thoảng có một vài chiếc xe máy đậu xe quá vạch sơn trắng nhô lên lấn đường, chú thổi còi ra hiệu lùi lại. Tức thời những chiếc xe đấy vội lùi ra sau vạch trắng ngoan ngoãn như các cậu học trò vâng lời thầy dạy.

Chú làm việc một cách cần mẫn và nghiêm túc, ko thiên vị một người nào. Có một lần, ba cô gái ngồi trên một chiếc xe hon-đa vù tới ngã năm nhấn ga bấm còi inh ỏi, làm cho một số người đi đường yếu bóng vía vội dạt vào hai bên lề. Chú công an vội giơ tay ra hiệu, mồm tuýt còi ra lệnh ngừng lại. Chiếc xe tạt vào lề. Cả ba cô sượng sùng nói lời xin lỗi.

Chú công an mỉm cười rồi từ từ rút biên lai ghi phạt. Đưa tờ biên lai cho các cô, chú còn dặn thêm: “Lần sau các cô cẩn thận thực hiện đúng luật giao thông ko được chở ba”. Lời nói nhẹ nhõm nhưng rất dứt khoát. Cứ thế, chú điều khiển dòng người và xe pháo lưu thông được thuận tiện, ko có một tai nạn nào xảy ra ở giao lộ này.

Em rất kính phục phong cách làm việc của chú, vừa có tình lại vừa hợp lí. Em ước mơ sau này lớn lên, em sẽ đi làm cảnh sát giao thông để giữ gìn an ninh trật tự cho đường phố.

 

12. Tả một người mới gặp 1 lần nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Lang y:

Bệnh viện là nơi em ghét tới nhất! Thế nhưng sau lúc nhìn thấy cảnh thầy thuốc chăm sóc bệnh nhân em đã thay đổi suy nghĩ đó và có một cái nhìn khách quan hơn về bệnh viện. Vì chủ quan nhưng em đã bị cảm lạnh. Em được bố mẹ đưa tới bệnh viện gấp vì bệnh tình của em khá nghiêm trọng. tại đây, em đã gặp thầy thuốc Hùng, người em mới gặp lần đầu nhưng để lại cho em ấn tượng thâm thúy.

Phòng em nằm có tới tám bệnh nhân, phần lớn đều các bạn trạc tuổi em. Nhưng ba mẹ em rất yên tâm lúc biết em sẽ được thầy thuốc Mạnh Hùng điều trị. Lang y Mạnh Hùng nổi tiếng rằng chữa bệnh rất giỏi. Năm nay, thầy thuốc đã ngoài năm mươi tuổi, dáng người to lớn nhưng tác phong làm việc rất nhanh nhẹn. Mái tóc của bác đã điểm bạc, đôi mắt bác nhấp nhánh sau tròng kính trắng.

Bộ áo khoác dài màu trắng tuy đã cũ nhưng rất sạch sẽ. Bàn tay của bác tuy to nhưng lại rất mềm và mát. Mỗi lần nghe giọng bác nóichuyện với bệnh nhân, em cảm tưởng như giọng nói của một người cha vừa dịu dàng, vừa ấm áp. Bác luôn tới từng giường khám và theo dõi sức khỏe cho từng bệnh nhân. Bác đặt tay lên trán em, để một lúc rồi quan tâm nói: “Hôm nay, cháu đỡ sốt nhiều rồi đấy. Chịu thương chịu khó uống thuốc cho mau khỏi. Vài hôm nữa cháu có thể xuất viện, trở lại đi học nhanh thôi. Đừng lo lắng gì cháu nhé!”.

Rồi bác quay sang giường kế bên hỏi bạn Long bị sốt xuất huyết: “Tối qua cháu ngủ có ngon ko? Có còn đắng mồm nữa ko?”. Bác lật áo Long lên, áp ống nghe vào tai, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Rồi bác ấn nhẹ tay lên vùng bụng, bắt mạch cho Long… Một hồi sau, thấy gương mặt bác vui vẻ hẳn lên. Bác bảo Long: “Cháu uống nhiều nước cam vào, chỉ độ vài ngày nữa là khỏi thôi .

Cứ thế, thầy thuốc Mạnh Hùng quan tâm, tận tụy với tất cả mọi người, bệnh nhân hết thảy đều tin tưởng vào thầy thuốc. Người nào cũng nói thầy thuốc xứng đáng với danh hiệu thầy thuốc như mẹ hiền. Em cảm thấy thầy thuốc Hùng thật là tốt bụng! Nhờ có bác tận tình chăm sóc nhưng em mới nhanh chóng hồi phục. Em thấy quý mến bác đấy rất nhiều!

 

13. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Người thợ xây:

Hằng ngày tới trường, em đi qua một công trường đang xây dựng. Em thường bắt gặp ánh mắt vui tươi thân thuộc của chú Hưng làm nghề thợ xây. Lần trước hết quen chú, em có thiện cảm ngay với đôi mắt ánh lên niềm tự tin của con người nhiều nghị lực.

Với thân hình khá vạm vỡ, chú thong dong bước lên giàn giáo, bắt tay vào công việc thân thuộc hằng ngày. Chú cúi xuống xúc vữa, trải một lớp lên hàng gạch đã xây. Rồi chú cẩn thận xếp từng viên gạch màu hồng tươi lên trên. Thỉnh thoảng gặp khoảng trống cuối cùng của một hàng gạch, ko đặt vừa viên gạch, chú lấy lưỡi bay chặt bớt đi. Chú dùng cán bay gõ nhẹ nhiều lần để gạch được ngay và gắn chặt vào nhau.

Chú cẩn thận lấy thêm vữa lấp đầy khe và làm kĩ để vữa ko rơi vãi. Đôi bàn tay thô rám của chú làm việc thật dẻo dai đều đặn và chuẩn xác. Chú siêng năng làm như quên hết tiếng động ồn ã xung quanh. Thỉnh thoảng, chú ngừng xây, lấy dây dọi xem bức tường có thẳng đứng ko.

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhieu an tuong sau sac

Bài văn Tả chú thợ xây

Lúc gạch và vữa đều hết, chú ngồi nghỉ một lát rồi gọi vọng xuống:

– Gạch!

– Vữa!

Thế là gạch được liên tục quăng lên. Từ trên cao, chú nhanh nhẹn bắt lấy như một thủ môn lành nghề bắt bóng, vừa bắt chú vừa xếp từng viên một cách ngăn nắp ngay ngắn. Một xô vữa nặng được kéo lên và chú tiếp tục làm. Mặt trời ngày một lên cao và bức tường xây cũng mỗi lúc một cao. Chú cởi trần để lộ cái lưng to bè bóng nhẫy và hai cánh tay có bắp thịt nổi lên cuồn cuộn.

Chú huýt sáo một điệu nhạc vui như muốn quên đi cái nắng gay gắt. Nhìn chú làm việc khôn khéo và vất vả, em ước nếu mình là họa sĩ mình sẽ vẽ một bức tranh mô tả sự vất vả và nguy hiểm của người thợ đã tạo nên những ngôi nhà chọc trời, vững chãi, thử thách gió bão và thời kì. Chính những ngôi nhà đấy đã tạo nên biết bao nhiêu tổ ấm gia đình, hạnh phúc cho mọi người, trong đó có cả em nữa.

Em thầm hàm ân người thợ đấy và mong sau này có máy móc thay sức người để những chú người lao động đỡ vất vả và đỡ nguy hiểm lúc đứng ở tầm cao.

 

14. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Cô lao công:

Trong xã hội, mỗi người làm một nghề, công việc không giống nhau. Có những nghề nhưng người nào cũng biết tới và kính trọng như thầy thuốc, thầy cô giáo, công an nhưng không những thế có những người làm mướn việc nhưng ko mấy người nào quan tâm tới đó là các bác bảo vệ, các cô lao công,… Thực sự thì những người đó, họ rất đáng được coi trọng và được xã hội đề cao.

Trong một buổi chiều đi dạo với mẹ ở công viên thủ lệ, em đã đặc thù chú ý tới chị người lao động đang dọn vệ sinh ở ven đường. Bởi chị đấy có điểm gì đó rất khác thường. Trông chị khoảng ngoài 30 tuổi, dáng người đầy đặn phúc hậu. Chị mặc chiếc áo màu xanh người lao động, và chiếc quần bó ống cùng màu. Mặc dù bộ quần áo chị đang mặc đã bạc màu nhưng trông vẫn rất ngăn nắp.

Mái tóc của chị dài và đen óng giống như các thiếu nữ ngày xưa nhưng em đã từng xem trên phim ảnh. Chị buộc tóc cao lên đỉnh đầu thật ngăn nắp. Trên đầu đội mũ bảo hộ lao động màu vàng tươi tỉnh. Mặc dù chị đeo khẩu trang nhưng em vẫn nhìn thấy làn da chị ngăm ngăm đen. Ngày nào chị cũng dọn vệ sinh ngoài đường thì cứng cáp da chị ko thể trắng như những người làm việc ở văn phòng. Nhưng da của chị đấy nhìn rất khỏe và đầy sức sống.

bai van ta co lao cong dang lam viec tren he pho

Bài văn Tả cô lao công đang dọn vệ sinh

Lúc chị bỏ khẩu trang ra, em được nhìn tận mắt những nét đẹp trên khuôn mặt của chị. Mắt chị to, sáng nhấp nhánh, cặp lông mày đen và được tỉa ngăn nắp. Đôi môi chị lúc nào cũng cười tỏa sáng, qua nụ cười đấy em cảm thu được chị rất thoải mái và vui vẻ với công việc mình đang làm. Bàn tay chị thoăn thoắt cầm chiếc thanh hao tre đưa đi đưa lại trên mặt đường, chị thu rác gọn vào một góc rồi sau đó hót rác vào thùng.

Cứ đi được một đoạn, chị lại kéo cái xe đựng rác đi theo. Từng hành động được chị thực hiện rất nhanh và gọn. Chỉ một lát sau, mặt đường đã sạch sẽ và thoáng mát, ko còn vương một tẹo lá khô hay thứ rác thải nào. Dù trời nắng hay mưa, ngày nào chị cũng hặm hụi, miệt mài với công việc.

Chị người lao động nhưng em vô tình gặp đã để lại trong em rất nhiều ấn tượng. Công việc chị làm rất có ý nghĩa cho xã hội và chị xứng đáng được mọi người tôn trọng. Em sẽ luôn phấn đấu học tập để có thể làm được nhiều việc có ích cho xã hội giống như chị.

 

15. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Chú người lao động:

Hè lớp bốn, gia đình em chuyển nhà. Nhà bố mẹ em mới sắm cách nhà cũ một khu phố. Tới nhà mới, mọi tiện nghi mẹ đều làm mới. Bày vẽ đồ đoàn xong, mẹ em đăng kí sử dụng đường truyền hình cáp SCTV. Em có dịp quan sát chú người lao động của doanh nghiệp Truyền hình Cáp SCTV làm việc. Đây cũng là người em mới gặp lần đầu nhưng để lại cho em ấn tượng thâm thúy.

Chú người lao động mặc đồng phục màu xanh dương của doanh nghiệp SCTV thành thị Hồ Chí Minh. Lưng áo của chú đấy có in hình logo của doanh nghiệp SCTV. Chú người lao động khoảng hai mươi sáu tuổi, thân hình nở nang, hợp lý: cao, vai rộng, cánh tay dài săn chắc. Khuôn mặt chú có vẻ trầm tĩnh, mắt to, lông mày thưa, to bản làm đôi mắt hiền dịu đi.

Nước da của chú người lao động ngăm ngăm đen, tóc của chú dày và cháy nắng, ẩn dưới vành mũ người lao động làm bằng nhựa. Sau lúc tự giới thiệu tên, chú bắt tay ngay vào công việc. Chú Tân là tên của chú. Sau lúc xem xét chỗ phích cắm điện ti-vi, chú mở màn kéo dây cáp.

Trước tiên chú mang dây nịt bảo hiểm vào thắt lưng rồi trèo lên cột điện, chỗ đầu mối dẫn dây cáp. Từ chỗ mối nối dây cáp đó, chú người lao động kéo dây cáp vào nhà em. Chú thao tác nhanh gọn, lành nghề. Luồn sợi dây qua ô gió của mặt tiền nhà, chú Tân kéo dây dọc bức tường tới chỗ để ti-vi. Dụng cụ lao động của chú đơn giản: dây điện cáp quang, kìm và vài cái tuốc-nơ-vít.

Chú dùng kìm cắt dây cáp và dùng tuốc-nơ-vít để nối dây vào ổ cắm của ti-vi. Toàn thể công việc chú người lao động chỉ làm trong bốn mươi phút. Sau cuối, chú bật ti-vi để rà soát kết quả của công việc. Chú điều chỉnh dây và ti-vi sao cho hình rõ nét, màu sắc đẹp. Xong đâu đấy chú người lao động viết hợp đồng thuê bao đường truyền hình cáp. Mẹ em ký tên vào hợp đồng và trả tiền tiền. Chú Tân lịch sự chào mẹ em rồi ra về.

Được quan sát công việc của một người lao động kéo cáp quang truyền hình, em rất vui và mở rộng thêm tri thức phổ thông. Em thành tâm hàm ân chú người lao động đã phục vụ rất tốt cho gia đình em. Nhờ có chú, chỉ một ngày sau lúc dọn nhà, gia đình em đã có truyền hình cáp để xem. Những người người lao động lành nghề, làm việc năng nổ là những tấm gương cho chúng em học tập. Mai này, dù học ngành gì, em cũng phải siêng năng rèn luyện tay nghề mới có thể phục vụ tốt được.

 

16. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Lang y:

Một hôm, em bị sốt, em được mẹ đưa vào bệnh viện để khám bệnh, em có dịp biết cô Nga, một thầy thuốc giỏi của bệnh viện thành thị. Tuy mới gặp cô lần đầu nhưng cô đã để lại trong em ấn tượng thâm thúy về hình ảnh những thầy thuốc tận tình.

Cô mặc chiếc áo bờ lu màu trắng, quần trắng, mũ trắng… Trước ngực, cô đeo hàng tên màu xanh đậm, ghi dòng chữ: Lang y Nguyễn Phương Nga. Ở cô toát lên vẻ đẹp giản dị, như nhành hoa trắng thanh cao. Người cô mảnh mai, dáng đi nhanh nhẹn, khuôn mặt hình trái xoan trông thật hiền hòa.

Đặc trưng là đôi mắt của cô đen láy, trông rất đẹp, nhìn kỹ giống đôi mắt cô giáo em. Em mê mải nhìn cô. Cô nhẹ nhõm tới bên từng bệnh nhân, hỏi thăm việc ăn, ngủ. Cô sờ tay lên trán người bệnh. Đôi bàn tay nhỏ nhắn đấy làm việc nhanh thoăn thoắt. Cô lấy dụng cụ khám bệnh đo tim mạch, đo huyết áp cho bệnh nhân.

Bàn tay cô nhẹ nhõm xắn tay áo bệnh nhân lên và đặt ống nghe rồi quấn cuộn vải dày vào tay họ. Hai ngón tay bóp đều vào ống cao su, kim đồng hồ nhích dần, nhích dần. Cô ghi kết quả vào sổ khám bệnh. Sau đó, cô lấy ống nghe đeo trên cổ ra để rà soát tim mạch của từng người. Sau lúc khám bệnh xong, cô phát thuốc và tiêm cho người bệnh.

Vừa tiêm thuốc, cô vừa động viên người bệnh để họ có thể vơi đi những đớn đau do bệnh tật gây nên. Với những người có nhiều băn khoăn về tình hình bệnh tình của mình, cô trả lời và hướng dẫn tỉ mỉ, niềm nở, ko hề tỏ ra khó chịu hay cáu gắt. Thái độ của cô với bệnh nhân khiến người nào cũng cảm thấy được động viên rất nhiều. Cô Nga đúng là một “lương y như từ mẫu”.

Xem thêm bài viết hay:   99+ Hình nền nakroth full hd đẹp nhất cho điện thoại

Em nhớ mãi hình ảnh cô Nga. Em sẽ phấn đấu học tập thật tốt để sau này sẽ trở thành thầy thuốc như cô.

———————–HẾT————————

Kế bên bài Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy, bài Tả ca sĩ đang trình diễn sẽ giúp các em rèn luyện thêm cho kỹ năng viết văn tả người.

Đăng bởi: https://chinphu.vn/

Phân mục: Giáo Dục


Xem thêm chi tiết: Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng sâu sắc

Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

Hình Ảnh về: Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

Video về: Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

Wiki về Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy -

Đề bài: Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhung an tuong sau sac

Bạn đang xem: Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

10 bài văn mẫu Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

 

I. Dàn ý Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy (Chuẩn)

1. Mở bài

Giới thiệu về người nhưng em định tả (Đó là người nào? Em gặp họ ở đâu? Lúc nào?)

2. Thân bài

– Đặc điểm hình dáng, ngoại hình:
+ Tuổi tác (Người đó khoảng bao nhiêu tuổi)
+ Vóc dáng: Cao gầy, nhỏ nhắn hay mập mạp,…
+ Mái tóc: dài, ngắn,…
+ Nước da: trắng, ngắm đen,…
+ Giọng nói: Trong trẻo, trầm ấm,…
+ Y phục..(Còn tiếp)

 

>> Xem Dàn ý Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy cụ thể tại đây.

 

II. Bài văn mẫu Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

1. Tả một người mới gặp một lần nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Viên chức thu vé xe bus (Chuẩn)

Thứ bảy tuần trước, lúc bắt chuyến xe bus 34 sang nhà bà ngoại, em đã có dịp gặp mặt một chị thu vé tốt bụng, đáng yêu.

Chị thu vé xe bus rất trẻ, chỉ khoảng 24-25 tuổi, chị có mái tóc ngắn ôm sát vào khuôn mặt làm nổi trội lên khuôn mặt thanh nhã của chị. Dáng người chị nhỏ nhắn nhưng vô cùng nhanh nhẹn, mỗi lúc có khách lên chị đều nhẹ nhõm hướng dẫn khách vào đúng vị trí, quan tâm hỏi thăm xem mọi người cần tới nơi nào rồi mới bán vé.

Chị thu vé mặc bộ đồng phục màu xanh nhạt của hãng xe bus, trên tay là một sấp vé và tiền lẻ để trả lại cho khách. Tới mỗi điểm ngừng, chị đều đứng ở đầu xe đón khách, nếu có khách lớn tuổi chị sẽ xuống xe để đỡ lên xe. Những hành khách mang đồ đoàn nặng hay có con nhỏ đều được chị quan tâm tương trợ.

Dù mới lần đầu gặp chị nhưng những cử chỉ quan tâm, tận tình của chị đối với hành khách làm em rất ấn tượng. Em tin rằng ko chỉ em và tất cả những hành khách trên xe đều cảm thấy vui vẻ lúc được gặp một chị thu vé đáng yêu, tận tình tương tự.

————————HẾT BÀI 1—————————

Kế bên Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy các em cần tìm hiểu thêm những nội dung khác như Tả một người ở nơi em sinh sống hay phần Tả thầy cô giáo từng dạy và để lại cho em nhiều tình cảm tốt đẹp nhằm củng cố tri thức của mình.
 

2. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Cô lao công đang làm việc (Chuẩn)

Hôm nay, trên đường đi học về em đã bắt gặp một hình ảnh đẹp, đó là cô lao công đang làm việc hăng say lúc trời mở màn đổ mưa phân phất.

Do tác động của bão nên đường phố Hà Nội mở màn đổ mưa, trên đường đông đúc các phương tiện đi lại, người nào nấy đều vội vã trở về nhà để tránh mưa. Em và bố cũng nhanh chóng vận chuyển về nhà trên chiếc xe Honda cũ của bố. Trên đường về nhà em đã bắt gặp cô lao công đang làm việc trên đường. Cô mặc bộ đồng phục màu xanh lá cây, dáng người cao gầy đang hăng say làm việc. Mặc trời vẫn đang đổ mưa phân phất, cô chỉ khoác lên người một mảnh vải ni lông mỏng, tay cô thoăn thoắt quét dọn những rác bẩn trên đường. Những rác bẩn trên đường được cô quét sạch, đường phố trở thành sáng bóng, sạch sẽ.

Cô đeo khẩu trang nên em ko thể nhìn rõ mặt nhưng nhìn dáng người của cô thì em đoán cô khoảng 35-40 tuổi. Nhìn hình ảnh cô làm việc dưới thời tiết mưa bão, em vừa thương vừa cảm động trước ý thức làm việc của cô.

Mỗi công việc đều góp phần làm cho cuộc đời thêm ý nghĩa, công việc của những người người lao động môi trường cũng vậy, họ luôn lặng lẽ làm những công việc ý nghĩa biết bao, hình ảnh cô lao công trong chiều mưa ngày hôm nay đã giúp em cảm thu được điều đó.
 

3. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Em nhỏ đánh giày (Chuẩn)

Có những cuộc gặp mặt thoáng qua nhưng đọng lại rất nhiều xúc cảm đặc thù, và cuộc gặp mặt của em với một em nhỏ bán đánh giày ngày hôm nay là một trường hợp tương tự.

Sau lúc tan học, bố đã đưa em đi ăn tại một quán ăn nhỏ trên đường Trần Thái Tông, lúc đang ăn tô phở nóng sốt, thơm nức thì một em nhỏ đánh giày đi tới. Em nhỏ chỉ khoảng 5-6 tuổi, dáng người gầy gò, nhỏ nhỏ, nước da đen nhẻm mang theo hộp đánh giày nặng. Trời Hà Nội đã vào thu, tiết trời se lạnh nhưng em nhỏ đánh giày chỉ mặc trên người chiếc áo cộc tay mỏng manh đã ngả màu.

Em tới từng bàn để mời khách đánh giày, dáng người nhỏ nhỏ và điệu bộ rụt rè nhìn vô cùng đáng thương. Thấy vậy, bố em đã gọi em nhỏ lại bàn, ngỏ ý mời em ăn cùng nhưng em đã từ chối, ko còn cách nào khác, bố em đã nhờ em nhỏ đánh giày, sau lúc em làm xong thì cho em 300 nghìn đồng. Thuở đầu em nhỏ từ chối nhưng nhờ sự thuyết phục của bố, em nhỏ đã nhận tiền, đôi mắt em rưng rưng nước và nói lời cảm ơn.

Cuộc gặp mặt đã để lại cho em thật nhiều xúc cảm, đó là sự thương xót cho hoàn cảnh của em nhỏ, trân trọng đức tính thiệt thà, tự trọng của em. Em cũng mong rằng em nhỏ sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn, được đi học, tới trường như bao bằng hữu cùng trang lứa.
 

4. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Bác tài lái xe bus (Chuẩn)

Lúc lần trước hết được ra Thủ đô Hà Nội chơi, em đã có một chuyến trải nghiệm đi xe buýt thật tuyệt vời và khó quên. Trên chuyến xe buýt đi từ bến xe Mỹ Đình tới công viên Thủ Lệ em có ấn tượng thâm thúy với bác tài lái xe buýt vui tính và thân thiết.

Đó là lần trước hết đi xe buýt của em nên em rất bỡ ngỡ, lo lắng và bồn chồn. Bước lên xe em nhìn thấy ngay bác tài ngồi tại vị trí vô lăng lái xe. Bác có dáng người đậm, đôi vai to, khuôn mặt vuông chữ điền nhìn rất hiền lành. Bác quay sang nhìn em rồi hình như bác trông thấy sự bối rối, bỡ ngỡ của em nên đã mỉm cười rồi hỏi “Chắc cu cậu lần trước hết đi xe buýt đấy à?”, em chỉ vội trả lời “Vâng ạ!”. Thế rồi bác bảo “Nếu lần đầu đi cháu ngồi ghế ngay sau bác đây sẽ ko bị say xe”. Nghe câu nói đấy của bác tài xế em thấy thật ấm lòng, bác quả là người tài xế thân thiết, tốt bụng và biết quan tâm tới mọi người. 

bai van ta bac tai lai xe bus

Bài văn Tả bác tàu xế xe buýt em mới gặp

Trên suốt quãng đường ngồi sau ghế bác tài, em được nói chuyện với bác rất nhiều, những câu chuyện của bác kể rất dí dỏm và hí hước khiến em cứ cười mãi ko thôi. Em ngồi trên xe cũng được nghe bác giới thiệu về từng vị trí đi qua, bác giới thiệu bằng giọng rất say sưa và đầy am tường. Cũng phải thôi vì bác đã lái xe buýt trên tuyến đường này biết bao năm rồi. Lúc tới nơi em xuống xe và ko quên vẫy tay chào tạm biệt bác, chúc bác có những chuyến đi thượng lộ bình yên và đầy thú vui.

Có nhẽ rất khó để em gặp lại bác tài xế một lần nữa, nhưng đối với em hình bóng và giọng nói của bác cũng như những câu chuyện nhưng bác kể em sẽ mãi ghi nhớ ko bao giờ quên.

 

5. Tả cô giáo để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Cô giáo (Chuẩn)

Đợt nghỉ hè vừa rồi em đã được về quê ngoại chơi, lúc đi ngang qua một ngôi trường nhỏ trong xã, em rất bất thần lúc thấy vẫn có lớp học. Lúc vào xem thì em mới biết đó là lớp học tình thương của một cô giáo trẻ, em đã có ấn tượng thâm thúy ngay trong lần đầu gặp cô.

Lớp học nằm dưới tán của những cây phượng vĩ đang rực lửa hoa phượng đỏ, cả những đóa bằng lăng tím rụng khắp sân. Trong ko gian râm ran của tiếng ve kêu, vang vọng tiếng đọc “ê a” của các bạn học trò. 

Giữa cái nóng mùa hè nhưng cô giáo vẫn đang tâm huyết giảng bài, học trò vẫn chuyên chú lắng tai. Cô giáo là một người rất trẻ, dáng người thanh mảnh, cao ráo, cô đi một vài dép quai hậu màu đen, mặc chiếc quần âu cũng màu đen và sơ vin chiếc áo sơ mi trắng. Một hình ảnh cô giáo thật đẹp và đầy tình yêu nghề. 

ta co giao cho em nhung an tuong sau sac

Bài văn Tả cô giáo người đã để lại cho em những ấn tượng thâm thúy

Cô có gương mặt hình trái xoan, mái tóc dài đen nhánh, nhưng sợi tóc vương trên trán và hai bên mang tai đã ướt đẫm mồ hôi. Trường học ở quê vẫn chưa có điều hoà, chỉ vài cái quạt trần ko thể làm dịu đi cái nóng mùa hè. Cô giáo cũng là một thầy cô giáo trên thành thị về quê nghỉ hè, thế nhưng cô ko chọn ngơi nghỉ nhưng dành thời kì đó mở lớp dạy miễn phí cho các bạn có hoàn cảnh khó khăn ko được tới trường. Dáng cô đứng trên bục giảng rất nhỏ nhỏ nhưng những điều cô mang lại cho các bạn học trò ở đây thật lớn lao và đầy ý nghĩa. 

Cô giáo đã khơi dậy ước mơ trở thành thầy cô giáo trong em sau lúc được gặp cô. Em đã tự nhắc nhở mình rằng phải phấn đấu học tập thật tốt để sau này có thể tương trợ những người kém may mắn hơn mình, như chính cô giáo đã làm.
 

6. Tả một người em mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Tả một người bạn mới (Chuẩn)

Đã nhiều năm rồi em mới lại về bà ngoại chơi vào dịp nghỉ hè. Những ngày đầu em rất buồn vì ko có bạn để chơi. Thế rồi em bắt gặp một người bạn, người bạn đó là Nam, láng giềng của em. Ngay lần gặp trước hết Nam đã để lại cho em những ấn tượng rất khó phai mờ.

Bạn Nam cũng trạc tuổi với em, nhà bạn đối diện với nhà ông bà ngoại của em. Nam có dáng người khá cao và đậm, nhìn chững chàng hơn hẳn so với những bạn cùng tuổi như em. Nam nói cậu đấy thường xuyên ở trong nhà trừ lúc đi học, có nhẽ vì thế nhưng cậu đàn ông này có làn da trắng hơn cả nhiều bạn con gái. Mái tóc cắt ngắn nhưng bồng bềnh, từng sợi tóc đen bóng rất chắc khỏe. 

bai van ta nguoi ban ma em moi quen

Bài văn Tả một người bạn nhưng em mới quen

Lần trước hết gặp Nam, em ấn tượng ngay với nụ cười có răng khểnh rất duyên của cậu đấy. Lúc đó em thấy Nam đứng ra ngoài để mở cổng cho bố mẹ bạn đấy đi vào nhà, bạn nở nụ cười rất tươi chào bố mẹ. Bỗng bạn đấy nhìn sang em, em bất giác dơ tay lên vẫy chào như kiểu đã quen nhau từ lâu. Thật may là Nam cũng mỉm cười với em và dơ tay chào lại. Những ngày sau em vẫn rất ngại vì hành động của mình, thế nhưng hôm sau gặp Nam, cậu bạn đó đã chạy sang nhà em và rủ em đi chơi cầu  lông. 

Chúng em vừa đi vừa nói chuyện giới thiệu về gia đình và bản thân mình rất vui vẻ, giọng của Nam trầm ấm rất dễ nghe. Nghe chuyện của Nam em mới biết té ra Nam vốn là người sống khép kín, ko có bằng hữu thân thiết gì cả, rất giống với em. 

Chúng em cứ tự nhiên như thế trở thành bạn của nhau ngay từ lần gặp trước hết. Em cảm thấy Nam chính là một người bạn nhưng ông trời tặng thưởng cho mình, một người bạn rất dễ mến và đáng quý.
 

7. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng đặc thù: Cậu nhỏ bán vé số:

– Vé số đây! Vé số đây!

Đang ngồi uống nước cùng tụi bạn ở bên vệ đường, đột nhiên nghe tiếng rao lanh lảnh, tôi quay lại nhìn thì thấy một em nhỏ bán vé số. Đây là cậu nhỏ tôi mới gặp lần đầu nhưng những ấn tượng về em vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi.

Em nhỏ ước chừng tám, chín tuổi. Dáng người em thanh mảnh cao. Em mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay màu nâu giống như mấy đứa trẻ chăn trâu ở quê tôi. Chiếc quần bò lửng em mặc cũng đã bạc phếch, sờn cả hai đầu gối. Một vài tia nắng của buổi xế chiều còn vương lại khẽ rọi qua cái mũ phớt em đội để lộ ra khuôn mặt chữ điền vuông vức.

Nổi trội trên khuôn mặt đấy là đôi mắt tròn to, đen lay láy, trông mưu trí, thông minh nhưng thoáng chút u buồn. Em chạy dọc trên đường phố, tới các sạp bán báo, bán hoa quả, mồm ko ngớt lời mời chào. Nhưng em bị từ chối bởi thái độ thờ ơ, lạnh lùng, ánh mắt hững hờ của mọi người, thậm chí đáp lại em là những câu quát tháo. Lúc đó, đôi mắt em rũ xuống, nét mặt đầy u buồn.

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhieu an tuong sau sac

Những bài Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy hay nhất

Em lững thững, bước từng bước nặng nề. Có nhẽ em nghĩ: “Nếu ko bán hết xấp vé số này thì tối lấy gì nhưng ăn đây”. Đột nhiên, một ông khách có dáng người to, cao, đường bệ ngồi trong quán gọi em vào. Ông nhích nhích từng tờ để dò số. Nét mặt ông hào hứng như sắp được trúng độc đắc. Em nhỏ vẫn đứng đó, đôi mắt sáng lên, khuôn mặt rạng rỡ tới lạ thường. Chắc em đang cầu mong cho ông khách kia sắm vé thật nhiều, trúng thật nhiều để vé số của mình đắt hàng hơn.

Ông khách trả tiền xong, như được tiếp thêm nguồn năng lượng dồi dào, em nhỏ lại nhanh nhẹn đi, mồm ko ngớt lời rao mời. Thấy thế, tôi ngừng lại rút số tiền ba cho sáng nay, gọi em lại sắm một vé. Em xòe cả xấp vé số cho tôi chọn, mồm em cười để lộ ra hàm răng trắng, đều đặn, rồi nói:

– Anh Hai sắm số nào? Hay để em chọn cho nghe! Em chọn là may mắn lắm đó.

Nói rồi, nhanh như cắt em rút cho tôi một tờ. Tôi gửi tiền và ko quên chúc em bán được nhiều vé số, em gật đầu cảm ơn lia lịa. Tuy biết rằng có thể chẳng trúng gì nhưng tôi vẫn sắm vì tôi thấy thương em mới có chừng đấy tuổi đã phải chịu cực khổ, phải làm việc vất vả hàng ngày. Tuổi của em lẽ ra phải được vui chơi, được học hành.

Tôi đi về nhà nhưng hình ảnh em nhỏ bán vé số chiều nay khiến tôi phải suy nghĩ mãi. Cùng thế hệ như tôi, có biết bao trẻ em thiếu may mắn phải lặn lội trong sương gió kiếm tiền sinh sống. Nếu lúc này người nào hỏi tôi ước gì, tôi sẽ nói: “Ước gì cho mọi trẻ em đều được tới trường”.

 

8. Tả một người nhưng em mới gặp lần đầu nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Chú thợ điện:

Nắng chiều rải nhẹ trên trục đường về nhà. Trên đường đi, em chợt thấy một tốp các chú thợ điện đang đo và tháo lắp chiếc công tơ ở gần khu phố em. Trong đó, người làm em chú ý nhất là một chú thợ điện đang leo lên cột điện và xem xét công tơ.

Bỗng có người gọi tên chú. Thì ra, chú tên là Hiệp. Em đứng ngắm chú hồi lâu. Chú khoảng ba mươi tuổi. Bộ áo người lao động màu cam rất vừa vặn với vóc dáng to, cao của chú. Khuôn mặt chú vuông vắn. Tóc chú màu đen. Nước da chú ngăm ngăm màu bánh mật. Trông chú thật hiền từ.

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhieu an tuong sau sac

Bài văn Tả chú thợ điện đang làm việc

Thấy em cứ đứng ngây người nhìn chú, chú nở một nụ cười thật tươi. Em tiến bước tới gần chú rồi chào: “Cháu chào chú ạ!” Chú xoa đầu em: “Cháu ngoan lắm, thế sau này cháu có muốn làm mướn việc như chú ko?” Em đáp: “Cháu chưa biết được nhưng công tơ điện để làm gì thế hả chú?” Chú cười: “À! Công tơ điện dùng để đo lượng điện đã dùng cháu ạ!”

Mồ hôi trên lưng áo chú đã thấm ra ngoài nhưng chú vẫn hăng say làm việc. Tay chú nhanh thoăn thoắt. Nhìn thái độ làm việc nghiêm túc của chú, em biết chú là một người rất yêu nghề. Nếu ko có những thợ điện như chú tu sửa kịp thời thì sinh hoạt của người dân sẽ gặp vấn đề. Em đang đứng thì chú quay xuống nói: ” Thôi muộn rồi đấy, cháu về đi kẻo bố mẹ lo lắng.”

Em giật thót, chú nhắc em mới nhớ. Thôi đành chia tay chú ở đây vậy. Tuy bóng vía chú đang xa dần nhưng em sẽ mãi nhớ về chú Hiệp – một người thợ điện thân thiết và biết quan tâm tới người khác.

 

9. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Cô điều dưỡng:

Tuần vừa qua, em bị ốm phải khám bệnh ở bệnh viện tỉnh. Tại đây, em gặp một cô y sĩ điều dưỡng rất đáng mến.

Cô y sĩ còn rất trẻ, ước chừng cô chỉ mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Dáng người cô nhỏ nhắn, tay chân thon thả. Cô có nước da trắng nuột nà như da em nhỏ. Mái tóc cô búi gọn trong chiếc mũ y sĩ màu trắng. Vài sợi tóc mai lòa xòa trước trán cô, ló ra khỏi vành mũ. Cô có khuôn mặt trái xoan, mắt to, đôi lông mày vòng cung thanh mảnh.

Đôi môi hình trái tim sắc nét tô một lớp son màu hồng nhạt, trông cô duyên dáng hẳn ra. Cô mặc áo choàng y sĩ màu trắng, ngắn tay, để lộ khuỷu tay, cánh tay thon đẹp, bàn tay nhỏ nhắn với các ngón tay tháp bút xinh xinh. Cô y sĩ đọc tên bệnh nhân rành mạch, rõ ràng rồi đưa họ vào phòng khám. Trước lúc thầy thuốc khám bệnh, cô đo huyết áp cho bệnh nhân và ghi vào hồ sơ bệnh án.

Cô làm việc nhẹ nhõm, thành thục. Cô quan tâm nhắc nhở bệnh nhân: “Các cô chú cởi áo khoác ra nghen, đo huyết áp xong thì mặc vào lại nha.” Cô cẩn thận dắt tay một cụ già, để cụ ngồi vào ghế tựa chờ thầy thuốc khám. Cô nói năng nhỏ nhẹ, dịu dàng. Lúc thầy thuốc kê đơn thuốc xong, cô dặn kĩ bệnh tư cách dùng thuốc và hướng dẫn họ tới quầy thuốc của bệnh viện để sắm thuốc.

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhieu an tuong sau sac

Tả cô thầy thuốc điều dưỡng ở bệnh viện

Bệnh nhân rất đông, người nọ tiếp nối người kia vào khám. Cô y sĩ làm việc liên tục nhưng nụ cười tươi tỉnh luôn nở trên môi cô. Có vài bệnh nhân đi nhầm khoa, cô tận tình hướng dẫn họ tới khoa nhưng họ muốn tìm. Thái độ niềm nở của cô thật dễ thương. Với khuôn mặt xinh xẻo, có duyên và với chuyên môn vững vàng, cô y sĩ toát lên vẻ đẹp nhã nhặn đầy lòng nhân ái.

Y đức của cô đúng như câu biểu ngữ viết trên tường bệnh viện: “Lương y như từ mẫu” (Thầy thuốc như mẹ hiền). Khám bệnh xong, về tới nhà em nhớ hoài nụ cười hiền dịu của cô y sĩ. Em thấy cô thật đẹp. Thế mới biết nhan sắc mặn nhưng của một người con gái ko phải chỉ vì họ đẹp nhưng còn vì họ biết cư xử đẹp. Cô y sĩ em gặp một lần nhưng nhớ mãi chính là người con gái tương tự.

Y sĩ điều dưỡng là phụ tá đắc lực của thầy thuốc, là người trực tiếp chăm sóc bệnh nhân. Ngoài chuyên môn được huấn luyện của mình, người y sĩ điều dưỡng còn phải có tấm lòng nhân ái, mến thương bệnh nhân mới hoàn thành tốt công việc. Suốt buổi khám bệnh, nhìn cô y sĩ làm việc, ước mơ vào học ngành y của em càng lớn, càng thêm mạnh mẽ. Em sẽ gắng học giỏi để thi vào trường Đại học Y, trở thành người thầy thuốc tốt.

 

10. Tả một người để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Cậu nhỏ đánh giày: 

Trong cuộc sống chúng ta gặp rất nhiều người. Có những người chỉ gặp một lần thôi nhưng để lại cho chúng ta những ấn tượng thâm thúy ko thể nào quên. Và cậu nhỏ đánh giầy em từng gặp trên đường là một người như thế – một người em mới chỉ gặp một lần nhưng ấn tượng về cậu nhỏ đấy khiến em ko thể quên được.

Vào một sáng thứ bảy, lúc được ba mẹ cho ra ngoài ăn sáng, em đã gặp một cậu nhỏ đánh giày. Cậu nhỏ đấy người nhỏ nhắn, thấp hơn em hẳn một cái đầu, em đoán chừng cậu nhỏ đấy cũng ít tuổi hơn em. Hôm đó, trời mới vào đông se se lạnh, nhưng cậu nhỏ đó chỉ mặc độc trên người một chiếc áo thun mỏng cộc tay đã cũ mèm. Bên dưới mặc một chiếc quần ngố dài tới đầu gối để lộ đôi chân đen nhưng gầy gò.

Bàn chân thì đeo đôi dép tổ ong, chắc cậu được người nào đó cho lại vì nó to hơn hẳn so với size chân của cậu. Cậu nhỏ có một khuôn mặt rất đáng yêu, nhưng có nhẽ vì đi nắng nhiều nên da cậu đen cháy lại. Đôi mắt to và tròn, trong veo như hòn bi ve. Gương mặt nhỏ lấm tấm những vết bẩn.

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhieu an tuong sau sac

Tả cậu nhỏ đánh giày

Nhưng điều làm cho gương mặt cậu nhỏ đấy thu hút ánh nhìn của em đó là bởi nụ cười tươi rói nở trên môi cậu. Em cảm thu được sự yêu đời từ nụ cười đó của cậu. Mặc dù còn rất nhỏ đã phải ra ngoài bươn trải kiếm sống nhưng cậu nhỏ đấy vẫn vui vẻ và hồn nhiên. Em thấy cậu nhỏ đi tới các bàn ăn, hỏi từng người xem họ có muốn đánh giày ko? Dù có người từ chối, nhưng cậu nhỏ đó vẫn ko tỏ ra khó chịu hay buồn bực nhưng vui vẻ đi sang bàn khác.

Thấy vậy em quay ra bảo ba: “Ba ơi, giày ba bẩn rồi kìa. Ba nhờ cậu nhỏ kia đánh giày hộ ba đi.” Ba em biết em muốn giúp cậu nhỏ. Liền gọi cậu nhỏ lại, nhờ đánh giày. Lúc thấy có người kêu đánh giày cậu nhỏ đấy mừng lắm. Đôi mắt đen sáng lung linh, và nụ cười trên môi như càng tươi hơn. Em rất thương cậu nhỏ. Vì cậu nhỏ đấy tuy còn nhỏ tuổi hơn em nhưng đã phải chịu nhiều khổ cực. Lẽ ra tuổi của cậu nhỏ đó phải được vui vẻ nô đùa và được chăm sóc. Nhưng thực tiễn cậu nhỏ đấy lại phải ra đường, dãi nắng dầm mưa để có thể mưu sinh.

Về tới nhà hình ảnh của cậu nhỏ nhỏ nhắn đấy vẫn in đậm trong đầu em. Nếu lúc này có một điều ước em sẽ ước tất cả trẻ em trên trái đất này đều được sống trong một tuổi thơ hạnh phúc nhưng ko phải đi kiếm tiền sớm tương tự.

 

11. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Chú công an:

Ngày nào đi học, em cũng đi ngang ngã năm gần nhà. Nơi đấy, xe pháo tấp nập suốt ngày đêm. Em thường thấy một chú công an đứng ngay ở bùng binh, ko ngừng điều khiển cho xe pháo lưu thông. Tuy nhiên, hôm nay em mới đứng gần chú lúc đứng chờ một người bạn. Đây cũng chính là người em mới gặp lần đầu nhưng để lại ấn tượng thâm thúy, khó quên.

Đó là một thanh niên có vóc người cao lớn, vạm vỡ, nước da bánh mật, mặt vuông đầy đặn, đôi mắt sáng, nhanh nhẹn. Cũng như bao chú công an giao thông khác, chú mặc bộ đồ ka ki vàng sậm. Trên chiếc áo ngắn tay cạnh cầu vai có đeo phù hiệu thuộc sắc phục cảnh sát giao thông và trên ngực bảng tên, đơn vị bằng tấm mê-ka nền trắng chữ xanh.

Chú mặc quần tây dài ngăn nắp, chân đi giày đen bóng lộn, chiếc thắt lưng bằng da màu nâu to bản hơi lệch về dưới bởi khẩu súng ngắn đeo bên hông kéo xuống, càng tăng thêm vẻ oai vệ, đĩnh đạc của người cảnh sát giao thông giữ gìn trật tự đường phố. Chiếc mũ kết đội trên đầu có đính huy hiệu cảnh sát làm cho gương mặt của chú vừa tôn nghiêm vừa rắn rỏi.

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhieu an tuong sau sac

Tả chú cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ

Chú đứng đó như một vị chỉ huy oai vệ. Mồm ngậm còi, hai cánh tay thay một mệnh lệnh, đưa lên, hạ xuống, sang trái sang phải, dòng người và xe pháo cứ thế ngừng lại, tuôn đi một cách trật tự, nền nếp. Thỉnh thoảng có một vài chiếc xe máy đậu xe quá vạch sơn trắng nhô lên lấn đường, chú thổi còi ra hiệu lùi lại. Tức thời những chiếc xe đấy vội lùi ra sau vạch trắng ngoan ngoãn như các cậu học trò vâng lời thầy dạy.

Chú làm việc một cách cần mẫn và nghiêm túc, ko thiên vị một người nào. Có một lần, ba cô gái ngồi trên một chiếc xe hon-đa vù tới ngã năm nhấn ga bấm còi inh ỏi, làm cho một số người đi đường yếu bóng vía vội dạt vào hai bên lề. Chú công an vội giơ tay ra hiệu, mồm tuýt còi ra lệnh ngừng lại. Chiếc xe tạt vào lề. Cả ba cô sượng sùng nói lời xin lỗi.

Chú công an mỉm cười rồi từ từ rút biên lai ghi phạt. Đưa tờ biên lai cho các cô, chú còn dặn thêm: “Lần sau các cô cẩn thận thực hiện đúng luật giao thông ko được chở ba”. Lời nói nhẹ nhõm nhưng rất dứt khoát. Cứ thế, chú điều khiển dòng người và xe pháo lưu thông được thuận tiện, ko có một tai nạn nào xảy ra ở giao lộ này.

Em rất kính phục phong cách làm việc của chú, vừa có tình lại vừa hợp lí. Em ước mơ sau này lớn lên, em sẽ đi làm cảnh sát giao thông để giữ gìn an ninh trật tự cho đường phố.

 

12. Tả một người mới gặp 1 lần nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Lang y:

Bệnh viện là nơi em ghét tới nhất! Thế nhưng sau lúc nhìn thấy cảnh thầy thuốc chăm sóc bệnh nhân em đã thay đổi suy nghĩ đó và có một cái nhìn khách quan hơn về bệnh viện. Vì chủ quan nhưng em đã bị cảm lạnh. Em được bố mẹ đưa tới bệnh viện gấp vì bệnh tình của em khá nghiêm trọng. tại đây, em đã gặp thầy thuốc Hùng, người em mới gặp lần đầu nhưng để lại cho em ấn tượng thâm thúy.

Phòng em nằm có tới tám bệnh nhân, phần lớn đều các bạn trạc tuổi em. Nhưng ba mẹ em rất yên tâm lúc biết em sẽ được thầy thuốc Mạnh Hùng điều trị. Lang y Mạnh Hùng nổi tiếng rằng chữa bệnh rất giỏi. Năm nay, thầy thuốc đã ngoài năm mươi tuổi, dáng người to lớn nhưng tác phong làm việc rất nhanh nhẹn. Mái tóc của bác đã điểm bạc, đôi mắt bác nhấp nhánh sau tròng kính trắng.

Bộ áo khoác dài màu trắng tuy đã cũ nhưng rất sạch sẽ. Bàn tay của bác tuy to nhưng lại rất mềm và mát. Mỗi lần nghe giọng bác nóichuyện với bệnh nhân, em cảm tưởng như giọng nói của một người cha vừa dịu dàng, vừa ấm áp. Bác luôn tới từng giường khám và theo dõi sức khỏe cho từng bệnh nhân. Bác đặt tay lên trán em, để một lúc rồi quan tâm nói: “Hôm nay, cháu đỡ sốt nhiều rồi đấy. Chịu thương chịu khó uống thuốc cho mau khỏi. Vài hôm nữa cháu có thể xuất viện, trở lại đi học nhanh thôi. Đừng lo lắng gì cháu nhé!”.

Rồi bác quay sang giường kế bên hỏi bạn Long bị sốt xuất huyết: “Tối qua cháu ngủ có ngon ko? Có còn đắng mồm nữa ko?”. Bác lật áo Long lên, áp ống nghe vào tai, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Rồi bác ấn nhẹ tay lên vùng bụng, bắt mạch cho Long… Một hồi sau, thấy gương mặt bác vui vẻ hẳn lên. Bác bảo Long: “Cháu uống nhiều nước cam vào, chỉ độ vài ngày nữa là khỏi thôi .

Cứ thế, thầy thuốc Mạnh Hùng quan tâm, tận tụy với tất cả mọi người, bệnh nhân hết thảy đều tin tưởng vào thầy thuốc. Người nào cũng nói thầy thuốc xứng đáng với danh hiệu thầy thuốc như mẹ hiền. Em cảm thấy thầy thuốc Hùng thật là tốt bụng! Nhờ có bác tận tình chăm sóc nhưng em mới nhanh chóng hồi phục. Em thấy quý mến bác đấy rất nhiều!

 

13. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Người thợ xây:

Hằng ngày tới trường, em đi qua một công trường đang xây dựng. Em thường bắt gặp ánh mắt vui tươi thân thuộc của chú Hưng làm nghề thợ xây. Lần trước hết quen chú, em có thiện cảm ngay với đôi mắt ánh lên niềm tự tin của con người nhiều nghị lực.

Với thân hình khá vạm vỡ, chú thong dong bước lên giàn giáo, bắt tay vào công việc thân thuộc hằng ngày. Chú cúi xuống xúc vữa, trải một lớp lên hàng gạch đã xây. Rồi chú cẩn thận xếp từng viên gạch màu hồng tươi lên trên. Thỉnh thoảng gặp khoảng trống cuối cùng của một hàng gạch, ko đặt vừa viên gạch, chú lấy lưỡi bay chặt bớt đi. Chú dùng cán bay gõ nhẹ nhiều lần để gạch được ngay và gắn chặt vào nhau.

Chú cẩn thận lấy thêm vữa lấp đầy khe và làm kĩ để vữa ko rơi vãi. Đôi bàn tay thô rám của chú làm việc thật dẻo dai đều đặn và chuẩn xác. Chú siêng năng làm như quên hết tiếng động ồn ã xung quanh. Thỉnh thoảng, chú ngừng xây, lấy dây dọi xem bức tường có thẳng đứng ko.

ta mot nguoi moi gap nhung de lai cho em nhieu an tuong sau sac

Bài văn Tả chú thợ xây

Lúc gạch và vữa đều hết, chú ngồi nghỉ một lát rồi gọi vọng xuống:

– Gạch!

– Vữa!

Thế là gạch được liên tục quăng lên. Từ trên cao, chú nhanh nhẹn bắt lấy như một thủ môn lành nghề bắt bóng, vừa bắt chú vừa xếp từng viên một cách ngăn nắp ngay ngắn. Một xô vữa nặng được kéo lên và chú tiếp tục làm. Mặt trời ngày một lên cao và bức tường xây cũng mỗi lúc một cao. Chú cởi trần để lộ cái lưng to bè bóng nhẫy và hai cánh tay có bắp thịt nổi lên cuồn cuộn.

Chú huýt sáo một điệu nhạc vui như muốn quên đi cái nắng gay gắt. Nhìn chú làm việc khôn khéo và vất vả, em ước nếu mình là họa sĩ mình sẽ vẽ một bức tranh mô tả sự vất vả và nguy hiểm của người thợ đã tạo nên những ngôi nhà chọc trời, vững chãi, thử thách gió bão và thời kì. Chính những ngôi nhà đấy đã tạo nên biết bao nhiêu tổ ấm gia đình, hạnh phúc cho mọi người, trong đó có cả em nữa.

Em thầm hàm ân người thợ đấy và mong sau này có máy móc thay sức người để những chú người lao động đỡ vất vả và đỡ nguy hiểm lúc đứng ở tầm cao.

 

14. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Cô lao công:

Trong xã hội, mỗi người làm một nghề, công việc không giống nhau. Có những nghề nhưng người nào cũng biết tới và kính trọng như thầy thuốc, thầy cô giáo, công an nhưng không những thế có những người làm mướn việc nhưng ko mấy người nào quan tâm tới đó là các bác bảo vệ, các cô lao công,… Thực sự thì những người đó, họ rất đáng được coi trọng và được xã hội đề cao.

Trong một buổi chiều đi dạo với mẹ ở công viên thủ lệ, em đã đặc thù chú ý tới chị người lao động đang dọn vệ sinh ở ven đường. Bởi chị đấy có điểm gì đó rất khác thường. Trông chị khoảng ngoài 30 tuổi, dáng người đầy đặn phúc hậu. Chị mặc chiếc áo màu xanh người lao động, và chiếc quần bó ống cùng màu. Mặc dù bộ quần áo chị đang mặc đã bạc màu nhưng trông vẫn rất ngăn nắp.

Mái tóc của chị dài và đen óng giống như các thiếu nữ ngày xưa nhưng em đã từng xem trên phim ảnh. Chị buộc tóc cao lên đỉnh đầu thật ngăn nắp. Trên đầu đội mũ bảo hộ lao động màu vàng tươi tỉnh. Mặc dù chị đeo khẩu trang nhưng em vẫn nhìn thấy làn da chị ngăm ngăm đen. Ngày nào chị cũng dọn vệ sinh ngoài đường thì cứng cáp da chị ko thể trắng như những người làm việc ở văn phòng. Nhưng da của chị đấy nhìn rất khỏe và đầy sức sống.

bai van ta co lao cong dang lam viec tren he pho

Bài văn Tả cô lao công đang dọn vệ sinh

Lúc chị bỏ khẩu trang ra, em được nhìn tận mắt những nét đẹp trên khuôn mặt của chị. Mắt chị to, sáng nhấp nhánh, cặp lông mày đen và được tỉa ngăn nắp. Đôi môi chị lúc nào cũng cười tỏa sáng, qua nụ cười đấy em cảm thu được chị rất thoải mái và vui vẻ với công việc mình đang làm. Bàn tay chị thoăn thoắt cầm chiếc thanh hao tre đưa đi đưa lại trên mặt đường, chị thu rác gọn vào một góc rồi sau đó hót rác vào thùng.

Cứ đi được một đoạn, chị lại kéo cái xe đựng rác đi theo. Từng hành động được chị thực hiện rất nhanh và gọn. Chỉ một lát sau, mặt đường đã sạch sẽ và thoáng mát, ko còn vương một tẹo lá khô hay thứ rác thải nào. Dù trời nắng hay mưa, ngày nào chị cũng hặm hụi, miệt mài với công việc.

Chị người lao động nhưng em vô tình gặp đã để lại trong em rất nhiều ấn tượng. Công việc chị làm rất có ý nghĩa cho xã hội và chị xứng đáng được mọi người tôn trọng. Em sẽ luôn phấn đấu học tập để có thể làm được nhiều việc có ích cho xã hội giống như chị.

 

15. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Chú người lao động:

Hè lớp bốn, gia đình em chuyển nhà. Nhà bố mẹ em mới sắm cách nhà cũ một khu phố. Tới nhà mới, mọi tiện nghi mẹ đều làm mới. Bày vẽ đồ đoàn xong, mẹ em đăng kí sử dụng đường truyền hình cáp SCTV. Em có dịp quan sát chú người lao động của doanh nghiệp Truyền hình Cáp SCTV làm việc. Đây cũng là người em mới gặp lần đầu nhưng để lại cho em ấn tượng thâm thúy.

Chú người lao động mặc đồng phục màu xanh dương của doanh nghiệp SCTV thành thị Hồ Chí Minh. Lưng áo của chú đấy có in hình logo của doanh nghiệp SCTV. Chú người lao động khoảng hai mươi sáu tuổi, thân hình nở nang, hợp lý: cao, vai rộng, cánh tay dài săn chắc. Khuôn mặt chú có vẻ trầm tĩnh, mắt to, lông mày thưa, to bản làm đôi mắt hiền dịu đi.

Nước da của chú người lao động ngăm ngăm đen, tóc của chú dày và cháy nắng, ẩn dưới vành mũ người lao động làm bằng nhựa. Sau lúc tự giới thiệu tên, chú bắt tay ngay vào công việc. Chú Tân là tên của chú. Sau lúc xem xét chỗ phích cắm điện ti-vi, chú mở màn kéo dây cáp.

Trước tiên chú mang dây nịt bảo hiểm vào thắt lưng rồi trèo lên cột điện, chỗ đầu mối dẫn dây cáp. Từ chỗ mối nối dây cáp đó, chú người lao động kéo dây cáp vào nhà em. Chú thao tác nhanh gọn, lành nghề. Luồn sợi dây qua ô gió của mặt tiền nhà, chú Tân kéo dây dọc bức tường tới chỗ để ti-vi. Dụng cụ lao động của chú đơn giản: dây điện cáp quang, kìm và vài cái tuốc-nơ-vít.

Chú dùng kìm cắt dây cáp và dùng tuốc-nơ-vít để nối dây vào ổ cắm của ti-vi. Toàn thể công việc chú người lao động chỉ làm trong bốn mươi phút. Sau cuối, chú bật ti-vi để rà soát kết quả của công việc. Chú điều chỉnh dây và ti-vi sao cho hình rõ nét, màu sắc đẹp. Xong đâu đấy chú người lao động viết hợp đồng thuê bao đường truyền hình cáp. Mẹ em ký tên vào hợp đồng và trả tiền tiền. Chú Tân lịch sự chào mẹ em rồi ra về.

Được quan sát công việc của một người lao động kéo cáp quang truyền hình, em rất vui và mở rộng thêm tri thức phổ thông. Em thành tâm hàm ân chú người lao động đã phục vụ rất tốt cho gia đình em. Nhờ có chú, chỉ một ngày sau lúc dọn nhà, gia đình em đã có truyền hình cáp để xem. Những người người lao động lành nghề, làm việc năng nổ là những tấm gương cho chúng em học tập. Mai này, dù học ngành gì, em cũng phải siêng năng rèn luyện tay nghề mới có thể phục vụ tốt được.

 

16. Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy: Lang y:

Một hôm, em bị sốt, em được mẹ đưa vào bệnh viện để khám bệnh, em có dịp biết cô Nga, một thầy thuốc giỏi của bệnh viện thành thị. Tuy mới gặp cô lần đầu nhưng cô đã để lại trong em ấn tượng thâm thúy về hình ảnh những thầy thuốc tận tình.

Cô mặc chiếc áo bờ lu màu trắng, quần trắng, mũ trắng… Trước ngực, cô đeo hàng tên màu xanh đậm, ghi dòng chữ: Lang y Nguyễn Phương Nga. Ở cô toát lên vẻ đẹp giản dị, như nhành hoa trắng thanh cao. Người cô mảnh mai, dáng đi nhanh nhẹn, khuôn mặt hình trái xoan trông thật hiền hòa.

Đặc trưng là đôi mắt của cô đen láy, trông rất đẹp, nhìn kỹ giống đôi mắt cô giáo em. Em mê mải nhìn cô. Cô nhẹ nhõm tới bên từng bệnh nhân, hỏi thăm việc ăn, ngủ. Cô sờ tay lên trán người bệnh. Đôi bàn tay nhỏ nhắn đấy làm việc nhanh thoăn thoắt. Cô lấy dụng cụ khám bệnh đo tim mạch, đo huyết áp cho bệnh nhân.

Bàn tay cô nhẹ nhõm xắn tay áo bệnh nhân lên và đặt ống nghe rồi quấn cuộn vải dày vào tay họ. Hai ngón tay bóp đều vào ống cao su, kim đồng hồ nhích dần, nhích dần. Cô ghi kết quả vào sổ khám bệnh. Sau đó, cô lấy ống nghe đeo trên cổ ra để rà soát tim mạch của từng người. Sau lúc khám bệnh xong, cô phát thuốc và tiêm cho người bệnh.

Vừa tiêm thuốc, cô vừa động viên người bệnh để họ có thể vơi đi những đớn đau do bệnh tật gây nên. Với những người có nhiều băn khoăn về tình hình bệnh tình của mình, cô trả lời và hướng dẫn tỉ mỉ, niềm nở, ko hề tỏ ra khó chịu hay cáu gắt. Thái độ của cô với bệnh nhân khiến người nào cũng cảm thấy được động viên rất nhiều. Cô Nga đúng là một “lương y như từ mẫu”.

Em nhớ mãi hình ảnh cô Nga. Em sẽ phấn đấu học tập thật tốt để sau này sẽ trở thành thầy thuốc như cô.

———————–HẾT————————

Kế bên bài Tả một người mới gặp nhưng để lại cho em những ấn tượng thâm thúy, bài Tả ca sĩ đang trình diễn sẽ giúp các em rèn luyện thêm cho kỹ năng viết văn tả người.

Đăng bởi: https://chinphu.vn/

Phân mục: Giáo Dục

[rule_{ruleNumber}]

#Tả #một #người #mới #gặp #nhưng #để #lại #cho #những #ấn #tượng #sâu #sắc

[rule_3_plain]

#Tả #một #người #mới #gặp #nhưng #để #lại #cho #những #ấn #tượng #sâu #sắc

[rule_1_plain]

#Tả #một #người #mới #gặp #nhưng #để #lại #cho #những #ấn #tượng #sâu #sắc

[rule_2_plain]

#Tả #một #người #mới #gặp #nhưng #để #lại #cho #những #ấn #tượng #sâu #sắc

[rule_2_plain]

#Tả #một #người #mới #gặp #nhưng #để #lại #cho #những #ấn #tượng #sâu #sắc

[rule_3_plain]

#Tả #một #người #mới #gặp #nhưng #để #lại #cho #những #ấn #tượng #sâu #sắc

[rule_1_plain]

Nguồn:chinphu.vn
Phân mục: Tin tức

#Tả #một #người #mới #gặp #nhưng #để #lại #cho #những #ấn #tượng #sâu #sắc

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button